Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN

Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Con ngoài việc cho nó cảm ra, còn có thể cho nó cái gì? Con giúp được gì cho nó?

Nó có tương lai rộng mở như vậy, vậy mà con lại muốn khiến nó mang tiếng bất hiếu bất nghĩa!

Con không cần danh tiếng, nhưng con có từng nghĩ cho nó chưa?

Con sự yêu nó sao!”

Tôi thất thần nhìn người phụ nữ trước mặt.

Người luôn cao cao tại thượng ấy giờ lại quỳ dưới đất, thấp giọng nắm lấy tay tôi.

Tôi cảm thấy máu trong người như đông cứng lại, trong đầu như có một sợi dây căng đến cực hạn, chỉ chực đứt bất cứ lúc nào.

“Chia tay với nó đi, mẹ xin con! Nhà họ Hứa đã nuôi dưỡng con, con không thể lấy oán báo ân!”

Mẹ Hứa vừa khóc vừa nói: “Nếu không, con chính là ép chết cả mẹ và ba con đấy!”

Ép đến chết sao?

Khoảnh khắc đó, tôi như rơi vào hầm băng…

Đêm hôm ấy, ngay trước mặt Hứa Dực, tôi xé nát hộ chiếu.

“Anh… về nhà đi.”

Tôi cắn chặt răng, không để nước mắt rơi xuống.

“Mẹ nói đúng, chúng ta không nên ở bên nhau, em sao có thể yêu chính anh trai của mình, cảm của chúng ta là không được phép…”

Hứa Dực nhặt những mảnh vỡ trên đất, cố gắng ghép lại.

Tôi giữ lấy tay anh, giọng run rẩy: “Anh, ra anh cũng biết, con đường này rất khó đi, đúng không?”

Hứa Dực nuốt khan, giọng khàn đặc: “Em có thể đợi anh không? Đợi anh xử lý xong chuyện của tập đoàn, đợi ba khỏi bệnh, đợi anh thuyết phục được mẹ…”

“Anh, anh có biết vì sao năm đó mẹ nhất phải làm thủ tục nuôi, đổi họ em thành họ Hứa, để em và anh cùng chung một hộ khẩu không?”

Tôi mệt mỏi nhắm mắt lại: “Bởi vì bà ấy đã quyết từ lâu, để chúng ta cả đời chỉ có thể là anh em.”

Đồng tử Hứa Dực đột ngột co lại.

“Anh, đến giờ… anh vẫn nghĩ có thể thuyết phục được bà ấy sao?”

16

Sau đó, chúng tôi quay về nhà họ Hứa.

Chưa đến một năm, Hứa Dực đã giải quyết được phần lớn vấn đề của tập đoàn.

Tuyển người, mở rộng kinh doanh, còn ổn được cổ đông.

Ba Hứa cũng đã phẫu thuật, sức khỏe dần hồi phục.

Mọi thứ đều đang phát triển hướng đẹp.

Nhưng đúng lúc đó, Hứa Dực lại rời đi một mình.

Không để lại bất kỳ lời nào, chỉ mang chút hành lý, đi rất xa.

Nhà họ Hứa nhiều lần phái người đi tìm, nhưng không ngoại lệ đều bị anh đuổi về.

Ngay cả ba mẹ Hứa đích thân đến, anh cũng chỉ tiếp đãi như khách, tuyệt không nhắc đến chuyện quay về.

Tôi cũng từng muốn đi tìm anh, xem anh sống có ổn không, nhưng lại bị mẹ Hứa ngăn cản.

“Đợi đến khi nó hoàn toàn được con, nó sẽ quay về.”

giờ, con đừng xuất hiện trước mặt nó.”

Sau này, tôi vô nghe người khác nói, Hứa Dực đã mở một tiệm thú cưng ở một nơi rất xa xôi ở nước ngoài.

Mỗi ngày làm bạn với mèo chó, thỉnh thoảng còn đưa chú mèo cưng đi du lịch.

Cuộc sống của anh dường như rất nhẹ nhàng, cũng rất vui vẻ…

Mùa đông năm sau, tôi lần đầu được tấm bưu thiếp anh gửi về.

Trên ảnh là anh và chú mèo của anh.

Kèm một câu ngắn ngủi.

“Anh vẫn ổn, đừng nhớ.”

Đêm hôm đó, tôi lén vào căn trước kia của Hứa Dực.

Nằm trên giường anh, chiếc gối của anh, thức trắng cả đêm…

17

Đầu năm, Hạ Văn Khiêm phải ra nước ngoài một chuyến.

Khoảng chừng mười ngày.

Lúc trở về vừa kịp dịp Tết.

Trước khi đi, tôi anh có gì cần dặn dò không.

Anh thói quen xoa đầu tôi, giọng điệu vẫn bình thản như thường:

“Không có, em chăm sóc cho bản thân là được. Lần này trợ lý Trương không đi cùng anh, nếu em có việc gì thì cứ tìm cậu ấy. Nếu cậu ấy không giải quyết được thì gọi trực tiếp cho anh.”

Tôi lắc đầu.

Nghe nói lần này anh đi xử lý một vụ sáp nhập rất phức tạp.

Hơn còn lệch múi giờ tới mười hai tiếng, tôi gọi điện sang chỉ làm ảnh hưởng đến công việc của anh.

“Em thì có chuyện gì chứ, anh yên tâm, em sẽ không làm phiền anh làm việc đâu.”

Hạ Văn Khiêm nắm lấy tay tôi, ngón cái khẽ vuốt ve mu bàn tay tôi.

“Nếu là chuyện quan trọng thì có thể.”

Tôi suy nghĩ rất lâu, rồi vẫn lắc đầu.

“Em cũng chẳng có chuyện gì quan trọng cả.”

Anh như muốn nói gì đó, rồi lại thôi, khẽ thở dài.

“Được, tùy em.”

18

Sau khi Hạ Văn Khiêm rời đi, căn nhà dường như trở nên trống trải hơn.

Thỉnh thoảng tôi ghé , nhưng phần lớn thời gian đều ở một mình trong vẽ.

Chớp mắt đã một tuần trôi .

Tôi chưa từng chủ động liên lạc với Hạ Văn Khiêm.

Ngược lại, anh lại chủ động tìm tôi.

Lần đầu tôi gần đây làm gì.

Tôi nói cắm và vẽ .

Đến hôm sau anh lại .

Tôi nói cắm , vẽ , chơi piano.

Anh trực tiếp gọi điện cho tôi, giọng trầm thấp, như mang chút cười.

“Dạo này thời tiết ở kinh thành cũng không tệ, sao em không ra ngoài đi dạo?”

“Mấy hôm nay em hơi không khỏe, nên không ra ngoài.”

“Không khỏe?”

Anh lập tức thu lại cười: “Không khỏe chỗ nào?”

“Chỉ là… bụng thôi.”

“Đã đi bệnh viện chưa?”

“Cũng không cần đến bệnh viện…”

Tôi có chút ngượng ngùng: “Là… đến kỳ rồi.”

.”

Anh khẽ ho một tiếng: “Vậy thì ở nhà nghỉ ngơi cho , muốn ăn gì thì bảo dì giúp việc nấu.”

“Vâng.”

“Còn , Tết rồi, em nên sắm thêm quần áo và trang sức . Đến lúc đó liên hệ trợ lý Trương, để cậu ấy xếp, em chỉ cần ngồi chọn là được.”

Tôi quay đầu nhìn thay đồ đầy ắp, rơi vào trầm tư.

“Phải mua nhiều lắm sao?”

“Em không muốn ?”

“Không, muốn chứ, em sẽ chọn kỹ.”

Tôi hiểu, dù anh không yêu tôi.

Nhưng anh vẫn muốn tôi xuất hiện trước người khác với vẻ ngoài rực rỡ.

Nếu không thì sẽ làm mất mặt anh, cũng là mất mặt nhà họ Hạ.

“Vậy ngân sách là bao nhiêu?” tôi .

Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười trầm thấp của người .

“Không có ngân sách, chỉ cần em muốn, có thể mua hết.”

Tối hôm đó, tôi được một bó tulip đỏ.

“Dì ơi, dì mua ?”

Dì giúp việc thò đầu ra từ trong bếp.

“Không phải đâu.”

Trong bó có một tấm thiệp.

Tôi cầm lên xem, biết là Hạ Văn Khiêm .

Ừm? Sao anh đột lại mua ?

Lại còn là tulip đỏ?

Nghĩ một lúc, tôi nhắn cho anh một tin.

“Em được rồi, cảm ơn anh, màu đỏ rất hợp không khí Tết, rất hợp với đèn lồng bên ngoài.”

tulip đỏ có nghĩa là lời tỏ .

