Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

2

“Đã như vậy rồi mà còn bắt mẹ tôi đưa tiền, đúng là quá đáng hết mức.”

Câu này cô ta vừa thốt ra, trong nhóm im lặng một , cuối cùng lại có người tiếng.

“Nếu nói như vậy thì công bằng, bà nội cũng nên bỏ ra chút tiền, không thể bố mẹ bên ngoại lạnh lòng được.”

“Cũng đúng, có người bỏ công thì có người bỏ tiền, người cùng nhau nâng đỡ hệ cũng là đúng.”

Cuối cùng cũng có người ủng hộ cô ta, mừng lắm, lập tức gọi tên tôi trong nhóm:

“Bà già kia giả c.h.ế.t nữa, tôi bà đang xem, bà nhìn xem người đều nói nào đi?”

mấy nghìn tệ thôi mà như muốn mạng bà vậy, bà còn muốn nhận đứa cháu đích tôn này hay không?”

Tôi siết c.h.ặ.t điện thoại, nhìn bức di ảnh ông bạn già trên tường, cuối cùng cũng tiếng trong nhóm:

“Con trai tôi còn không muốn nữa, tôi còn cần cháu trai gì?”

Trong nhóm lại yên lặng, không nói gì.

Vài giây hét :

“Con mẹ già c.h.ế.t tiệt này bà có ý gì? vì bảo bà đóng phí thôi mà bà nói lời tuyệt tình như vậy, ngay cả con trai cháu trai cũng không cần nữa.”

“Bà màu cho xem? Ngoài Minh Triết ra bà còn có nữa? Giả vờ cái gì?”

“Tôi cảnh cáo bà, bây giờ bà không đỡ đần tôi, này hòng tôi phụng dưỡng bà tuổi già.”

Những chủ hộ khác cũng khuyên tôi:

à, nói lời nóng giận như vậy, đó là con trai con chứ có phải người ngoài đâu, gì có thù hận lớn đến ?”

“Đúng vậy, mỗi người bớt nói một câu đi, người ngoài nhìn vào mà cười cho.”

“Đúng , nói gì thì nói, này vẫn phải dựa vào con trai con dưỡng già, nói khó nghe chút thì trăm tuổi rồi vẫn phải nhờ con trai con lo hậu cho mà, đúng không?”

“Không đúng!”

Tôi nói dứt khoát.

“Sao lại không đúng? Con trai không lo hậu cho bà thì lo?”

Có người hỏi tôi.

Tôi không này sẽ lo hậu cho tôi, nhưng tôi ông bạn già qua đời, Minh Triết và đều không có mặt.

Có lẽ vì sợ tôi nhắc tới đoạn cũ này, Minh Triết lập tức gọi điện cho tôi.

Tôi nghe máy, nhưng người nói lại là , cô ta hét :

“Con mẹ già kia bà có nói bậy trong nhóm nữa, tôi hỏi bà, bà có đóng phí cho hay không?”

“Còn nó đi hay không?”

“Không , cái rắm!”

Tôi lớn tiếng trả lời cô ta: “Bảo mẹ cô dạy nó người cho t.ử tế trước đi, dạy ra loại sói mắt trắng giống như các người.”

Cúp điện thoại, tôi trực tiếp gửi tin nhắn thoại trong nhóm:

“Cũng chẳng sợ người chê cười, tôi thật không trông cậy nổi vào bọn nó nữa rồi.”

“Mấy tháng trước ông bạn già tôi qua đời, hai vợ chồng nó đang dẫn mẹ vợ đi du sơn ngoạn thủy.”

“Tôi bảo con trai dập đầu trước linh cữu cha nó, đưa cha nó núi, nhưng con lại nói c.h.ế.t thì cũng c.h.ế.t rồi, còn bày ra nghi thức gì hành hạ người sống, chôn luôn là được.”

người nói giúp tôi xem, loại con trai con như vậy tôi còn trông mong được gì?”

4

Hàng xóm trong nhóm đều phẫn nộ:

“A, tôi nhớ ra rồi, chồng Quế Hương mất hình như là cháu trai bên nhà cô ấy ôm di ảnh.”

“Đúng vậy, đó tôi còn hỏi con trai cô ấy đi đâu rồi, cô ấy còn che đậy cho bọn nó, nói là đi công tác xa nên không được.”

“Hóa ra không phải đi công tác, mà là đi du lịch với mẹ vợ à, quá đáng thật đấy.”

“Đúng , cha c.h.ế.t mà con trai cũng không , nào cũng không nói xuôi được, bây giờ còn đòi bà nội đóng phí, tôi khinh, đúng là không xấu hổ!”

sốt ruột:

người cái gì chứ? đó tôi mới đi được có mấy ngày, mẹ tôi vất vả lâu như vậy, khó khăn lắm mới đưa bà ra ngoài chơi một chuyến.”

“Chẳng lẽ vì ông già c.h.ế.t mà bắt mẹ tôi chịu ấm ức? Đều là cha mẹ cả, dựa vào đâu nhà chồng lại cao quý hơn một bậc?”

Cô ta thật quá vô lý, đến cả hàng xóm cũng không muốn nói thêm với cô ta một câu nào nữa.

Cô ta lại gọi tên tôi trong nhóm:

“Tôi hỏi bà lần nữa, phí bà đóng hay không?”

Tôi vẫn là câu đó:

“Không đóng!”

Cô ta nghiến răng buông lời cay độc:

“Được, rất được, vậy thì cả đời này bà hòng người một nhà tôi lại tới nhìn bà thêm một lần nào nữa!”

Trong lòng tôi lạnh ngắt.

Cô ta mãi mãi lấy dưỡng già ra uy h.i.ế.p tôi.

Nhưng thật là người một nhà nó đã nửa năm không tới nhìn tôi lấy một lần.

Từ ông bạn già qua đời, Minh Triết du lịch ghé thắp một nén nhang.

Còn thì chưa từng lộ mặt.

Tôi sống mơ mơ màng màng suốt mấy tháng, căn bản không còn tâm trí quản nó.

Nhưng hôm nay, tôi đột nhiên cảm thấy nên một lần dứt khoát.

Đã nói tới mức này rồi, vậy tôi cũng đem hết những điều đáng lẽ mấy năm nay phải nói nói hết ra.

Tôi muốn xem thử rốt cuộc người đứng phía .

người đều nghe cho rõ, rồi phân xử giúp tôi.”

gả cho Minh Triết, sính lễ 288.000 tệ một xu cũng không mang , ba món vàng cộng với nhẫn kim cương 88.000 tệ, hồi môn có một cái chăn.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương