Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6KzHVL4pTi

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Lạc Phong thở dài một hơi: “Trên chiến trường ta trọng thương hôn mê, bị công Kim Châu của nước địch đi, còn đe dọa ta kẻ thứ ba mươi sáu trong số nam sủng của nàng. Ta quyết thà chếc không khuất phục, khổ sở lắm mới trốn thoát được, thật là bẽ bàng vô .”

A? hắn cũng có thể nói ra được sao?

Thấy ta trợn mắt há hốc mồm, Lạc Phong cố nhịn cười, trêu chọc: “Được rồi, bí mật của ta cũng đã nằm trong tay nàng, xem như huề nhau nhé. nhau giữ bí mật, nương tử nhỏ.”

sao đây? Phu chếc oan của ta đột nhiên lại hóa thành người sống sờ sờ, còn khiến ta đỏ bừng mặt.

Thái độ của hắn tốt đến mức khó tin, ngược lại càng ta thấp thỏm bất an: “Ta xấu xa như , còn vu oan cho thanh danh của , hoàn toàn có thể vạch trần ta, cớ sao còn ta trao đổi bí mật?”

Lạc Phong đưa cho ta một chén trà: “Ta chỉ nàng yên tâm. Thanh danh đáng mấy đồng chứ? Nếu mẫu thân ta biết được thật, dù không lấy mạng nàng, cũng lột da nàng không chừng.”

Cầm chén trà trong tay, lòng ta bỗng dâng chút ấm áp: “Tướng , thật là người tốt.”

3

Đến ngày thứ ba sau Lạc Phong trở về, lão phu nhân không nhịn được nữa.

“Thính Thư, con đã là người của phủ Lạc rồi. Ta biết nữ nhi thường hay thẹn thùng, nhưng con và Phong nhi cũng nên… nên có một đứa trẻ đi.”

“À? Nhưng mà tướng vẫn lập thê mà.” Con nghe nói nhà đại hộ rất coi trọng thể diện, không có vợ chính mà đã có con thứ, chẳng phải không hay sao?

Lão phu nhân khoát tay: “ còn quan tâm được nữa sao? Lần nó về khiến ta hiểu ra, ra trận là hôm chắc có ngày mai, nếu nó lỡ xảy ra gì, mẫu tử ta phải sống sao đây?”

Ta nghĩ thầm: Còn sống nào được nữa? Nửa năm chẳng phải cũng đã sống tốt đấy sao?

Nhưng nghĩ kỹ thì cũng có lý, phủ Lạc đã cứu ta ra khỏi tay phụ thân, Lạc Phong còn giúp ta giữ kín bí mật.

Ân lớn , nhất định phải báo đáp.

Vì vậy, đêm hôm , ta ôm chiếc chăn nhỏ của mình đến phòng của Lạc Phong, thản nhiên leo giường nằm, còn vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh.

Lạc Phong nhìn không chớp mắt, gương mặt đơ đơ, đến bước đi cũng loạn cả chân tay. Hắn ngồi bên giường, miệng há ra nửa ngày cũng không nói được câu gì.

Ta dứt khoát kéo hắn nằm xuống, ép hắn nhắm mắt lại, nghiêm túc dặn dò: “Ngủ nhanh đi, mụ con chờ đến lúc chúng ta ngủ say mới xuất hiện .”

Gì cơ? Ngươi hỏi ta nghe từ đâu sao? Thông minh như ta, tất nhiên là tự mình ngộ ra thôi.

Mặt Lạc Phong vốn đỏ bừng dần dần nhạt đi: “Chỉ… chỉ vậy thôi à?”

Chứ còn gì nữa? À đúng rồi, sao ta lại quên mất! Người nhà giàu bọn họ lắm quy củ, chắc chắn phải có chút kiêng kỵ nào .

Ta liền khiêm tốn hỏi: “Vậy trước ngủ có cần khấn nguyện gì không?”