Hạ Văn Khiêm không thể nào yêu tôi, càng không thể tỏ với tôi.

Khả năng duy nhất là Tết rồi, anh muốn trong nhà có thêm chút màu sắc tươi sáng.

Đúng rồi, chắc là vậy.

Quả , anh trả lời:

“Ừ, hợp là được.”

19

Hạ Văn Khiêm ngày kia sẽ trở về.

Tôi rảnh rỗi không có việc gì, liền ra trung tâm thương mại dạo một vòng.

Mua một đôi khuy măng sét, tặng anh làm quà năm .

Sau khi dạo xong vẫn còn sớm, tôi lại ghé .

Tổ chức một cuộc họp ngắn, tạm thời xếp công việc sau Tết.

Xử lý xong mọi việc, trời đã gần về chiều.

Mặt trời lặn dần, ánh cam len khe rèm, kéo thành một vệt sáng dài trong không trung.

Cột sáng nghiêng nghiêng rọi xuống sàn, làm nổi bật những hạt bụi lơ lửng.

Tôi lười biếng dựa trên sofa, chán chường lướt video.

Đúng lúc này, Hạ Văn Khiêm gửi đến một tin nhắn.

“Em đang ở đâu?”

Tôi nói cho anh biết mình đang ở .

Anh không trả lời .

Lúc này, trợ lý hành chính gõ cửa.

“Hứa tổng, có người tìm chị.”

Tôi khựng lại.

Trong khoảnh khắc, tôi lại vô thức nghĩ người đó là Hạ Văn Khiêm.

Nhưng nghĩ lại thì thấy không thể.

Anh vẫn đang ở nước ngoài.

Hơn , một phút trước anh biết tôi ở đây.

“Anh ta có nói mình là ai không?”

Trợ lý lắc đầu.

“Chỉ biết họ Hứa.”

Hô hấp tôi chợt nghẹn lại, điện thoại tuột khỏi tay rơi xuống sofa.

Ở cuối hành lang uốn lượn.

Một người đứng chắp tay sau lưng, lặng lẽ ngắm bức trên tường.

Dáng người cao ráo, vai rộng thẳng, chiếc áo khoác được cắt may tinh tế trọn đường nét sắc gọn.

Dưới chiếc quần tây thẳng tắp là đôi giày da đế mỏng bóng loáng.

Chỉ nhìn từ phía sau cũng có thể cảm được sự điềm đạm và tao nhã của anh.

Tôi đứng cách anh không xa.

Ngăn cách bởi không gian yên tĩnh rộng lớn của , như thể chúng tôi ở hai thế giới khác nhau.

“Anh…”

Tôi không biết mình đã gọi ra tiếng đó như thế nào.

Người khựng lại trong chốc lát, rồi quay đầu.

Gương mặt tuấn tú lọt vào tầm mắt tôi.

Khoảnh khắc đó, mọi âm thanh như biến mất bên tai…

20

“Để anh nghĩ xem… hình như là bốn năm sáu tháng rồi nhỉ.”

Hứa Dực ngồi trên sofa, mỉm cười nhìn tôi: “Lâu vậy không gặp, em cũng chẳng thay đổi gì.”

Tôi sờ sờ mặt mình: “Ai nói không, em già đi rồi.”

“Đừng đùa, nhìn không ra đâu.”

“Anh, anh cũng thay đổi rồi.”

?”

“Ừ, anh cũng già đi rồi.”

Anh bật cười thành tiếng: “Em đúng là…”

Tôi cũng cười .

Không khí đến lúc này sự trở nên nhẹ nhàng hơn.

“Nghe nói em hôn rồi, là nhị thiếu gia nhà họ Hạ, anh ta đối xử với em thế nào?”

“Cũng khá , hôn chưa đến ba tháng mà em đã bị nuôi béo lên rồi.”

Anh gật đầu, trong ánh mắt mang cười dịu dàng.

“Vậy thì , nếu anh ta bắt nạt em, nhất phải nói với anh, anh là anh trai em, đánh lại được hay không chưa nói, nhưng chắc chắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn.”

Tôi gãi nhẹ má: “Chắc là không đâu, anh ấy đối với em cũng khá .”

Ngoại trừ việc ngày đêm hành hạ tôi.

Những thứ khác đều .

Hứa Dực hơi cụp mắt, hàng mi dài đổ xuống một bóng cong nhàn nhạt.

