Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
15
khi nhận , mặt mình đỏ bừng.
ngây ngốc hỏi: “Đây… đây là tỏ tình ?”
: “ nghĩ ?”
cuống quýt bỏ chạy, gần như lăn lộn khỏi phòng.
Liên tiếp hai ngày , trốn tránh .
ngày thứ ba, chặn trong bếp, bất lực :
“Chủ nhà Thẩm, định trốn khi nào? lúc thu nhà , cần nữa ?”
cúi đầu nhặt rau, lầm bầm: “ này giảm cho , hãy .”
“ trước cũng thế.”
“Thế… thế thì cứ để mặt trên bàn trà tầng hai , sẽ lấy.”
khẽ hai tiếng rời khỏi bếp.
Chỉ khi nghe tiếng chân xa dần, mới đặt bó rau bị nhặt gần hết xuống.
vừa bước khỏi bếp, thấy đứng chờ ở chỗ quẹo cầu thang.
Theo phản xạ, định lẩn , gọi : “Thẩm Hi, rời một thời gian.”
lập tức đầu : “ đâu? Bao giờ về?”
nhìn , khóe miệng hơi nhếch lên, trông như mà .
Lúc này mới nhận bị trêu, giận quá hóa thẹn: “ , đừng nữa!”
người định bỏ , ngay bị kéo .
“Đừng quên đan khăn cho .” : “ thích màu xanh.”
“Thật sự ?” hỏi.
“Ừ.”
“Hiểu .” lẩm bẩm: “Vậy nhà thì ? trước giảm nữa, sẽ thu thêm!”
khẽ: “Chờ về , lúc cho một câu lời.”
“Câu lời gì?”
“ thích em, em thì ?”
Mặt lập tức đỏ bừng, dám nhìn .
“Biết , về sớm nhé.”
Thiên Phúc nhận xét: “Chị rõ ràng thích , vậy mà còn giả vờ làm cao.”
“Nhóc con biết gì mà !”
vừa đan chiếc khăn màu xanh vừa đáp nó.
ai ngờ được.
Lần này , là mãi .