Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
4
Tôi hít sâu một hơi, bước ra khỏi bóng tối.
Cậu bé Cố Từ đang một mình bồn hoa.
Cậu ấy không nhìn ai cả.
Trong tay chỉ cầm một khối rubik, các ngón tay xoay rất nhanh.
Tôi biết Cố Từ mắc hội chứng Asperger.
Rối loạn giao tiếp nghiêm trọng, không hiểu được cảm xúc của , bài xích mọi tiếp xúc cơ thể.
Kiếp , đó là lý do Thời Ý không thể tiếp cận cậu.
Mấy đứa trẻ trong viện tò mò chạy lại, sờ khối rubik.
Cơ thể Cố Từ lập tức căng cứng.
Cậu ấy lùi mạnh một bước, cổ họng phát ra âm thanh kháng cự ngắn ngủi.
Tô Uyển lập tức hoảng hốt đẩy đám trẻ ra, chắn Cố Từ phía sau.
Các bảo mẫu vội kéo những đứa trẻ khác đi.
Không khí trở nên vô cùng ngượng ngập.
Cố Đình Nghiên nhíu mày, thấp giọng an ủi vợ.
Tôi dừng lại cách Cố Từ mét.
Đó là khoảng cách khiến cậu cảm thấy an toàn.
Tôi không nói , không thử chạm vào đồ của cậu.
Chỉ từ túi ra một chiếc liên hoàn luôn mang theo.
Tôi ngồi xếp bằng xuống đất, cúi đầu bắt đầu tháo liên hoàn.
Những vòng kim loại va chạm, phát ra âm thanh giòn tan, đều đặn.
Cạch. Cạch.
Một lần, lần.
Tôi giữ nhịp hoàn toàn ổn định.
Tay Cố Từ xoay rubik chợt dừng lại.
Cậu ấy quay đầu, ánh mắt rơi vào liên hoàn trong tay tôi.
Trẻ mắc hội chứng Asperger có sự ám ảnh gần như cố chấp với quy luật và logic.
Động tác tháo vòng của tôi tuân theo một logic toán học chặt chẽ.
Cố Từ buông tay Tô Uyển, tiến lên bước.
Cậu ngồi xổm tôi, vẫn không nhìn tôi, chỉ chăm chú nhìn tay tôi.
Tôi tháo xong vòng cuối cùng, đặt liên hoàn đã tách rời xuống đất, sau đó lùi lại nửa mét.
Cố Từ đưa tay nhặt lên.
Cậu không chơi như những đứa trẻ , mà bắt đầu theo đúng trình tự tôi , thử lắp lại.
Tô Uyển cạnh sững sờ.
Bà che miệng, mắt đỏ hoe.
Cố Đình Nghiên lộ vẻ kinh ngạc.
Họ hiểu quá rõ con trai mình.
Cố Từ chưa từng chủ động tiếp xúc với bất cứ thứ ngoài, càng không nói việc bắt chước hành động của khác.
Viện trưởng thấy vậy thì lập tức bước lên.
Bà ấy hạ giọng nói với Cố Đình Nghiên:
“Đứa bé này Dao Dao, rất yên tĩnh, cực kỳ thông minh, thích mày mò mấy món đồ trí tuệ này.”
Tô Uyển bước tôi, ngồi xổm xuống.
Bà cố gắng giữ giọng nhẹ nhàng:
“Con Dao Dao phải không?”
Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt bà.
Tôi gật đầu.
“ rồi là con đang dạy con trai cô chơi sao?”
Tôi lắc đầu.
“Con chỉ việc của mình. Cậu ấy thích, con cậu ấy thôi.”
Giọng tôi tĩnh, không hề có ý lòng hay sợ sệt.
Đây tuyệt đối không phải biểu hiện của một đứa trẻ mồ côi năm tuổi.
Cố Đình Nghiên nhìn tôi, ánh mắt lóe lên sự tán thưởng.
“Con không sợ cậu ấy à? rồi cậu ấy đã dọa những đứa trẻ khác.”
“Cậu ấy không hại ai cả.”
Tôi nhìn Cố Từ.
“Cậu ấy chỉ thấy ồn. Con thấy họ rất ồn.”
Nghe câu đó, nước mắt Tô Uyển rơi xuống.
Bà quay sang nhìn chồng:
“Đình Nghiên, A Từ hiếm khi có phản ứng với một …”
Cố Đình Nghiên hiểu ý vợ.
Họ đã tìm mọi cách để mở lòng Cố Từ.
Các liệu pháp tâm lý và giáo dục đặc biệt đều hiệu quả rất ít.
Mà bây giờ, một đứa trẻ năm tuổi, chỉ bằng một chiếc liên hoàn, đã khiến Cố Từ bước ra được bước đầu tiên.
Cố Đình Nghiên bước tới viện trưởng:
“Viện trưởng, tôi tìm hiểu về đứa bé này.”
Tôi tại chỗ, nhìn họ trò chuyện.
Cố Từ đã lắp xong liên hoàn. Cậu ấy đưa lại tôi, tôi nhận .
Ngón tay tôi khẽ chạm nhau trong không khí, trong tích tắc.
Cố Từ không né tránh.
Tôi nhìn đôi mắt không gợn sóng của cậu, khóe môi khẽ cong lên một chút.
5
Biệt thự nhà họ Cố xa hoa mức cực hạn.
Lúc mới , tôi vốn tưởng mình chỉ là bạn chơi của Cố Từ, nhiều chỉ là “bảo mẫu cao cấp”, chuyên dỗ dành khi cậu phát bệnh.