“Anh cũng có một chuyện muốn nói với em.”

“Chuyện gì?”

“Anh cũng hôn rồi.”

Anh bình thản nói: “Không phải do mẹ xếp, mà là một cô gái anh quen ở nước ngoài, cô ấy là bác sĩ thú y, lần anh đưa Viên Viên đi khám thì quen, tính ra cũng quen nhau gần nửa năm rồi.”

Dừng một chút, anh nói thêm: “ đúng rồi, Viên Viên là con mèo của anh, em từng thấy rồi.”

Tôi nhớ đến con mèo mập mạp trên tấm bưu thiếp.

“Nhớ chứ, rất đáng yêu.”

Không khí bất giác lắng xuống.

Chúng tôi nhìn nhau, rõ ràng đều đang cười.

Nhưng lại nặng nề đến lạ…

Bàn tay trên đầu gối của tôi siết lại, rồi ra.

Một lúc lâu sau, tôi khẽ :

“Anh, giờ anh có hạnh phúc không?”

Hàng mi anh khẽ run, nụ cười nơi khóe môi càng sâu hơn.

“Ừ, rất hạnh phúc, còn em?”

“Em cũng vậy.”

Sống mũi tôi chợt cay xè, đưa tay dụi mắt: “Anh, hôm nay gặp lại anh, em vui lắm. Biết anh giờ sống rất hạnh phúc, em càng vui hơn, đấy…”

“Ngốc, khóc cái gì.”

Hứa Dực bất đắc dĩ cười, đứng dậy dang tay về phía tôi: “Tối nay anh phải bay về rồi, sau này sẽ không thường xuyên về . Lại đây, anh một cái.”

Tôi hít mạnh một cái, bước tới lấy anh.

Anh dịu dàng vỗ nhẹ lưng tôi.

Cái rất ngắn ngủi.

Chúng tôi cùng lúc ra, như một sự ngầm hiểu.

Thế nhưng chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, vẫn bị người khác nhìn thấy.

“Phương Duyệt.”

Người mặc vest chỉnh tề đứng ở cửa.

Đôi mắt đen sâu thẳm lạnh lẽo đến đáng sợ.

21

Tôi khẽ giật mình.

Rõ ràng tôi không làm chuyện gì sai trái.

Thế mà lại bỗng trở nên luống cuống.

“Văn… Văn Khiêm, sao anh lại về rồi?”

Anh đột cười: “Tôi đến không đúng lúc ?”

Tôi vội vàng giải thích: “Không phải, anh ấy là anh trai em…”

“Tôi đương biết anh ta là anh trai em.”

Hạ Văn Khiêm nhấn từng chữ: “Anh ta không chỉ là anh trai em.”

Tôi sững người.

Trong khoảnh khắc gần như quên cả hô hấp.

Đúng rồi, anh biết.

Biết giữa tôi và anh trai nuôi từng có một đoạn quá khứ không thể nói ra.

“Hạ tổng, ngưỡng mộ đã lâu.”

Hứa Dực không hề hoảng loạn, tiến lên một bước, đưa tay ra: “Hứa Dực, anh trai của Duyệt Duyệt, chúng ta chắc là lần đầu gặp mặt.”

Hạ Văn Khiêm mặt không biểu cảm bắt tay anh, giọng không nóng không lạnh: “Hạ Văn Khiêm, chồng của Phương Duyệt.”

“Hôm nay tôi đến tìm Duyệt Duyệt là để nói với em ấy tôi hôn, muốn em ấy vui cho tôi. Hơn tối nay tôi có chuyến bay, lần này đi rồi cũng không biết bao giờ quay lại, nên muốn có một lời tạm biệt đàng hoàng, vừa rồi có em ấy một cái, mong Hạ tổng đừng hiểu lầm.”

Hứa Dực dăm ba câu đã giải thích rõ ràng mọi chuyện.

Tôi hiểu, anh không muốn tôi khó xử.

hôn?”

Hạ Văn Khiêm hơi nhướng mày.

“Là một cô gái tôi quen ở nước ngoài, về là sẽ đăng ký hôn.”

“Vậy thì chúc mừng.”

“Cảm ơn.”

Hai người nói chuyện vài câu xã giao.

Hứa Dực nhìn đồng hồ, nói đã đến giờ, bên ngoài có người đến đón.

Tôi tiễn anh ra cửa.

