Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Đừng chạm vào con bé! vẫn còn sống! Tay vẫn còn ấm!”
Bố ôm chặt lấy bà, mặc cho bà cào cấu đánh đập.
“Để con bé đi thôi.”
Ông nói, giọng khàn đặc.
Mẹ giãy giụa trong lòng ông, gào khóc, rồi cuối chỉ còn những nức nở nghẹn lại.
Khi họ khiêng tôi đi, mẹ đã ngất lịm.
Ngôi nhà đột nhiên trống rỗng.
Ngay cả không khí cũng trở nên mỏng manh.
Mẹ bắt đầu dọn phòng tôi.
Bà dọn rất chậm.
Mỗi món đồ phải cầm rất lâu.
Quần áo, gấp lại.
Sách vở, xếp ngay ngắn.
Những tập bài tập, bó lại từng chồng.
Rồi bà phát hiện ra cuốn nhật ký.
được giấu ở tận trong của giá sách, kẹp giữa một cuốn sách toán.
Bìa giấy màu nâu, đã cũ.
Bà cầm cuốn rất lâu.
Cuối bà ngồi xuống giường, mở trang đầu tiên.
Đó là ba trước, khi tôi vừa vào cấp ba.
【Ngày 1 tháng 9.Bố mẹ nói, mình nhất định phải Thanh Hoa.Vì họ tốt nghiệp Thanh Hoa. Mình không được làm họ mất mặt.】
【Ngày 15 tháng 9.Thi tháng xếp thứ mười toàn khối.Bố không nói gì, xé luôn bảng điểm.Ông nói, không phải hạng nhất thì không có ý nghĩa.】
【Ngày 3 tháng 10.Làm thi đến ba giờ sáng.Mẹ vào phòng bảo mình ngủ.Mình nói làm xong bộ này đã.Mẹ nói, bố nói đúng, không khổ thì làm sao công.】
Chữ viết rất ngay ngắn, từng nét từng nét.
Càng sau, chữ càng nguệch ngoạc.
Lật đến phần của cuối.
Đó là trước khi tôi vào trại huấn luyện.
【Ngày 24 tháng 6.Kết quả kỳ thi đại học lần thứ ba có rồi.Thiếu bảy điểm. Bố đập vỡ bát.Ông nói, sao lại sinh ra một vô dụng mình.】
【Ngày 10 tháng 7.Họ nói đưa mình đến một nơi.Mẹ nói nơi đó rất nghiêm khắc, nhưng có tích.Bà nói, một , Thanh Hoa là được.】
【Ngày 15 tháng 7.Hôm nay đến trại huấn luyện.Cổng ghi: “Chỉ cần chưa học chết thì phải học đến chết.”Mình hơi sợ.】
Tay mẹ bắt đầu run.
Bà lật trang ngày càng nhanh.
Phần trong trại huấn luyện, chữ viết hoàn toàn khác.
Có những trang bị ướt, nhăn lại, giống từng bị ngâm qua.
Có lẽ là mắt.
【Ngày 3 tháng 8.Ba giờ sáng bị dội đá đánh thức.Không thuộc bài đúng giờ, bị phạt quỳ trên kính vỡ.Đầu gối chảy máu. Không dám khóc.】
【Ngày 10 tháng 7.Bài kiểm tra không đạt.Chủ nhiệm bắt mình cởi giày tất, bò trên sàn.Cả lớp nhìn. Mình vừa bò vừa đọc công thức.Họ cười.】
【Ngày 25 tháng 7.Buồn ngủ quá, ngủ gật trong lớp.Bị kéo lên bục giảng, lột áo khoác.Họ dùng bút lông viết lên người mình: “Đồ rác rưởi”, “Con heo”.Hết giờ học mới cho lau.】
【Ngày 7 tháng 8.Sốt 38,5 độ.Xin nghỉ bị từ chối.Chủ nhiệm nói, sốt đến 40 độ rồi tính.Làm thì ngất.Tỉnh lại ở bệnh viện.Trên tay cắm kim truyền, họ cho thuốc kích thích vào chai truyền.】
【Ngày 1 tháng 9.Viết thư cho mẹ, nói muốn nhà.Thư bị huấn luyện chặn lại.Phạt điện mười phút.Khi dòng điện chạy qua người, mình đã tiểu ra quần.Họ cười còn to hơn.】