Lạc Phong suy tư hồi lâu, rồi nói: “Nàng nói xem, có khả năng là mụ con tính công lao để lĩnh tiền lương, chứ không từ thiện không công đấy chứ?”

Lần ta thật hiểu ra, thì ra vấn đề không phải là chuẩn bị trước, mà là chuẩn bị sau.

“Vậy ngày mai chúng ta đến miếu mụ con dâng hương nhé? Như vậy có tính là giúp mụ con kiếm công lao không?”

Ta nghe tiếng Lạc Phong nghiến răng: “Triệu Thính Thư, nàng giỏi lắm!”

Ta hãnh diện vô : “Vâng, tướng , ta luôn thông minh, dũng cảm và nhanh trí như vậy!”

Sáng hôm sau, ta tỉnh dậy, cả người ta đều nằm vắt trên người Lạc Phong. Hắn trông như đã đánh mất hết hy vọng, nhìn chằm chằm vào màn giường, dường như đang suy ngẫm về nhân .

Ta cuống : “ đừng nói với ta cả đêm không ngủ nhé, như mụ con không linh đâu.”

Lạc Phong mỉm cười, rất nghiêm túc đáp: “Nàng ấy đã đến rồi, còn quanh quẩn giường mấy vòng, rồi nhổ một bãi nước miếng nàng trước bỏ đi.”

Ta đâu có ngốc, câu đương nhiên ta không tin: “ thật không ngủ à? Không buồn ngủ sao?”

Lạc Phong ngồi dậy: “Không ngủ được, ta cứ mãi suy nghĩ về một vấn đề.”

Ta cũng có lúc suy nghĩ lung tung, nhưng không đến nỗi mất ngủ cả đêm, nên càng tò mò: “Vấn đề gì vậy? nói đi, ta giúp .”

“Ta đang nghĩ xem, cái đầu óc như nàng sao mà lừa được mẫu thân ta, khiến tin chúng ta là một đôi?”

Ta gạt tóc ta qua một bên, nhìn kỹ vết sẹo trên trán ta, săm soi rồi chạm nhẹ vào , cuối kết luận: “Ta thà tin , lúc nàng đập đầu đến ngớ ngẩn thì có.”

Lạc Phong đã dưỡng thương nửa tháng, đã đầu triều lại. Từ , những câu huyền thoại về hắn lan khắp các ngõ ngách trong thành.

Có người kể hắn một thân một mình lẻn vào đất địch, xông thẳng vào sào huyệt, đốt cháy tổng hành dinh của địch rồi rút lui toàn mạng, quả là một tướng tài hiếm có.

Lại có người nói hắn bị địch giam, bị cầm d.a.o kề cổ nhưng không hề sợ hãi, ẩn nhẫn chờ thời cơ, cuối phá vòng vây ra ngoài, một người đấu với vạn , dũng mãnh vô .

Đối diện với những lời đồn thổi , ta chỉ có thể kết luận , từ về sau không bao tin vào những truyền thuyết ấy nữa.

Chẳng khác nào ta đứng ở phía Tây thành than đau bụng, nhưng đến phía Nam người ta ta sắp đẻ, phía Đông lại nói ta trốn vào khe nứt, còn phía Bắc thì đồn thổi ta thành thánh nhân!

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, sao bụng ta mãi vẫn không có động tĩnh gì nhỉ?

4

Phu nhân ta đừng nóng vội, phải thả lỏng tâm .

Nhưng ta vẫn cảm thấy bụng với tâm không liên quan gì đến nhau, chắc chắn là do ta dâng hương đủ rồi!

Gần đây, Lạc Phong dạy ta đọc sách, luyện chữ, tiếc ta học không vào. Chữ của hắn cứng cáp có hồn, còn ta chỉ biết tạo ra những đống mực loang lổ.

