Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6px15RGiKj

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Nói một hồi ông lại muốn lôi Bạch Thành đánh.

Ta gấp gáp giữ cánh tay ông: “Phụ , phụ ! đánh, đánh! Bạch Tầm không phải con ruột chàng, mà là ngoại sanh, con trai của tỷ tỷ chàng .”

Ta quýnh đến mức lắp bắp, phụ không buông, vô thức bật thốt: “Ngài làm loạn, nữ nhi có thiệt gì, phủ của chàng đến một thông phòng nha cũng chẳng có, nữ nhi như vớ được vàng đấy!”

“Thật chứ?”

“Con lừa người sao?”

“Khụ khụ…”

Đương sự lộ vẻ khó xử, chẳng ai muốn đưa chuyện này giữa thanh thiên bạch nhật.

Ta cũng thông cảm, dù gì đêm động phòng hoa chúc , có người còn loay hoay hồi lâu mới tìm được “cửa” ở .

Tóm lại, chuyện của phụ là vẹn cả đôi , thậm chí sau khi thông suốt, ông còn hớn hở bảo rằng nay mình chính là nhạc phụ của Bạch Thành, thử xem lên triều chàng còn đốp chát ông nào.

Bạch Thành cười gật gù, nhưng rốt cuộc sau khi lên triều giữ nguyên tác phong, chẳng kiêng nể gì việc phụ là nhạc phụ của chàng.

Đó là chuyện về sau.

Lúc này, điều quan trọng nhất là trên nhà sinh mẫu quay về, ta và Bạch Thành đột nhiên một nữ tử chặn .

12

“Ai cản xa giá của Tướng ?”

Phu xe ngoài cửa quát lớn, ta theo phản xạ chắn trước Bạch Thành, liền chàng kéo lòng.

lo.”

“Ta có sợ, là vừa ăn no quá, sợ đánh nhau bụng khó chịu.”

“Không phải thích khách.” Bạch Thành chắc chắn nói.

Quả nhiên, ngay sau đó, tiếng phu xe lại vọng .

“Tướng , phu , kẻ chặn xe là một nữ tử, nàng nói mình là bằng hữu của thiếu , muốn cầu kiến Tướng , có lời muốn bẩm.”

“Có phải… cô nương hôm …?”

Ta còn chưa dứt lời, Bạch Thành trầm giọng đáp: “Không gặp.”

Ta hơi kỳ lạ: “Chàng không định nàng và Bạch Tầm qua lại sao?”

Mắt Bạch Thành lóe lên, chàng khẽ gật.

Ta hiếm khi động lòng trắc ẩn: “Thật ta có oán hận nhiều, nếu không có , ta cũng chẳng thể gả chàng. Hay là, chàng cứ tác thành đi?”

“Việc này phu chớ bận tâm, ta tự có tính toán.”

Nói thật, ta bấy giờ chân thành mong Bạch Tầm và cô nương được nên duyên.

Nhưng chẳng bao lâu, ta hối hận ngay.

nói nên duyên, ta còn ước gì trói thẳng Bạch Tầm Tĩnh Sự Phòng mà thiến xong!

Ai ngờ tên thiếu óc đó, nhốt ba ngày chưa thông suốt, vừa được thả liền đến gây hấn với ta.

13

“Thích khách muốn ám sát Tướng nhiều , ta thể ở bên chàng mọi lúc. , ngươi nói xem, ta mà dạy chàng hai chiêu căn bản, chắc chàng cũng tạm tự vệ được một thời gian nhỉ? Ái da, nhẹ tay thôi!”

Ta đưa tay xoa chỗ vừa ấn, chẳng hiểu sao cô nương hôm nay không cắt móng hay sao mà ấn cái vai ta đau như kim châm.

“Ta đang hỏi ngươi đấy, sao không đáp lời?”

Ta ngoảnh lại, chẳng bóng dáng , trông Bạch Tầm cầm bộ kim châm đứng đó, bốn mắt chạm nhau.

Ta bấy giờ mới hoàn hồn, sờ bả vai còn hằn một mũi ngân châm.

“Ngươi hại ta? Ta…”

Ta chưa kịp nói hết câu mất đi tri giác, đến lúc tỉnh lại phát hiện tay chân đều trói, ném một ngôi miếu hoang.

Nghĩ đến mấy tình tiết thoại bản, nữ tử hành hạ miếu đổ nát, sống lưng ta lạnh toát.

Tên Bạch Tầm trời đánh này, chi bằng giếc ta ngay còn hơn.