【Ngày 15 tháng 10.Không nổi .Mài nhọn bàn chải đánh răng, muốn cắt cổ tay.Bị phát hiện.Bị nhốt ba ngày, mỗi ngày chỉ cho một bát .Phòng giam không có ánh sáng, không có âm thanh.Khi được thả ra, mình quên mất cách nói chuyện.】
【Ngày 3 tháng 11.Mẹ đến thăm.Mình nắm tay mẹ khóc, cầu bà đưa mình đi.Mẹ cũng khóc, nhưng vẫn nói cố thêm chút .Sau khi bà đi, mình bị phạt học thêm .Vì “truyền năng lượng tiêu cực cho phụ huynh”.】
【Ngày 25 tháng 12.Giáng sinh.Không nghỉ. Làm đến nửa đêm.Ngoài cửa có pháo hoa, rất đẹp.Nhưng mình không được nhìn.Nhìn một cái, mười cái tát.】
【Ngày 1 tháng 1.Điều ước mới: mình muốn chết.Hoặc Thanh Hoa.Cái nào đến trước cũng được.】
【Ngày 14 tháng 2.Không nổi . Thật sự không nổi .Nhưng mình không dám chết.Chết rồi, bố mẹ buồn.Họ muốn Thanh Hoa.Mình phải đưa Thanh Hoa cho họ.】
【Ngày 8 tháng 3. thi sắp đến.Họ nói nếu thi , có thể rời đi sớm.Mình học điên cuồng.Nôn ra thì súc miệng rồi học tiếp.Ngất thì dùng kim chích để tỉnh.】
【Ngày 15 tháng 3.Ngày mai thi.Tối nay học xong cuốn lỗi này thì có thể ngủ.Không, không thể ngủ.Ngủ quên.Mình phải thức.】
Trang cuối là ngày tôi nhà.
【Ngày 1 tháng 4. nhà rồi.Mẹ sờ vai mình, nói mình gầy đi.Bố nói, Thanh Hoa là được.】
Linh hồn tôi lơ lửng cạnh, nhìn mẹ.
“Nhưng mẹ à, bố à.”
“Con không thể khá lên được .”
“Nơi đó đã tháo rời con ra, rồi lắp lại. Lắp một cỗ máy.”
“Bây giờ cỗ máy đã hoàn nhiệm vụ rồi, cũng nên bị loại bỏ.”
“Nhưng vẫn phải nói một câu cảm ơn.”
“Cảm ơn vì đã cho con sự sống.”
“Cũng cảm ơn vì đã cho con một nguyên nhân chết rõ ràng đến vậy.”
Chương 7
Cuốn nhật ký dừng lại ở đó.
Những trang phía sau là giấy trắng.
Mẹ nhìn chằm chằm vào trang giấy trắng ấy rất lâu.
Sau đó bà khép cuốn lại, ôm chặt vào lòng.
Bà cúi người xuống, trán tựa lên đầu gối.
Bà không khóc .
Chỉ có đôi vai run lên không ngừng, run chiếc lá trong gió.
Bố đẩy cửa bước vào.
“Dọn xong chưa? nhà tang lễ…”
Ông dừng lại.
Ông nhìn thấy cuốn trong tay mẹ, nhìn thấy dáng vẻ của bà.
“Đó là gì?”
Mẹ ngẩng đầu.
Mắt bà khô khốc, đỏ đến đáng sợ.
“Anh xem đi.”
Bà đưa cuốn qua.
Giọng khàn đặc đến gần không .
“Xem thử con gái anh… một qua đã sống thế nào.”
Bố đọc suốt một đêm.
Ông ngồi trước bàn học của tôi, lật từng trang.
Lật rất chậm.
Có lúc dừng lại ở một trang nào đó, nhìn rất lâu không nhúc nhích.
Đến khi trời sáng, ông khép cuốn lại, lấy điện thoại ra, gọi ba điện thoại.
thứ nhất gọi cho sư.
“Tôi muốn khởi kiện. Trại huấn luyện học thần, hành vi ngược đãi, giam giữ trái phép, gây tổn hại thân thể.”
thứ hai gọi cho Sở Giáo dục.
“Tôi muốn tố cáo. Có một cơ sở đào tạo đang ngược đãi học sinh trong thời gian dài.”
thứ ba gọi cho báo chí.
“Tôi muốn cung cấp . những góc tối của trại huấn luyện. Là cái giá con gái tôi phải trả bằng mạng sống.”
Mẹ ngồi cạnh ông, vẫn im lặng.
Đợi ông gọi xong, bà khẽ hỏi:
“Chúng ta… có thắng được không?”
“Không biết.” Bố nói.
Ông siết chặt cuốn nhật ký, khớp ngón tay trắng bệch.
“Nhưng phải thử.”
sư họ Trần, hơn bốn mươi tuổi, đeo kính.
Ông đọc xong cuốn nhật ký, im lặng rất lâu.
“Chứng cứ chưa đủ.” Ông nói. “Chỉ có ghi chép bằng chữ, không có vật chứng. kia có thể phủ nhận.”
“Vậy phải làm sao?” Bố hỏi.
“Tìm thêm những nạn nhân khác.” sư Trần nói. “Một người nói thì không . Mười người, một trăm người, rồi có người .”
Bố bắt đầu đi tìm.
Ông tìm qua nhà trường, qua các nhóm phụ huynh, qua đủ mọi mối quan hệ.
Ban đầu rất khó.
Không muốn nói.
Những và gia đình của chúng giống những con chim bị hoảng sợ, chỉ cần chạm nhẹ là bay đi.
Cho đến khi bài báo đầu tiên được đăng.
Một tờ báo địa phương, mục xã hội.
Tiêu rất kiềm chế:
“Trại huấn luyện hay trại tập trung? Nhật ký cuối của một học sinh được tuyển thẳng vào Thanh Hoa.”
Phóng đã ẩn tên thật của tôi, chỉ viết là “bạn học Khương”.
Nhưng trích dẫn vài đoạn trong nhật ký.
Những từ : dội đá, lột áo làm nhục, điện , bò trên sàn…
Ngay chiều hôm báo phát hành, điện thoại của bố vang lên.
gọi đầu tiên.
“Ông Khương phải không? Con gái tôi… cũng từng đến nơi đó…”
thứ hai, thứ ba.
Một tuần sau, ông lập một nhóm.
Tên nhóm: “Gia đình nạn nhân trại huấn luyện.”
Số người từ 10, tăng lên 50, rồi 200.
Trong nhóm mỗi ngày có nhắn mới.
“Con trai tôi sau khi thì không biết cười . Mỗi khi căng thẳng lại cắn tay, cắn đến chảy máu.”
“Cổ tay con gái tôi đầy sẹo. nói không ngủ được, chỉ có đau mới ngủ được.”
“Con tôi bị trầm cảm, đã nghỉ học. Bác sĩ nói là rối loạn stress sau sang chấn.”
Mẹ cũng ở trong nhóm đó.
Bà đọc từng nhắn, từng dòng một.
Khi nhìn thấy một , bà bỗng nói:
“ này tôi biết.”
“?”
“Lưu Tiểu Vũ. Tuế Tuế từng nhắc đến. Hai phòng ký túc. Tiểu Vũ từng bị điện ba lần vì ‘tư tưởng không đúng đắn’.”
Bố hỏi:
“Có liên lạc được không?”
Mẹ gật đầu.
“Em thử xem.”
Mẹ của Lưu Tiểu Vũ đến.
Một người phụ nữ gầy gò, mắt sưng đỏ.
Bà mang theo một chiếc hộp.
Mở ra, là di vật của .
Tiểu Vũ đã rời đi ba tháng trước.
Uống thuốc.
“ để lại thư.” Mẹ của Tiểu Vũ nói rất khẽ. “Nói xin lỗi, nói không nổi . Nói nơi đó đã rút mất linh hồn của .”
Bà lấy ra bức thư, còn có một cuốn nhật ký.
Khác với của Tiểu Vũ, trong đó có rất nhiều ảnh chụp.
Mờ, rung, nhưng vẫn nhìn rõ.
Một tấm: một cô gái quỳ bò trên đất, xung quanh là những khuôn mặt cười cợt.
Một tấm: căn phòng tối, trên tường là bóng của thiết bị điện .
Một tấm: thời khóa biểu.
Thời gian ngủ: 3 .
Ghi chú: quá giờ bị phạt .
Bố xem từng tấm một.
Ngón tay ông run rẩy.
“Những thứ này… có thể dùng làm chứng cứ.” sư Trần nói.
“Chưa đủ.” Bố nói. “Tôi muốn họ đóng cửa. Muốn người phụ trách phải vào tù.”
“Vậy cần nhiều hơn .”
“ có.”
Bài báo ngày càng nhiều.
Từ báo địa phương, đến báo cấp tỉnh, rồi đến truyền thông toàn quốc.