“Anh, đi đường cẩn thận.”

Anh gật đầu.

Ánh mắt lướt Hạ Văn Khiêm, rồi ghé sát tai tôi khẽ nói:

“Anh ta rất yêu em.”

Tôi mở to mắt.

Khi hoàn hồn lại, xe của anh đã biến mất nơi góc phố.

28

Hạ Văn Khiêm biểu hiện như không có chuyện gì xảy ra.

Đến cả tôi cũng tưởng anh không để tâm.

Không ngờ vừa về đến nhà, anh đã bảo tôi lấy cuốn từ điển tiếng Đức ra.

Tôi chậm rãi lấy cuốn từ điển từ trên kệ xuống, rút ra một tấm ảnh kẹp giữa những trang giấy dày.

“Anh muốn xem cái này đúng không?”

Hạ Văn Khiêm cầm lấy bức ảnh, nhìn kỹ, rồi bỗng cười.

“Phương Duyệt, trước đây em đáng yêu .”

Tôi cúi mắt, không dám nhìn thẳng vào anh.

“Xin lỗi, nếu anh để …”

“Phương Duyệt.”

Anh thu lại nụ cười, bức ảnh xuống bàn.

Nhìn chằm chằm vào tôi, từng chữ rõ ràng: “Nói cho anh biết, trong lòng em còn anh ta không?”

Đây là lần đầu tiên chúng tôi nghiêm túc nói về chuyện này.

Tôi siết chặt cuốn từ điển trong tay.

“Văn Khiêm, anh ấy đã cùng em đi hơn mười năm cuộc đời, em không thể dễ dàng xóa anh ấy ra khỏi lòng mình, hoặc nói đúng hơn, em chưa từng nghĩ sẽ xóa anh ấy đi.”

Hạ Văn Khiêm khựng lại, bàn tay bên người siết chặt.

“Em vẫn còn yêu anh ta?”

Tôi nhíu mày, nhẹ nhàng lắc đầu.

“Em đã rồi, ít nhất là trước khi hôn với anh, em đã rồi. Nhưng dù không còn yêu, giữa chúng em vẫn có những ràng buộc khác, không thể nói cắt là cắt.”

Tôi thở dài, bất lực nói: “Văn Khiêm, em biết điều này không công bằng với anh. Em là người vợ đầu tiên của anh, là người phụ nữ đầu tiên anh muốn đáp lại cảm, nhưng em… xin lỗi, nếu anh không chấp được, chúng ta…”

“Không ly hôn.”

Mắt anh đỏ lên, nghiến răng nói: “Không thể ly hôn, cả đời em đều là vợ của anh, anh sẽ không để em rời khỏi anh.”

Tôi ngẩn người nhìn anh.

“Nhưng anh muốn xác với em một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Trong lòng em giờ… có chỗ cho anh không?”

Anh nói từng chữ: “Em đã từng rung động với anh chưa?”

Rung động sao?

Đương là có.

Không có người phụ nữ nào có thể từ chối một người như anh—tuấn tú, lịch thiệp, hào phóng lại chu đáo.

Đặc biệt là khi biết anh yêu tôi, và sẵn sàng phá bỏ những quy tắc vì tôi.

Có những cảm xúc đã lặng lẽ nảy sinh từ lâu.

Tôi không nói gì.

cuốn từ điển xuống, bước đến trước mặt anh.

Kiễng chân, khẽ hôn lên môi anh.

“Văn Khiêm, em nguyện cả đời làm vợ anh, em nghĩ… chúng ta sẽ rất hạnh phúc.”

Ánh mắt Hạ Văn Khiêm khẽ dao động, cúi xuống hôn tôi thêm lần .

“Phương Duyệt, em muốn tổ chức hôn lễ vào khi nào?”

“Hôn lễ?”

“Ừ, anh muốn cho em một đám cưới hoàn hảo nhất.”

Anh nâng mặt tôi, cúi người, trán chạm trán tôi: “Anh muốn để tất cả mọi người đều biết, em là vợ anh… là người phụ nữ anh yêu nhất.”

Hô hấp tôi khựng lại.

Trái tim đập dồn dập, không thể kiểm soát.

29

Hôn lễ được tổ chức trên một hòn đảo nhỏ.

Ngày hôm đó, tôi khoác lên mình chiếc váy cưới được lựa chọn kỹ càng, đội chiếc vương miện nhỏ nạm đầy kim cương, bước từng bước trên lối đi trắng phủ đầy cánh , chậm rãi tiến về phía Hạ Văn Khiêm.