14

“Tỉnh rồi à?”

Một giọng nữ lạ vang lên sau lưng ta.

Ta ngẩn người, lập tức lục lại trí nhớ xem thoại bản có đoạn nữ cưỡng bức nữ chăng, chợt một cô nương áo ngắn hồng phấn vòng trước .

Ta nheo mắt, nhìn bộ y phục này sao quen quen.

“Đều nói cổ đại tiểu thư khuê các phải e ấp, sao ngươi lại dày này, con không lấy được lại đòi gả cha? Hay là ngươi cũng xuyên về, ở đảo quốc sang?”

“Cái gì cơ?” Ta ngớ người, nhìn chằm chằm gương cô nương cũng tạm coi là khá, không hiểu gì. Nói chứ, tuy ta xưa nay hành sự to gan, động một chút là quật roi, song dung mạo của ta, ở kinh thành ta xếp thứ hai có hoàng cô của ta bảo mình thứ nhất.

Dù giờ ta chẳng màng mấy, nhưng không khỏi hiếu kỳ, rốt cuộc vì cớ gì Bạch Tầm hồi đó trông nàng ta liền bỏ rơi ta?

Vả lại, nàng ta lải nhải nào xuyên, nào đảo, là thứ gì vậy?

“Xem không phải.”

Cô nương tự lẩm bẩm, khẽ lắc , chẳng biết lôi một chiếc ghế nhỏ, kéo đến trước ta, cao ngạo nhìn xuống.

lại càng không nên. Ngươi là nữ thời cổ đại, hôn trước bá quan văn võ phải nhục nhã đến mức tự sát chứ, chẳng cùng cũng nên cạo chùa, sao lại lớn mật mà gả Bạch Thành?”

Không hiểu sao, ta nghe lời này hơi kỳ.

“Rốt cuộc ngươi để ý không phải Bạch Tầm, mà là phụ – Bạch Thành, đúng chứ?”

15

Nói thật, ta không thông minh lắm, nhưng cũng chẳng phải kẻ ngốc.

Vị cô nương này mở miệng ngậm miệng đều nhắc đến Bạch Thành, bảo nàng không để bụng chàng ta không tin.

Nhưng ta có hơi tò mò, vì sao nàng lại dính dáng đến cả Bạch Tầm?

Còn nữa, Bạch Thành có biết đến sự tồn tại của nàng không?

Quả nhiên, nghe ta nói xong, cô nương giống như vừa nghe được trò cười, cười rộ lên một lúc lâu mới dừng.

“Nói chuyện thú vị thật đấy. Cũng phải, loại lợn rừng như ngươi mà vừa ý con gà con yếu ớt như Bạch Tầm cũng hợp nhau ghê.”

Lời này ta không cách gì phản bác.

Quả thực trước khi gặp “cám mịn” là Bạch Thành, ta khác gì con lợn rừng .

“Người như Bạch Thành, vốn nên sánh với một nữ tử có tư tưởng siêu phàm như ta mới đúng.”

Cô nương đứng dậy, vẻ đầy mơ mộng.

Ta nhịn không được cắt ngang: “Nhưng mà, ta và chàng bái , hành lễ phu thê rồi đấy.”

Nét cô nương khựng lại, ta còn nghe được tiếng nàng nghiến chặt hàm răng.

Nhưng rất nhanh, nàng liền bình tĩnh lại: “Theo lý mà nói, sự tồn tại của ngươi hoàn toàn không đe dọa nổi ta. Bởi với người có tư tưởng vượt bậc và đặc biệt như ta, chẳng nam nào không thu hút. dù ngươi thành với Bạch Thành, việc ta thay ngươi cũng dễ như trở bàn tay.”

“Có điều, ta là kẻ bụng dạ hẹp hòi, không chấp nhận được việc người mình thương phải tam thê tứ thiếp.”

“Ngươi cũng trách ta, trách ngươi nhắm trúng nam của ta mà thôi.”

Cô nương ghé sát , ngón tay nhấc cằm ta, quay trái quay phải: “Ta công nhận, ngươi cũng có chút nhan sắc.”

“Nhưng ta mới là nữ chính của giới này, dẫu ngươi xinh đẹp hơn chút nữa cũng có thể đe dọa được ta ư? Có điều, giữ ngươi lại là ẩn họa. Đắc tội vậy.”

ống tay áo, nàng rút một con dao găm, nắm chặt tay.

Nhìn bàn tay cầm dao còn hơi run, chắc là lần giếc người.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.