Sau nhúng ướt cả hơn hai mươi tờ giấy, cổ tay ta đau nhức, chữ viết vẫn chẳng khá hơn chút nào, đến mức chán nản, không viết nữa.

Lạc Phong nắm lấy tay ta, cẩn thận dìu từng nét bút. Ta được hắn ôm vào lòng, nghiêng đầu nhìn hắn, tim đập thình thịch như nhảy ra khỏi lồng ngực.

Giọng hắn dịu dàng vang bên tai: “Hồi nhỏ, cha ta , tài kém phải luyện, không thông văn thì phải học, tất cả đều tự dựa vào bản thân. Nhưng… phu nhân, nàng có thể dựa vào ta.”

Ta nhìn hắn chăm chú, từ yêu thích luyện chữ.

Ngày hôm , Lạc Phong từ triều về, gương mặt đầy vẻ cau có, chửi từ trời xuống đất.

Ngay cả chiếc đèn lồng nơi cửa lớn lung lay cũng bị hắn giật xuống, giẫm bẹp dí.

“Đúng là dai dẳng, không chịu buông tha! Ta đã trốn về nhà, còn đuổi theo tới đây sao?”

Ta đành bạo bước khuyên nhủ: “Đừng tức , đừng tức , tức hại gan, phổi, lá lách.

Sao vậy? Lại ‘dai dẳng’, lại ‘không buông tha’, gặp ma sao?”

“Thà là gặp ma còn hơn, chính là công Kim Châu ta từng kể với nàng, ả ta đuổi đến tận đây. Hiện hai nước đang đàm phán hòa bình, ở giai đoạn nhạy cảm, hoàng thượng còn đích thân chỉ định ta phải dẫn ả đi tham quan kinh đô.”

Ta thấy hắn chẳng cần phải tự mình tức đến : “Hoàng thượng đi thì đi thôi. từng ở đất của nàng ta mà nàng ta còn không đắc thủ được, sang chốn của ta, chẳng lẽ còn ép sao?”

Lạc Phong day day trán: “Nếu chỉ là nghị hòa, đương nhiên không phái một công qua đây. Lỡ đâu hoàng thượng ban hôn, chẳng phải ta phải gắn chặt nửa đời còn lại với ả hay sao?”

Ta suy nghĩ kỹ càng: “Nếu thật có thể đổi lấy hòa bình, trong hoàng tộc thiếu gì công phải đi xa kết thân, họ còn chẳng thể về quê hương. Còn các người, là nam nhi, chẳng lẽ không thể sao? Với lại, chắc cũng chỉ cần công ở lại gả chồng, đâu có phải bỏ xứ mà đi.”

Lạc Phong nắm lấy tai ta, không nỡ kéo, chỉ xoa nhẹ: “ hôn nhân là phải có cảm, nếu không chỉ là cặp đôi oan gia, mà ta và ả còn chẳng dừng lại ở mức oan gia, phải nói là không đội cái mái nhà… à không, không đội trời chung.”

Nghe vậy, ta không hài lòng: “Chúng ta gặp nhau trước kia đâu nói đến cảm, ngay cả giao còn không có. Cũng không thấy ta sống chếc đối đầu với …”

Lạc Phong bị ta chặn họng: “Thì… cảm có thể từ từ bồi đắp mà, không thể nói như vậy được.”

chẳng phải xong rồi sao? Ta nói thẳng: “Vậy cứ thử vun đắp với cô ta đi, thật thành thân rồi, hai người có cả đời để bồi đắp cảm.”

Đang nói yên lành, Lạc Phong nổi , hít thở sâu mấy hơi: “Triệu Thính Thư, rốt cuộc nàng nghĩ nào? Ta và nàng… ta và nàng là…! Thôi, ta không nói nữa.”

Ta chợt nhớ ra, ta là thiếp do mẫu thân hắn ép buộc, hắn đến cả chính thê cũng không được tự mình lựa chọn, sao lại tức như .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.