Hôm nay anh trông còn tuấn tú hơn bình thường.

Đặc biệt là nụ cười thoáng hiện nơi khóe môi.

Dịu dàng lại mang chút đắc .

Khác hẳn dáng vẻ nghiêm túc thường ngày.

Anh nắm lấy tay tôi, từ trên xuống dưới ngắm nhìn tôi rất nghiêm túc.

“Vợ anh rất đẹp.”

Tai tôi nóng bừng, không biết nên đáp lại thế nào.

“Em còn chưa khen anh.”

Hả?

Người này như biến thành người khác vậy.

Thấy tôi không nói, anh lại bật cười.

“Không khen chồng mình sao?”

Tôi liếc nhìn người dẫn lễ đang cười tủm tỉm bên cạnh.

Nhỏ giọng nói: “Hôm nay anh rất đẹp trai, em đã âm thầm khen anh trong lòng rồi.”

Anh gật đầu, lại : “Vậy hôm nay… mức độ rung động của em đối với anh có tăng lên không?”

Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đen sáng của anh.

Khoảnh khắc đó, nhịp tim còn nhanh hơn trước.

Nhanh đến mức…

Như muốn bật ra khỏi lồng ngực.

“Có nói ra chắc anh cũng không tin.”

Tôi đỏ mặt, nở một nụ cười: “Anh Hạ, mức độ rung động của em đối với anh… đã vượt mức rồi.”

Anh khẽ sững lại, nụ cười nơi khóe môi lập tức sâu hơn.

Không chờ người dẫn lễ tiếp tục.

Anh vén khăn voan của tôi lên.

Trước hàng ngàn khách mời, cúi xuống hôn lên môi tôi…

30

Sau hôn lễ năm thứ hai, tôi sinh được một cô con gái.

Hạ Văn Khiêm tên con bé là Hạ .

Mang nghĩa vọng và ánh sáng.

Anh vô cùng yêu thương cô con gái này.

Cho con bú, thay tã đều tự tay làm.

Nhưng tôi lại có chút lo lắng về thái độ của trưởng bối nhà họ Hạ.

“Văn Khiêm, anh cả và chị dâu đã có hai cô con gái rồi, ba mẹ có phải…”

“Đừng nghĩ nhiều.”

Hạ Văn Khiêm khẽ cười: “Sinh con trai hay con gái là do người quyết , cho dù sinh một trăm đứa con gái cũng là vấn đề của anh, họ sẽ không trách em, huống chi…”

Anh cúi đầu nhìn cô bé trắng trẻo mềm mại trong lòng, ánh mắt dịu dàng như tràn ra ngoài.

của chúng ta đáng yêu như vậy, không ai có thể đáng yêu hơn con gái anh.”

là tên gọi thân mật anh cho con bé.

Anh muốn con gái mình lúc nào cũng vui vẻ, trở thành một công chúa rạng rỡ.

“Với lại, ai nói con gái không thể thừa kế gia nghiệp? Tất cả những gì anh có, sau này đều là của con.”

Hạ Văn Khiêm khẽ hôn lên trán con, rồi con lại vào xe nôi.

“Được rồi, giờ đến lượt quan tâm vợ anh.”

Nói xong liền quay sang tôi.

Tôi vòng tay cổ anh, ngồi lên đùi anh.

“Chồng, dạo này công việc có bận không?”

Anh khựng lại: “Em vừa gọi anh là gì?”

Tôi cũng sững người, không hiểu sao lại buột miệng như vậy.

… chồng mà.”

Khóe mày anh khẽ nhướng: “Không dễ đâu, anh đợi em một năm nghe được câu này.”

Tôi đỏ bừng mặt, quay đầu đi: “Chỉ là thấy hơi ngượng thôi.”

“Gọi chồng có gì mà ngượng?”

“Chỉ là… có chút…”

“Vậy em phải quen dần đi.”

Anh cong môi: “Hôm nay trước tiên gọi một trăm lần đi.”

Tôi: “???”

Buổi chiều mùa hè ấy, gió nhẹ lay động, bóng cây đung đưa.

Ánh nắng rực rỡ tràn vào, phủ lên những bông tulip đỏ trên bậu cửa một lớp ánh vàng ấm áp.

Ấm áp, yên bình, an

(Hết)

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn