Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

Chợ rau là một giang hồ thu nhỏ.

Người , miệng .

Câu chuyện của chú Ngô và hai chị em Lưu Nguyệt nhanh chóng lan khắp nơi.

Có rất phiên bản.

Có người nói chú Ngô thương hai đứa trẻ đáng thương.

Có người nói hai đứa là hàng thất lạc của chú Ngô.

Còn người chỉ lén nhìn bằng ánh mắt hiểu.

Ban đầu chỉ là những lời thì thầm.

“Nhìn lão Ngô kìa, đối với hai đứa đó còn tốt hơn cả cha ruột.”

“Đúng vậy, vừa cho ăn cho ở lại còn cho , rốt cuộc là cái gì?”

“Một người đàn ông tuổi nuôi một cô bé… cứ thấy kỳ kỳ.”

Những lời đồn đại giống như ruồi, vo ve không dứt.

Lưu Nguyệt nghe thấy.

Cô giả vờ như không nghe.

Cô cúi đầu thấp hơn, làm việc nhanh hơn.

Cô không muốn gây phiền phức cho chú Ngô.

Cô chỉ muốn giữ lấy cuộc sống bình yên khăn lắm có được này.

Nhưng cô không đi tìm rắc rối.

Rắc rối lại tự tìm đến cô.

đó, chị Lý bán rau đối diện mở miệng châm chọc.

Bà ta vừa nhặt mớ hẹ vàng úa vừa nói với người bên cạnh thật to:

“Ôi chao, con gái bây giờ thật biết hưởng phúc.”

“Chỉ cần miệng ngọt một chút, tay chân nhanh nhẹn một chút là có thể tìm được phiếu cơm dài hạn.”

“Không giống chúng ta, ngu ngốc chỉ biết cúi đầu làm việc.”

không cũng không nhỏ, vừa đủ để lọt vào tai Lưu Nguyệt.

tay đang rửa nền nhà của Lưu Nguyệt bỗng khựng lại.

lạnh bắn lên chân cô, nhưng cô không cảm thấy gì.

Cô cảm nhận được vài ánh mắt xung quanh đang như kim châm vào mình.

Đau nhói.

Cô ngẩng đầu lên, đúng lúc bắt gặp ánh mắt đầy ghen ghét và khinh miệt của chị Lý.

Cô cắn chặt môi, không nói được lời nào.

Nỗi tủi thân dâng lên như thủy triều.

Cô không phải như vậy.

Cô đang dùng lao động của mình đổi lấy công.

Thứ chú Ngô cho cô là công việc, là khế ước, là lòng tự trọng.

Không phải bố thí.

Lại càng không phải thứ bẩn thỉu như nói.

Nhưng… cô phải giải thích thế nào đây?

Ai sẽ tin chứ?

Khoảnh khắc đó, chút tự tin và kiêu hãnh nhỏ bé mà cô vừa vất vả xây dựng được đã bị những lời ác độc ấy đập vỡ tan.

Cô lại trở về thành cô bé bên rìa đám đông, vừa căng thẳng vừa tự ti.

Cô bỏ lại xô .

Lần đầu tiên, trước dọn hàng xong, cô đã chạy đi.

Cô chạy trốn khỏi những ánh mắt và lời nói khiến mình ngạt thở.

08Sự bảo vệ của chú Ngô và một con dao

Lưu Nguyệt chạy một mạch về căn phòng nhỏ.

Cô đóng cửa lại, dựa vào cánh cửa, cơ thể trượt xuống.

Cô vùi mặt vào đầu gối, bờ vai run rẩy dữ dội.

Cô không khóc thành tiếng.

Chỉ lặng lẽ để mắt chảy xuống.

Cô không hiểu.

sao cô đã cố gắng đến vậy rồi, vẫn có người dùng ác ý tệ hại nhất để suy đoán về cô.

sao thế giới này luôn đối xử không thân thiện với cô như vậy.

Em trai Lưu Dương nhận ra cô có gì đó không ổn.

Cậu trên giường bò xuống, đi đến bên cô, dùng tay nhỏ nhẹ nhàng vỗ cô.

“Chị ơi, chị sao vậy? Có ai bắt nạt chị à?”

Lưu Nguyệt ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt trong trẻo đầy lo lắng của em trai.

tay lau mặt.

