Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

6

“Mẹ, mẹ nghĩ cho con đi, ở nhà con cũng không làm chủ , trước đây chẳng phải mẹ luôn dạy con rằng cưới vợ rồi thì phải nghe lời vợ sao?”

“Bây giờ nhà đều do Quyên quyết định, con thật sự không còn cách .”

“Chỉ cần không vừa một là cô ấy đòi ly hôn rồi còn muốn mang con đi, con thể làm đây?”

Làm à?

lớn rồi chuyện chính mình còn không giải quyết , vậy còn không bằng c.h.ế.t đi cho xong!

Tôi tát một khiến nó ngã nhào ngoài, sau đó lập tức thay ổ khóa cửa.

Ngoài chính tôi , không ai mơ bước vào nhà tôi .

Bao gồm cả Minh Triết.

Quyên ngày cũng tới gây sự.

Gặp ai cô ta cũng nói tôi không cho con cô ta đi học.

Lưu Đông Mai không lấy 5.000 tệ tiền công từ tôi, cũng hùa theo Quyên c.h.ử.i tôi.

Bà ta gặp ai cũng nói:

“Mọi phân xử tôi với, tôi là bà ngoại trông cháu, dựa vào đâu bà ta không đưa tiền? Dựa vào đâu?”

Tôi căn bản không muốn tới bà ta, là câu đó:

“Bảo con gái bà đưa đi, bảo con rể bà đưa đi, thế cũng chưa tới lượt tôi phải đưa chứ.”

Quyên tức đến phát điên:

“Bà đ.á.n.h rắm! Nói đi nói thì mẹ tôi chẳng phải đang bà giảm bớt gánh nặng sao, những chuyện này vốn dĩ nên là bà nội như bà làm mới .”

“Bây giờ đều là mẹ tôi đang lao tâm lao lực, bảo bà đưa chút tiền bà cũng không chịu sao?”

“Tiền tôi đưa với tiền bà đưa thể giống nhau sao? Tiền chúng tôi với tiền thể giống nhau sao?”

Tôi mở điện thoại cho cô ta xem một bài đăng, đại là mẹ chồng tới trông cháu là đang con , chứ không phải con dâu.

Bây giờ tôi cũng nói cho cô ta :

“Mẹ cô tới trông con là cô, không phải con tôi, càng không thể nói là giảm bớt gánh nặng cho tôi, tốt nhất cô nên hiểu cho rõ.”

Dù bọn nói thế đi , tôi cũng sẽ không bỏ thêm một xu .

Thấy tôi thật sự không chịu nhượng bộ, Quyên buông lời độc địa với tôi:

“Đồ kia, bà không đưa, vậy tôi sẽ đi hỏi lão nhà bà, ông ta là nói chuyện cho lẽ.”

Cô ta bệnh rồi, ông bạn tôi mất mấy tháng rồi, ông ấy còn thể nói chứ?

Tôi còn tưởng Quyên chỉ nói bừa cho qua chuyện, không ngờ cô ta rất nhanh gửi cho tôi một đoạn video.

Cô ta bưng nguyên một chậu sơn đỏ tạt lên bia mộ ông bạn

“Ông kia, ông c.h.ế.t dậy xem đi, ông mới đi mấy tháng thôi vợ ông không còn lo cho con cháu nhà các ông rồi.”

“Ông còn ngủ yên sao? Sao ông còn không chui từ dưới đất lên, lôi luôn con mụ này xuống núi đao biển lửa, xuống chảo dầu chiên rán đi!”

Tôi tức đến suýt ngất.

Cô ta còn là con sao?

Ngay cả ông bạn mất tôi cô ta cũng không chịu buông tha.

Tôi lập tức chuyển đoạn video cho Minh Triết, nhưng anh ta mãi không trả lời tôi.

Tôi anh ta không trông cậy rồi.

lòng anh ta hoàn toàn không còn tôi và cha anh ta .

12

Tôi không đi nghĩa trang, chỉ báo cảnh sát.

Khi các đồng chí cảnh sát tới nghĩa trang, Quyên sớm không thấy tăm hơi đâu .

Tôi về nhà lục một túi hồ sơ rồi đi tới nhà Minh Triết và Quyên.

nhà, Lưu Đông Mai dường như rất vui vẻ:

, con gái giỏi lắm, thật hả giận.”

Quyên cũng cười lớn theo:

“Ai bảo vợ ông ta không chịu làm t.ử tế, ông ta đáng đời.”

“Mẹ kiếp, tôi nối dõi tông đường cho nhà , sinh con đẻ cho nhà , chỉ bảo bà ta bỏ chút tiền thôi bà ta khó khăn đủ điều.”

“Bà ta chỉ một đứa con Minh Triết, giữ tiền làm ? Sau này c.h.ế.t đi chẳng phải cho chúng tôi sao?”

“Bà ta cố làm khó tôi, cố làm tôi ghê tởm, dựa vào đâu tôi phải bà ta bắt nạt?”

Cô ta nói đến mức nước bọt văng tứ tung, còn tôi gõ cửa rầm rầm.

Vừa thấy túi hồ sơ tay tôi, cô ta đắc cười:

, con mụ c.h.ế.t tiệt sợ rồi không? rằng không lấy lòng tôi thì sau này c.h.ế.t đi cũng không yên ổn không?”

“Bà cầm thế? Sổ đỏ à? Là quyết định bán nhà cho con tôi đi học rồi sao?”

“Tôi nói cho bà , từ ngày mai trở đi bà sẽ ở dưới tầng hầm bên cạnh, ban ngày tới nhà mẹ tôi chia sẻ việc nhà, tối nấu cơm xong rửa bát sạch sẽ rồi cút về đó cho tôi.”

“Nghe rõ chưa?”

“Đương nhiên tiền công 5.000 tệ mỗi tháng bà phải đưa, dù sao bà ấy cũng đang trông cháu cho nhà các bà.”

Tôi tát một làm cô ta suýt đứng không vững.

“Mẹ cô là thái hậu chắc? Tôi một tháng đưa 5.000 tệ rồi còn phải tới hầu hạ bà ta?”

Quyên, cô nhìn không nhầm đâu, thứ tôi cầm tay là sổ đỏ, nhưng tôi không tới bán nhà, tôi tới lấy nhà.”

?”

Cô ta ôm mặt hét lên:

“Lấy nhà là thế ? Bà lấy nhà ?”

“Đương nhiên là căn nhà các đang ở.”

Tôi giơ giơ sổ đỏ tay:

Tùy chỉnh
Danh sách chương