Trên Weibo lên top tìm kiếm.
Chủ :
#Bê bối trại huấn luyện học thần#
Nhấn vào là những bài viết dài.
Ảnh minh họa là ảnh chụp nhật ký của tôi, ảnh của Tiểu Vũ, và tài liệu của những khác.
Phần bình luận bùng nổ.
“Đây là giáo dục sao? Đây là tra tấn!”
“Em họ tôi từng đến đó, là phế luôn. Bây giờ vẫn đang uống thuốc.”
“Phụ huynh cũng có vấn chứ? Biết là hố lửa mà vẫn đưa con vào?”
“Trên kia đừng đổ lỗi cho nạn nhân! Phụ huynh cũng bị lừa!”
“Tôi là phụ huynh. Tôi hối hận rồi. Thật sự hối hận.”
Mẹ lướt từng bình luận.
Đọc từng dòng một.
Đến một bình luận, bà bỗng khóc.
Bình luận đó viết:
“Cô gái nhảy lầu kia, cô ấy đã Thanh Hoa rồi. Cô ấy thắng rồi, tại sao vẫn thua?”
Bố ôm lấy vai bà.
“Chúng ta thắng.”
Ông nói.
Lần này, giọng rất kiên định.
Chương 8
Ngày đơn kiện được nộp lên, trại huấn luyện vẫn đang lên lớp.
Trước cổng treo băng rôn: “Chúc mừng 88% học khóa này vào các trường 985.”
Bố trước cổng, giơ cao một tấm bảng.
Trên bảng là ảnh của tôi, trắng đen.
dưới có một dòng chữ:
“Nơi này đã giết chết con gái tôi.”
Báo chí kéo đến, máy quay máy ảnh chĩa dày đặc.
Phụ huynh cũng đến, ngày càng đông.
Cảnh sát giữ trật tự, nhưng không gây rối.
Mọi người chỉ đó, cầm ảnh trong tay, im lặng.
Người phụ trách trại huấn luyện bước ra.
Một người đàn ông trung niên, mặc vest, đeo kính, trông rất nho nhã.
Ông ta cầm loa.
“Các vị phụ huynh, xin hãy bình tĩnh. Cơ sở của chúng tôi hoạt động hợp pháp, tất cả khóa học đã được đăng ký…”
“Đăng ký cả điện à?”
Bố cắt ngang lời ông ta.
“Điện gì? Đó là đồn.”
“Nhật ký của con gái tôi có viết.”
“Trí tưởng tượng của con không thể coi là sự thật.”
“Vậy còn những thứ này?”
Bố giơ lên một xấp ảnh.
Ảnh do Tiểu Vũ chụp, còn có ảnh do những khác cung cấp.
Sắc mặt người phụ trách lập tức thay đổi.
“Cái này… cái này là hành vi không đúng mực của một vài giáo cá biệt…”
“Một vài?”
Mẹ của Tiểu Vũ bước ra.
“Trong ảnh con gái tôi chụp, ông còn cạnh nhìn!”
Đám đông bắt đầu xôn xao.
Phóng chen lên phía trước.
“Ông Lý, xin ông phản hồi tính xác thực của những bức ảnh này!”
“Các ông có phải đã thường xuyên dùng nhục hình với học sinh không?”
“Cái gọi là ‘quản lý quân sự hóa’ có vi phạm pháp không?”
Người phụ trách lùi lại phía sau.
Bảo vệ lập tức vây quanh.
Hiện trường trở nên hỗn loạn.
Bố bị đó đẩy một cái, suýt ngã.
Nhưng ông vững lại, giơ cao cuốn nhật ký trong tay.
“Trong này có máu của con gái tôi.”
Ông nói lớn.
Giọng ông xuyên qua ồn ào, rõ ràng đến lạ.
“Mỗi một trang có. Khi viết những dòng này, con bé đang khóc. mắt rơi xuống giấy. Sau này không khóc , vì mắt đã cạn.”
“Các người nói đây là giáo dục.”
“Tôi nói, đây là giết người.”
Cả hiện trường im lặng trong một khoảnh khắc.
Ngay sau đó là chụp ảnh liên hồi, ánh đèn flash chớp loạn.
Ngày phiên tòa mở.
Ghế dự khán chật kín người.
Phần lớn là phụ huynh, còn có phóng , và vài người từ cơ quan giáo dục.
Phía nguyên đơn là bố, mẹ và sư Trần.