Không ngờ ngày đầu tiên lại, Tô Uyển đã dẫn tôi lên phòng suite siêu lớn hướng nam tầng .
Trong phòng thay đồ treo đầy quần áo trẻ em cao cấp mới theo mùa, thậm chí nhãn mác còn chưa tháo.
Trên bàn học là những thiết bị điện tử đời mới .
Buổi tối, Cố Đình Nghiên còn đặc biệt hủy một cuộc họp xuyên quốc gia, nhà ăn tối cùng tôi.
Bàn ăn bày đầy món tinh xảo, Tô Uyển không ngừng gắp thức ăn vào bát tôi, sợ tôi ăn không đủ.
Họ không chỉ sắp xếp tôi vào trường mầm non tư thục tốt thành phố, còn thuê cả đội gia sư hàng đầu.
Những trải qua kiếp đã dạy tôi một điều:
Trên đời này không có chuyện bánh từ trên trời rơi xuống.
Ân huệ trong giới hào môn đi kèm cái giá rất đắt.
Tôi luôn chuẩn bị sẵn tinh thần đối với những yêu cầu khắc nghiệt của họ.
Thế nhưng Tô Uyển lại nắm chặt tay tôi, giọng dịu dàng mà chân thành:
“Dao Dao, đã đón con về rồi, con chính là con gái ruột của . Từ nay đây là nhà của con, đừng gò bó. ăn , chơi , cứ nói với mẹ.”
Cố Đình Nghiên cạnh gật đầu liên tục, rồi ra một tờ giấy đỏ.
Họ đặc biệt bỏ tiền mời một thầy phong thủy, chính thức nhập hộ khẩu tôi.
“ đây con có đầy đủ chưa?” Cố Đình Nghiên hỏi.
Trong đầu tôi lập tức hiện lên cảnh Hồ Cường say rượu, chỉ vào tôi mà chửi “Hồ Dao Dao”.
Một cái tầm tùy tiện.
Tôi cụp mắt, dứt khoát lắc đầu.
Tô Uyển xót xa xoa đầu tôi.
Vị thầy mặc áo Đường xem bát tự của tôi, bấm đốt tay tính toán hồi lâu, đề nghị giữ lại chữ “Dao” trong .
Cuối cùng, Cố Đình Nghiên quyết định đặt tôi là Cố Thanh Dao.
Họ tôi tất cả những một tiểu thư nhà họ Cố nên có— cổ phần, thân phận.
Tôi trở thành đại tiểu thư danh chính ngôn thuận của nhà họ Cố.
Cố Từ mỗi ngày chỉ đắm chìm trong thế giới riêng, mày mò những linh kiện cơ khí phức tạp.
Cố Đình Nghiên và Tô Uyển vốn lo tôi sẽ cảm thấy bị lạnh nhạt.
Dù sao, với tình trạng của Cố Từ, rất khó có được tương tác anh em .
Nhưng tôi lại rất hài lòng với trạng thái hiện tại.
Dù sao trong thân thể năm tuổi này là một linh hồn trưởng thành.
Tôi dùng tư duy lớn để phân tích hành vi của Cố Từ, phát hiện ra cậu chỉ sống trong thế giới logic của riêng mình.
Chỉ cần không phá vỡ logic đó, cậu chính là đứa trẻ ngoan .
Cuộc sống yên này bị phá vỡ vào ngày Thẩm .
Bà dẫn theo Thời Ý.
bước vào cửa, bà đã tỏ ra thân thiết với Tô Uyển:
“Uyển Uyển, nghe nói nhận nuôi một đứa con gái? Tôi tiện thể dẫn Thời Ý xem.”
Tiếng cười của bà vang lên trong phòng khách rộng lớn, nghe có phần chói tai.
Tôi khúc ngoặt cầu thang tầng , từ trên cao nhìn xuống họ.
Kiếp này, Thẩm trông trẻ hơn trong ký ức, dã tâm lộ rõ hơn.
Sau khi sống lại, bà nóng lòng nắm mọi cơ hội để nhà họ vươn lên.
Bà biết nhà họ Cố sẽ trở thành dẫn đầu thương giới, nên định phải để Thời Ý thân với nhà họ Cố từ nhỏ.
Tô Uyển lịch sự tiếp đón họ.
Thẩm kéo tay Thời Ý, giọng đầy khoe khoang:
“Thời Ý nhà tôi gần đây đoạt giải vàng cuộc thi vẽ thiếu nhi, giáo viên nói con bé rất có năng khiếu.”
Thời Ý ngoan ngoãn , mặc váy bánh bèo màu hồng.
Cô quả thật rất xinh, là vẻ kiêu sa được nuôi dưỡng bằng tiền bạc và tâm huyết của Thẩm .
Tô Uyển khen xã giao vài câu, câu chuyện nhanh chóng chuyển sang tôi.
Thẩm nhấp một ngụm trà, giọng đột nhiên trầm xuống:
“Uyển Uyển, không phải tôi nói chứ, chuyện nhận nuôi trẻ con, vũng nước này sâu lắm.”
“Có những đứa trẻ, từ trong xương cốt đã mang dòng máu không sạch.”
“Đứa trẻ lai lịch không rõ, nếu không dạy dỗ nghiêm khắc, sau này chắc chắn sẽ hỏng gia phong nhà họ Cố.”
Động tác của Tô Uyển khựng lại.
Bà đặt tách trà xuống, giọng lạnh đi:
“ , đứa trẻ mà tôi nhận nuôi là một đứa trẻ tốt, rất có giáo dưỡng.”