“Không sao, chị không sao… gió cát bay vào mắt thôi.”

Cô cố nặn ra một nụ cười còn coi hơn cả khóc.

Cô không thể để em trai lo lắng.

Cô là chỗ dựa duy nhất của em.

Buổi tối, chú Ngô đến.

Ông mang theo một túi trái cây và một quyển truyện tranh cho Lưu Dương.

Nhìn thấy đôi mắt sưng đỏ của Lưu Nguyệt, trong lòng ông đã hiểu được bảy tám phần.

“Con bé, nay sao chạy về sớm thế?”

Ông đặt đồ xuống, rất dịu dàng.

Lưu Nguyệt cúi đầu, bứt móng tay mình, không nói gì.

“Có phải ở chợ… nghe thấy điều gì không?”

Chú Ngô hỏi tiếp.

Lưu Nguyệt vẫn không nói, nhưng mắt lại rơi xuống.

Chú Ngô thở dài.

Ông đưa tay thô ráp ra, định như xoa đầu cô.

Nhưng Lưu Nguyệt theo bản năng lùi lại một chút.

tay của chú Ngô khựng giữa không trung.

Trong lòng ông như bị thứ gì đó châm vào.

Đứa bé này… lại bắt đầu sợ hãi rồi.

Cảm giác an mà nó khăn lắm xây dựng được đã bị những kẻ chuyện kia phá hủy dễ dàng.

Ánh mắt chú Ngô dần trở nên lạnh lẽo.

Ông thu tay lại, không nói gì, quay người rời đi.

Lưu Nguyệt nhìn theo bóng ông, trong lòng càng chịu.

Có phải… chú Ngô cũng thấy cô phiền phức rồi không?

Ngày sau, Lưu Nguyệt do dự rất lâu, cuối cùng vẫn đến chợ.

Cô không thể không đến.

Đó là công việc của cô.

Cô không thể lời nói của người khác mà làm kẻ bỏ chạy.

Vừa bước đến quầy thịt, cô đã thấy một cảnh đối đầu.

Chị Lý bán rau đối diện đang chống nạnh trước quầy của chú Ngô.

Xung quanh có một vòng người đang xem náo nhiệt.

“Ngô Giang, ông đừng có được voi đòi tiên!”

“Tôi chỉ nói con nhóc đó vài câu thôi, ông cần phải thế không?”

“Một người đàn ông như ông nuôi một con nhóc không rõ ràng như vậy, còn không cho người ta nói à?”

“Ai biết ông có ý đồ gì!”

Lời của chị Lý càng nói càng nghe.

Lưu Nguyệt ngoài đám đông, thân lạnh buốt, tức đến run người.

Chú Ngô vẫn luôn im lặng.

Ông đang thong thả cắt một miếng thịt mông heo trên thớt.

Dao nâng lên, hạ xuống, chính xác vô cùng.

Cho đến chị Lý nói câu:

“Ai biết ông có ý đồ gì.”

Con dao trong tay chú Ngô dừng lại.

Ông ngẩng đầu.

Ánh mắt xuyên qua đám người, rơi xuống gương mặt tái nhợt của Lưu Nguyệt.

Sau đó ông chậm rãi chuyển ánh nhìn trở lại khuôn mặt chị Lý.

Cả chợ rau bỗng nhiên im lặng.

Tất cả người cảm nhận được khí thế trên người chú Ngô đã thay đổi.

Đó là thứ sát khí nặng nề chỉ những người quanh năm tiếp xúc với xương máu gia súc có.

“Chị Lý.”

Chú Ngô lên tiếng, rất thấp, rất trầm.

“Chị nói lại lần nữa xem.”

Chị Lý bị ánh mắt ông nhìn đến phát sợ, nhưng dựa vào việc xung quanh có người, vẫn cố lấy gan nói :

“Tôi nói thì sao? Ông chính là…”

Câu nói của bà ta kịp hết.

Chú Ngô đã động.

Ông không hét, cũng không lao tới.

Ông chỉ cầm con dao lọc xương trong tay, cắm xuống thớt.

“Cạch!”

Nửa lưỡi dao cắm sâu vào tấm gỗ dày.

Chuôi dao vẫn còn rung nhẹ.

Trái tim của tất cả người cũng theo tiếng rung ấy mà thắt lại.

“Con bé này.”

Chú Ngô chỉ vào Lưu Nguyệt, nói rõ từng chữ với tất cả người.

“Là người nhà của tôi — Ngô Giang.”

“Cuộc đời nó rất khổ. Tôi không nỡ nhìn.”

“Sau này, ai còn dám sau nó nói thêm một câu xấu, buông thêm một lời bẩn.”

“Đừng trách tôi, Ngô Giang, trở mặt không nhận người.”

Ông đưa tay rút con dao ra khỏi thớt.

Dùng ngón tay khẽ búng vào lưỡi dao.

Lưỡi dao phát ra một tiếng ngân trong trẻo.

“Con dao này của tôi dùng để cắt thịt.”

“Nhưng thỉnh thoảng… nó cũng không ngại cắt đi vài cái lưỡi đã mục nát.”

Ánh mắt ông lạnh lẽo quét qua chị Lý, rồi quét qua từng người đang xem náo nhiệt.

Những người đó cúi đầu xuống, không dám nhìn ông.

Gương mặt chị Lý lúc đỏ lúc trắng.

Cuối cùng bà ta xám mặt chạy về quầy rau của mình.

Một màn kịch náo loạn kết thúc như vậy.

Chú Ngô quay người nhìn Lưu Nguyệt.

Sát khí trên mặt ông lập tức biến mất không còn dấu vết.

Thay vào đó là sự dịu dàng quen thuộc.

Ông vẫy tay với cô.

“Con bé, lại đây.”

“Đừng sợ.”

“Có chú Ngô ở đây, có sập cũng không đến lượt cháu.”

09Bài thi điểm tuyệt đối và con đường phía trước

Ngày đó, chú Ngô dùng một con dao chặn lại bộ ác ý của thế giới cho Lưu Nguyệt.

ngày ấy trở đi, trong chợ rau không còn bất kỳ lời đàm tiếu nào về nữa.

Những tiểu thương từng nhìn cô bằng ánh mắt khác thường giờ gặp cô mỉm cười lịch sự.

Chị Lý thậm chí ngày vòng đường tránh quầy thịt của chú Ngô.

Lưu Nguyệt biết đó là bầu mà chú Ngô đã chống đỡ cho cô.

Dưới bầu ấy, cô có thể yên tâm học tập, yên tâm sống.

Trong lòng cô ngoài sự biết ơn còn sinh ra một động lực mẽ.

Chú Ngô có thể bảo vệ cô một lúc.

Nhưng không thể bảo vệ cô cả đời.

Cô phải lên thật nhanh, trở nên mẽ thật nhanh.

mẽ đến mức có thể tự mình đối mặt với gió mưa.

mẽ đến mức có thể quay lại chống đỡ bầu cho chú Ngô.

Thế là cô học tập càng chăm chỉ hơn.

ngày sáng cô đã thức dậy, dưới ánh đèn vàng trong căn phòng nhỏ học thuộc bài.

Buổi tối, em trai ngủ rồi, cô lại lấy sách ra học đến khuya.

Chú Ngô nhìn thấy hết, trong lòng xót xa.

Ông mua cho cô chiếc đèn tốt hơn để mắt cô không bị hỏng.

ngày còn bảo cô mang thêm xương về để nấu canh bồi bổ.

Ông không nói ra, nhưng dùng cách của mình để ủng hộ cô.

Thời gian lặng lẽ trôi đi giữa tiếng lật sách và tiếng dao chặt thịt.

Chớp mắt đã đến kỳ thi cuối kỳ.

Ngày thi xong, trong lòng Lưu Nguyệt có chút thấp thỏm.

Cô không biết mình làm bài thế nào.

Cô quá muốn thi tốt.

Quá muốn cầm một điểm thật đẹp đưa cho chú Ngô xem.

Ngày phát điểm, tim cô như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

thầy giáo đưa giấy mỏng đó vào tay cô.

Tay cô run nhẹ.

Cô hít sâu một hơi rồi nhìn xuống điểm.

Ngữ văn: 100 điểm.

Toán: 100 điểm.

Mắt cô mở to.

Cô nhìn tiếp xuống dưới.

Sau môn học là một con tròn trịa đỏ tươi: 100.

Tổng điểm: đầu khối.

Khoảnh khắc ấy, vất vả, tủi thân, kiên trì biến thành niềm vui khổng lồ.

mắt không kìm được trào ra.

Cô cầm điểm chạy như bay.

Cô muốn là người đầu tiên báo tin tốt này cho chú Ngô.

Cô lao vào chợ.

Chú Ngô đang cắt thịt cho khách.

bên cạnh, siết chặt điểm, lòng tay đầy mồ hôi.

Đợi khách đi rồi, cô bước tới.

“Chú Ngô…”

cô run run xúc động.

Chú Ngô quay đầu lại, thấy khuôn mặt đỏ bừng và đôi mắt sáng lấp lánh của cô.

“Gì thế con bé? Nhặt được à?” ông cười trêu.

Lưu Nguyệt không nói gì, chỉ đưa điểm đã hơi nhăn nhúm ra.

Chú Ngô nghi hoặc nhận lấy.

Trên người ông vẫn mặc chiếc tạp dề dính đầy dầu mỡ, tay còn vương thịt băm.

Ông cẩn thận dùng hai đầu ngón tay kẹp một góc giấy.

Ông đọc khá vất vả.

Những chữ trên đó, ông không nhận ra hết.

Nhưng những con “100” đỏ chót thì ông hiểu.

Ba chữ “hạng nhất” ông cũng hiểu.

Ông sững người.

Con dao trong tay “cạch” một tiếng rơi xuống thớt.

Ông ngẩng đầu, ngây ra nhìn cô bé gầy gò trước mặt.

Ông biết cô học rất chăm.

Nhưng ông từng nghĩ rằng cô có thể thi tốt đến vậy.

Ông chỉ là một người bán thịt.

Còn cô bé nhỏ dưới sự che chở của ông…

lại có thể đầu khối.

Một niềm vui và tự hào khổng lồ, diễn tả bằng lời lập tức trào dâng trong lòng ông.

Trên gương mặt đen sạm của ông nở ra một nụ cười từng thấy.

Ông cười đến nỗi mắt híp lại thành một đường.

“Tốt! Tốt! Tốt lắm!”

Ông kích động đến mức nói năng lộn xộn, chỉ biết lặp đi lặp lại chữ “tốt”.

Ông chộp lấy miếng thịt thăn ngon nhất trên thớt, vốn là của khách đã đặt trước.

“Đi! Về nhà!”

nay chúng ta không bán nữa!”

“Chú Ngô làm cho cháu sườn xào chua ngọt! Làm thịt kho! Làm tất cả những món cháu thích!”

Ông kéo tay Lưu Nguyệt, dưới ánh mắt ghen tị của cả khu chợ, sải bước đi về.

Ánh hoàng hôn kéo dài bóng của thật dài.

Lưu Nguyệt ngẩng đầu nhìn tấm rộng của chú Ngô.

Cô cười.

Nụ cười rực rỡ hơn cả ánh nắng.

Cô biết bài thi điểm tuyệt đối này chỉ là khởi đầu.

Là viên đá lót đầu tiên trên con đường dài dẫn cô đến tương lai.

Cô phải bước ra ngoài.

Bước vào thế giới rộng hơn.

Rồi một ngày nào đó trong tương lai…

mang theo vinh quang trở về nơi này.

Trở về nơi đã cho cô cuộc đời .

Trở về nơi cô gọi là “nhà”.

10Tương lai đắt giá và quyết định lặng thầm

Năm tháng trôi đi lặng lẽ giữa lưỡi dao và những trang sách.

Chớp mắt đã qua vài năm.

Lưu Nguyệt không còn là cô bé gầy như mầm đậu nữa.

Cô cao lên, cũng trưởng thành hơn.

Đôi mắt sau những tháng ngày học hành vất vả càng trở nên trầm tĩnh và sáng rõ.

Cô trở thành “học bá” nổi tiếng khắp vùng.

lần thi cử, tên cô luôn vững ở vị trí hạng nhất khối.

Không ai có thể lay chuyển.

Em trai Lưu Dương cũng đeo cặp sách, trở thành học sinh tiểu học.

Cậu không có thiên phú như chị nhưng học rất chăm chỉ.

Cậu biết cuộc sống nay của hai chị em không dễ dàng mà có.

chú Ngô dường như đã còng hơn trước.

Tóc mai cũng phủ thêm lớp phong sương.

ngày ông vẫn đi lấy hàng lúc sáng và chỉ thu dọn quầy tối.

Chỉ có điều nụ cười trên mặt ông ngày càng hơn.

Ánh mắt ông nhìn Lưu Nguyệt giống như đang nhìn một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo do chính tay mình tạo nên.

Đầy tự hào, và không giấu được sự thương yêu.

Mùa hè tốt nghiệp tiểu học lặng lẽ đến.

Một vấn đề thực tế và nặng nề xuất hiện trước mặt .

Học lên.

Với thành tích của Lưu Nguyệt, lựa chọn duy nhất và tốt nhất của cô là lên thành phố.

Vào trường trung học một của thành phố.

Đó là bậc thang vững chắc nhất dẫn đến đại học tốt nhất.

Thư báo trúng tuyển nhanh chóng được gửi đến quầy thịt.

Con dấu đỏ tươi, những chữ vàng nổi bật.

Lưu Dương cầm thư báo nhảy nhót trong phòng nhỏ, còn vui hơn cả chị.

Chú Ngô thì cười suốt cả ngày không khép miệng được.

Ông cẩn thận đặt thư báo ngay nơi dễ thấy nhất trên quầy.

Gặp ai cũng chỉ vào đó nói:

“Thấy , con gái tôi thi đỗ đấy!”

Niềm tự hào gần như tràn ra ngoài.

Chỉ có Lưu Nguyệt trong lòng vẫn mang một nỗi lo nặng nề.

Cô lén hỏi thăm rồi.

Trường trung học một của thành phố là trường trọng điểm, cũng là một “trường quý tộc”.

Học phí một năm, ký túc xá và sinh hoạt cộng lại là một con khổng lồ.

Một con mà quầy thịt của chú Ngô hoàn không thể gánh nổi.

Những ngày này cô thấy chú Ngô dậy sớm hơn trước.

người khác còn đang ngủ, ông đã kéo xe đi đến lò mổ xa hơn để lấy hàng rẻ hơn.

Giờ dọn quầy cũng ngày càng muộn.

Ông muốn bán thêm chút thịt, kiếm thêm một đồng.

Các khớp ngón tay ông ngâm lạnh lâu năm mà trở nên to và sưng.

Ban đêm ông ngồi dưới đèn đếm đi đếm lại những lẻ dính mùi dầu mỡ và máu.

Lông mày ông dưới ánh đèn vàng luôn nhíu chặt.

Tất cả những điều đó Lưu Nguyệt nhìn thấy.

Và đau trong lòng.

Cô cảm thấy giấc mơ của mình giống như một gánh nặng đè lên vai chú Ngô.

Đêm đó cô trằn trọc không ngủ.

Nửa đêm cô nghe thấy chú Ngô nói chuyện nhỏ với ông Vương hàng xóm ngoài sân.

“Anh nói xem… căn nhà tổ ở quê tôi bây giờ bán được bao nhiêu ?”

chú Ngô mang theo chút mệt mỏi và dò hỏi.

“Anh điên à? Đó là thứ duy nhất cha mẹ anh để lại, anh định bán sao?”

“Không còn cách nào, con bé phải lên thành phố học, chi phí quá… quầy thịt của tôi không chịu nổi.”

“Đó là gốc rễ của nhà Ngô mà!”

“Gốc rễ cái gì! Tương lai của con bé là quan trọng nhất!”

chú Ngô dứt khoát.

Trong bóng tối, mắt Lưu Nguyệt lặng lẽ chảy xuống.

Cô bịt chặt miệng.

Cô không thể.

Cô không thể để chú Ngô mình mà bán đi tài sản cuối cùng.

Một quyết định bắt đầu bén rễ và nảy mầm điên cuồng trong lòng cô.

11Cuộc thi bí mật và lời nói dối thiện ý

Sau đêm đó, Lưu Nguyệt đưa ra một quyết định.

Cô phải tự mình kiếm để đi học ở thành phố.

Ý nghĩ này nghe như chuyện hoang đường.

Một đứa trẻ mười hai tuổi có thể làm gì?

Cô suy nghĩ rất lâu.

Thứ duy nhất cô có là đầu óc của mình và những bài thi điểm tuyệt đối.

Ngày sau cô nói với chú Ngô:

“Chú Ngô, cháu không muốn lên trường trung học một nữa.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương