Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6KzHVL4pTi

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
3
Sau khi Giang Nguyệt gửi cho tôi hơn chục tin nhắn để tuyên bố chủ quyền, tôi vẫn dám hó hé lấy một câu.
Kết quả là cô ta thế trực tiếp gọi điện cho tôi.
Bọn họ đổi địa điểm, từ quán cà phê đó chuyển sang hội sở.
Chỗ hội sở đó tôi đã từng tới vài lần, bọn họ bàn chuyện làm đều sẽ tới đó.
“Giang , cô có ?”
Tôi yếu ớt chú động tĩnh phía đối diện, nghĩ cách hết sức để trong quãng thời gian cuối cùng, mặt Cố Thời An, tôi có thể để lại hình tượng dịu dàng, rộng lượng của mình.
“Không có đâu, chơi vui nhé.”
Nếu không phải tôi, hai người họ đã ở bên nhau từ lâu rồi.
Một trong những lý do bạn bè Cố Thời An ghét tôi chính là vì tôi đã phá CP của họ.
“Giang đúng là con đỉa ghê tởm, vứt cũng không vứt được, còn hại người nữa!”
“Người ta một mối lương duyên tốt đẹp như vậy bị cô ta phá tan tành rồi!”
“Kiếp sau không được chết tử tế!”
đó tôi đứng ngay ngoài cửa.
Sau khi nghe họ , tôi xông thẳng phòng riêng ngay mặt tất mọi người, túm lấy cổ áo Cố Thời An, trong hét chói tai hôn đến sưng môi anh.
Ngay khoảnh khắc buông ra, vì thiếu oxy hai mắt Cố Thời An đỏ bừng, anh theo quán tính đập phía sau lưng ghế. Khi anh tôi không chớp mắt như thế, tôi biết anh hận tôi chết được.
Nhưng những tôi làm còn xa mới chỉ có thế.
Mỗi lần bị đám bạn Cố Thời An làm cho buồn nôn , sau Cố Thời An sẽ xuất hiện với đầy những dấu vết không thể nổi người.
Tôi cố để dấu hôn rơi những chỗ không được, lấy đó để chặn cái miệng lải nhải không ngừng của bọn họ.
Cái Giang Nguyệt, Vương Nguyệt, có tôi Giang , bạn gái chính danh ở đây, mấy người đó là !
Tôi thật sự cảm thấy mình hình như cũng hố người.
Dù sao người tôi cứu đâu có phải là Cố Thời An.
Tôi chết chắc rồi!
Tôi cầm điện thoại, căng thẳng ngồi sofa, “À , hai người cứ chơi tiếp , không cũng được.”
Giang Nguyệt kỳ quái : “Cậu nghiêm túc đấy à?”
“Đương nhiên rồi! Tớ sao có thể đùa chứ?”
Tội lỗi của tôi thực sự nhiều không đếm xuể, nên nhân lúc còn có thể bù đắp, mau chóng bù đắp .
Giọng Giang Nguyệt lạnh , trực tiếp tuyên bố với tôi: “Tối nay Thời An không nữa.”
Cúp điện thoại , tôi liền gọi đồ tối.
Cố Thời An không thích trong nhà có người thứ ba, việc dọn dẹp trong nhà là Cố Thời An làm, còn uống gọi đồ ngoài.
Thông thường bữa tối là do tôi gọi.
Tôi gọi một phần gà rán với nước ngọt, tạm thời quên hết phiền não, một mình nằm sofa vừa vừa xem hoạt hình, thoải mái đến tận hưởng.
Kết quả nửa sau, Cố Thời An đã trở .
Ánh đèn mờ tối rọi người Cố Thời An, càng tôn đường eo và đôi chân dài ưu việt của anh.
Chỉ tiếc là gương mặt anh lại âm trầm lạnh lùng.
Khi anh tới gần tôi, ánh mắt sắc bén dò xét ấy làm tôi lạnh sống lưng.
“…Sao anh rồi?”
Cố Thời An không , chỉ lẳng lặng chằm chằm mặt tôi.
Như thể muốn thủng một lỗ mặt tôi.
“Tôi đã sẽ đúng giờ.”
Ánh mắt anh lướt từ mặt tôi dưới, dừng phần gà rán tôi sắp , “Bữa tối đâu?”
Như thể đang trách tôi không gọi cơm tối cho anh.
“Tôi tưởng anh không nữa.”
“Họ hẹn tôi bàn dự án, tôi không gặp Giang Nguyệt.”
Tôi tin mới lạ.
Tùy tiện gật một cái, Cố Thời An nhướng mày.
“Tôi không biết Giang Nguyệt cũng ở đó.”
“À.”
“ qua chưa kịp giải thích với em, nay người hẹn tôi là Bạch Thành, Giang Nguyệt theo.”
Sắc mặt tôi như thường, không hề tỏ ra khó chịu chút nào.
Có lẽ là ảo giác, tôi cảm thấy Cố Thời An trông có vẻ tủi thân.
Nhớ ra anh còn chưa tối, tôi hỏi: “Giờ tôi gọi cho anh nhé, vẫn là quán qua à?”
Cố Thời An im lặng hồi lâu không .
Khi tôi lại anh, Cố Thời An đã sớm khôi phục dáng vẻ lạnh nhạt thường , “Không cần, tôi không đói.”
4
Khi Cố Thời An tắm trong phòng tắm, điện thoại đã reo mấy lần.
đây, chỉ cần nghe thấy chuông điện thoại là tôi đã bị kích thích thần kinh.
Dưới sự xúi giục của đám anh em của Cố Thời An, gần như nào cũng có điện thoại của họ gọi tới.
Tôi đã thay Cố Thời An cúp máy mấy lần, Cố Thời An biết được cảnh cáo tôi đừng động điện thoại của anh nữa.
Lần này, tôi cố cầm điện thoại đưa đến mặt anh.
“Thời An, điện thoại của anh đấy, có cần em nghe giúp không?”
nước trong phòng tắm ngừng lại.
Một lát sau, Cố Thời An quấn khăn tắm bước ra ngoài cửa.
Mái được lau gần khô vẫn còn nhỏ nước .
Đôi mắt đen nhánh rơi chiếc điện thoại vẫn đang reo.
Ngay giây tiếp theo, Cố Thời An nhíu chặt mày, trực tiếp cúp máy.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, Cố Thời An đã từng bước ép tôi lùi phía sau.
Đôi chân dài rắn rỏi quỳ một gối giường, sống mũi cao thẳng va sát mặt tôi.
“ nay em sao vậy?”
“À… sao là sao ạ?”
Đôi mắt bị nước làm ướt mờ mờ tối tối, Cố Thời An nhanh chóng bắt lấy môi tôi, cúi hôn tới tấp như đang công thành đoạt đất.
Dọa tôi giật bắn người.
Tôi miệng anh lại, “Không cần! Không cần!”
Cố Thời An đẹp đến mức đặc biệt bắt mắt.
Nhất là lúc anh vừa tắm , nước nhỏ từ sợi , theo xương quai xanh, qua ngực rồi rơi chỗ bị khăn tắm kín mít.
Tôi còn ra lệnh cho Cố Thời An mỗi lần tắm phải hôn tôi rồi mới được sấy .
Vì lúc anh vừa tắm là quyến rũ nhất.
“Tôi đâu có ham muốn đến mức đó, anh sấy !”
Người đang đè người tôi như bị đóng đinh tại chỗ, sững sờ tôi, thở nặng nề phả mặt tôi.
“Khô… không cần nữa?”
Tôi miệng gật , “Em nghĩ rồi, anh bận như vậy mỗi , sao có thể tốn thời gian cho chuyện này được?”
“ đó đều là em có … dù sao anh cũng nên nghỉ ngơi cho đàng hoàng.”
Mày Cố Thời An khẽ nhíu lại, ánh mắt mang theo chút nghi hoặc và đánh giá, tôi thêm lần nữa.
“Thật sự không cần?”
Cố Thời An dừng lại một lát, sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn của tôi, mũi chậm rãi lướt qua mặt tôi rồi đứng dậy rời ra.
Anh “ừ” một đầy vị không rõ, như thể không tin lời tôi .
Tôi cố hết sức giải thích, “ em là, sau này… cũng không cần nữa.”
“Cho nên, sau này em sẽ không làm phiền anh nữa.”
Vừa dứt lời, mày Cố Thời An liền nhíu chặt lại.
Khi sang tôi lần nữa, đáy mắt anh đã có chút bực bội và không vui.
“Biết rồi.”
Anh quay phòng tắm sấy .
mấy chốc, trong phòng tắm vang một “ầm” thật lớn.
Tôi ló qua xem, cái máy sấy bị rơi đất.
Gương mặt Cố Thời An u ám nặng nề, ánh mắt âm trầm chạm thẳng mắt tôi.
Dọa tôi lập tức lùi ra xa.
Không hiểu sao, tôi cảm thấy anh có chút không vui.
Nhưng tôi đâu có làm sai chứ?
Điện thoại cũng đã nghe giúp anh rồi, hoàn toàn không vượt ranh giới nào !
lẽ là… anh nhận ra lời và hành động của mình đã bị tôi ảnh hưởng sâu sắc, đang hận sắt không thành thép với chính bản thân?
Nếu vậy phải là, anh càng tức giận càng trút giận tôi sao?