Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi đợi cơ hội này lâu lắm rồi.
Tôi cười nhạt: “Là bạn thì cứ đi, nhưng nhớ là uống rượu thì đừng tự lái xe.”
Hắn hí hửng chạy đến hôn chụt lên mặt tôi một cái: “Em là nhất, anh yêu em lắm. Anh đi sớm sớm, em cũng ngủ sớm nhé.”
Tôi lau mạnh chỗ hắn hôn, cảm thấy buồn nôn tận óc.
Ngày cũng phải giả vờ, bản thân tôi cũng thấy mệt mỏi.
Nhưng sắp rồi, mọi thứ sắp kết thúc.
Nghe tiếng cửa đóng lại, tôi thay đồ, lái xe đến bệnh viện.
Đã đến vạch trần bộ mặt thật của chúng.
14
Tôi đến bệnh viện, đi tới khoa sản.
Vừa bước ra khỏi thang máy, từ xa đã thấy Khang Cường đang dìu Tiểu Thúy đi dọc hành lang.
Chắc cô ta đang giai đoạn đầu chuyển dạ, đau đớn đến nỗi không đứng nổi người.
Mẹ chồng đi sau, mặt rạng rỡ như hoa.
Tiểu Thúy rúc lòng Khang Cường than thở không ngừng: “Đau quá… Em không sinh nữa đâu…”
Khang Cường dỗ dành cô ta, dịu như nước: “Cố chịu thêm chút, sinh xong là ổn. Em muốn gì, anh đều mua cho.”
Hắn vô tình ngẩng lên bắt gặp ánh mắt tôi, khựng lại.
Tôi đứng đó, khoanh tay, lạnh nhạt nhìn ba người bọn họ như đang kịch hay.
Mẹ chồng và Tiểu Thúy không ngờ tôi xuất hiện ở , cả hai mặt mũi đều cứng đờ.
Phải, tôi rõ Tiểu Thúy nằm viện ở đâu.
Tôi đến là muốn bọn họ diễn thế ngay mặt tôi.
Mặt Khang Cường biến sắc, hất tay Tiểu Thúy ra, cuống cuồng chạy lại: “Vợ yêu, sao em lại tới ?”
Tôi hất tay hắn ra: “Nếu tôi không đến bệnh viện, thì làm sao vở kịch hay thế này?”
Thấy bại lộ, hắn bắt đầu luống cuống: “Vợ ơi, nghe anh nói… không phải như em nghĩ đâu…”
Tôi khoanh tay, thản nhiên nhìn hắn: “ thì nói thử , nó là như thế ?”
Thấy tôi không khóc không la, bình tĩnh đến lạ, hắn có vẻ mất phương hướng.
Hắn ấp úng: “Vợ à, đi không? rồi anh giải thích rõ ràng…”
Tôi vẫn đứng yên tại chỗ: “Không cần. này đâu có gì phải giấu, nói luôn ở chẳng phải tiện hơn sao?”
Khang Cường nhìn tôi rồi quay sang nhìn Tiểu Thúy, gương mặt đầy bối rối.
Mà cái con tiểu tam kia cũng chẳng phải dạng vừa, yếu ớt gọi hắn: “Anh Cường… đau quá… chắc sắp sinh rồi…”
Tôi cười khinh bỉ: “ đau rồi à? vui vẻ thì sao không nghĩ có hôm nay?”
Khang Cường bất lực, nhỏ phản đối: “Vợ… đừng như mà…”
15
Tôi cắt ngang lời hắn, “Đừng gọi tôi là vợ nữa, nghe phát buồn nôn!”
Mẹ chồng không chịu nổi, chạy lại mắng tôi: “Có ai nói chồng mình kiểu đó không?”
Tôi chẳng thèm bà ta có cơ hội dạy dỗ, “Ở không tới lượt bà nói. là giữa tôi và Khang Cường!”
Khang Cường vội liếc mắt ra hiệu, ngăn mẹ lại.
Hắn hạ : “Vợ à, Tiểu Thúy sắp sinh rồi, em cũng cô ấy ở không người thân thích, anh mẹ sang sóc chút…”
Tôi khinh thường, giễu cợt: “ là sóc đơn giản thôi à?”
Cứ tưởng tôi tin rồi, hắn liền gật đầu lia lịa: “Đúng thế, là giúp cô ấy một tay thôi.”
Tôi cười khẩy: “Nếu cô ta có thể sinh con cho người khác, sao không cha đứa bé sóc? Anh là cái thá gì mà xen ?”
Mẹ chồng từ đầu đã khó chịu tôi, giờ nghe thế thì càng nổi đoá.
Bà ta mặt tôi, hét toáng: “Cô nói cái kiểu gì thế? Tiểu Thúy là người , giúp đỡ chút có sao?”
Tôi chẳng khách sáo đáp lại: “ là người ? Thế mà giấu tôi lâu như không mệt à? Đừng tưởng tôi ngu!”
Tôi thấy mặt Khang Cường và Tiểu Thúy tái xanh rồi lại trắng bệch.
Đặc biệt là Khang Cường, đến nhìn tôi cũng không dám, run run: “Vợ… em nói là sao?”
Tôi nhìn mắt hắn: “Nghĩa đen đấy. Tôi không mù cũng không ngu. Cô ta sinh con cho anh rồi, định giấu đến bao giờ nữa?”
Thấy vạch trần, Khang Cường hạ xin lỗi: “Vợ à, anh sai rồi… cho anh một cơ hội không? Anh là vì cô ấy mang thai con anh nên mới sóc.”
Tôi khoanh tay, thản nhiên nhìn hắn, thử hắn còn muốn diễn gì tiếp.
Khang Cường chắn Tiểu Thúy, nhỏ năn nỉ: “Em cũng mẹ anh luôn muốn có cháu trai… Tiểu Thúy lại đúng mang thai… anh nghĩ sinh xong cho cô ấy ít tiền, sau này không liên quan gì nữa…”
Tôi sững sờ: “Ý anh là sao? Muốn tôi nuôi con anh người đàn bà khác à? Nằm mơ đi!”
Không hiểu ẩn ý câu nói của tôi, hắn còn hồn nhiên giải thích: “Em yên tâm, không em phải đụng đâu. Mẹ anh anh là .”
Tôi chưa từng thấy ai mặt dày đến thế.
Tôi giận đến run người: “Anh ăn của tôi, ở tôi, giờ còn đòi tôi nuôi con riêng của anh? Tôi ngu hay điên mà anh muốn làm gì thì làm?”
Khang Cường cũng chẳng còn giả bộ nữa, mất cả kiên nhẫn: “Cô hết rồi thì giấu gì nữa, muốn sao thì nói luôn đi!”
Tôi chẳng thèm dây dưa: “Khang Cường, sáng mai 9 giờ, gặp nhau ở Cục Dân chính. Nếu anh không tới, tôi nhờ luật sư nộp đơn kiện tội ngoại tình, anh ngồi tù mấy . Đi hay không, tự anh cân nhắc.”
Mẹ chồng nghe thế sôi máu, chạy theo chửi tôi: “Tôi nhìn cô lâu rồi thấy chướng mắt! Đẻ con gái mà còn ra vẻ à? dị thì dị, ai sợ ai!”
16
Tôi quay lại đối mặt hai mẹ con họ, lạnh lùng nói: “ thì sáng mai gặp nhau ở Cục Dân chính, ai không hôn người đó là con chó!”
Khang Cường còn định đuổi theo, nhưng tiếng rên của Tiểu Thúy khiến hắn quay ngoắt.
Hắn vội vã chạy lại đỡ cô ta, “Em sắp sinh rồi à?”
Tôi không buồn ngoái đầu, quay lưng bỏ đi, không thèm nhìn hai kẻ cặn bã đó thêm giây nữa, nhìn phát buồn nôn.
đến , tôi không nghỉ ngơi lấy một phút, thu dọn toàn bộ những thứ không thuộc mình, chất đống cửa, gọi người đến thay khoá.
Bố chồng bại lộ, cũng không dám ngăn cản, len lén chuồn đi không thấy bóng dáng.
Tôi đã chờ khoảnh khắc này quá lâu rồi, một ngày nữa tôi cũng không muốn kéo dài.
Căn biệt thự này tôi cũng chẳng muốn giữ lại làm gì, bán đi mua căn mới, dứt điểm tất cả.
Sáng hôm sau, tôi đúng giờ có mặt cổng Cục Dân chính.
Khang Cường đã đứng chờ ở đó, trông hắn phờ phạc thấy rõ, chắc cả đêm thức trắng bà bầu.
Vừa thấy xe tôi dừng lại, hắn bước đến, “Vợ yêu, mình thật sự phải hôn sao?”
Tôi lạnh nhạt đưa ra tập giấy tờ đã chuẩn sẵn, “Ký đi, đến này rồi, tôi không muốn nói thêm lời nữa.”
Hắn nhặt xấp giấy lên, đọc kỹ từng trang, rồi ngẩng đầu, “Em muốn anh ra đi tay trắng?”
Tôi cười lạnh, “Thế anh định sao? Còn muốn tôi đền bù cho anh à?”
Bộ mặt thật của hắn hiện ra không chút che giấu, “Chúng ta đã sống nhau , tài sản của em cũng có phần của anh chứ?”
Tôi liếc hắn một cái, thừng: “Khang Cường, tỉnh lại đi. Công ty là của bố tôi. khi kết hôn chúng ta đã làm công chứng tài sản, chính miệng anh đồng ý từ bỏ mọi quyền lợi thời gian hôn nhân.”
Hắn không cam tâm, “Thế còn những gì anh đã cống hiến cho gia đình suốt những qua? cũng không đáng một xu à?”
Tôi khinh thường, “Nhiều qua, cả anh ăn của tôi, dùng của tôi, ở tôi, tôi còn chưa tính toán. Giờ anh còn dám mở miệng đòi hỏi công sức?”
Khang Cường sầm mặt, “Thế quyền nuôi con thì sao?”
Tôi trả lời dứt khoát: “Con tôi đẻ, tôi nuôi. Không cần anh bỏ ra một đồng tiền trợ cấp.”
Tất nhiên, có điều tôi không nói: tôi tìm một người chồng mới, một người bố tử tế cho con gái mình.
Khang Cường nổi đóa: “Tôi không đồng ý hôn! Điều kiện này là bắt tôi tay trắng rời đi!”
Tôi nhìn hắn đầy khinh miệt: “Khang Cường, anh ngoại tình, tôi còn chưa kiện anh. Giờ tôi muốn hôn hòa bình, giữ cho anh chút thể diện. Anh không đồng ý, tôi kiện ra toà. Đến đó ai mất mặt hơn.”
Thành phố Nam này nhỏ lắm, của chúng tôi mà truyền ra, anh ta coi như xong đời giới kinh doanh.
Thấy tôi cứng rắn, mặt hắn tái lại, “Chúng ta đã bên nhau , em nhẫn tâm như sao?”
Tôi bật cười khẩy, “Câu đó phải tôi nói mới đúng. Ngày anh cưới tôi, anh chẳng có gì tay. Đám cưới một đồng anh cũng không bỏ ra, tất cả là bố mẹ tôi lo liệu, anh có cuộc sống tử tế. Ai ngờ anh là đồ vong ân, phản bội tôi, lấy tiền của tôi nuôi gái, sinh con bên ngoài? Mơ tiếp đi!”
Khang Cường tôi nói cho cứng họng, không phản bác nổi câu .
Tôi tiếp tục: “Bố tôi giao công ty cho anh, mỗi bù lỗ hàng đống tiền. Là anh không có năng lực, không trách ai.”
Hắn há miệng định nói gì, nhưng cuối cùng vẫn im lặng.
Tôi nhìn hắn, nói rành mạch: “Anh ngoại tình hôn nhân, giờ tôi cho anh cơ hội hôn êm đẹp. Nếu anh không ký, tôi kiện anh tội ‘ngoại tình hôn nhân’, đến đó không mất tất cả, mà còn phải tù cùng con bé kia!”
Tôi đặt mặt hắn xấp bằng chứng tôi đã thu thập: ảnh chụp hai người họ âu yếm, còn có cả thông tin đứa bé.
Từng đó đã đủ tống họ cả hai tù.