Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJppS4FW
Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
1.
7 giờ tối, Tần Thư dẫn một người đàn ông về nhà, hắn là cấp của cô ấy – Trình T.ử Mộ.
Kể từ lúc tôi xuất hiện ở chỗ này, thì đây là lần đầu tiên Tần Thư đưa người đàn ông khác về nhà. Tôi nhìn hắn như nhìn kẻ địch, mặc dù bọn họ không thấy được tôi.
Tôi biết Trình T.ử Mộ xuất hiện ở đây có nghĩa là gì, là Tần Thư quyết định sẽ ở bên cạnh hắn.
Một năm trôi , tôi trơ mắt nhìn hắn nghiêm túc theo đuổi Tần Thư, trong khi tôi chẳng thể làm được gì để ngăn cản.
Tôi không thể ngăn cản bọn họ quen biết nhau, không thể ngăn cản hắn theo đuổi Tần Thư, càng không thể ngăn cản Tần Thư chấp nhận lời tỏ của hắn.
Những đóa hồng bàn nở rộ, ánh sáng trong phòng ấm áp mơ hồ, Tần Thư mặc chiếc váy dài mềm mại đứng ở kệ bếp để rửa trái cây. Một lọn tóc mái rũ xuống bên tai cô ấy, càng khiến cho Tần Thư có thêm vẻ dịu dàng.
Cô ấy nhẹ nhàng với người đàn ông đằng sau đang tựa vào khung cửa bếp:
“T.ử Mộ, anh lên ghế sofa ngồi trước đi, em làm xong sẽ ra.”
Hắn mặc bộ đồ thể thao màu xám, có vẻ lớn hơn Tần Thư 2, 3 tuổi. Mày rậm, sống mũi thẳng, ánh đèn phòng bếp chiếu ra khiến hắn càng thêm tuấn tú.
Có lẽ là không nghe thấy hắn trả lời, Tần Thư quay đầu lại nhìn hắn. Trình T.ử Mộ đột nhiên tiến lên ôm lấy cô ấy.
Ánh mắt hắn chăm chú nhìn mặt Tần Thư: “Tiểu Thư, em suy nghĩ như nào? Hả?”
Tần Thư trầm mặc một lát, sau đó thoải mái nhìn hắn như trêu đùa:
“Trình tổng không biết rồi, nếu em dẫn người đàn ông khác về nhà thì đó phải là bạn .”
Sau 3 giây im lặng thì hắn bật cười “Thật sao, để anh trải nghiệm một quyền lợi được làm bạn em.”
dứt lời thì Trình T.ử Mộ đã nâng gáy Tần Thư lên và cúi đầu hôn cô ấy.
Tôi lơ lửng ngoài phòng bếp, nhìn thân thể trong suốt của chính , chỉ thấy đau nhói từ tim lan ra khắp cơ thể.
Loại giác này còn đau đớn hơn khi tôi t.a.i n.ạ.n hơi.
Tôi yên lặng bay ban công. Trong nhà tỏa ra ánh đèn ấm áp, giống như cảnh tượng trước đây tôi từng nhìn thấy mỗi khi về.
Ánh đèn sáng trưng trong phòng khách, Tần Thư đắp chăn và dựa vào ghế sofa chờ tôi.
tất cả đều biến mất kể từ ngày cô ấy rời đi.
Buổi sáng ngày chia tay hôm ấy, Tần Thư không theo thứ gì ngoài thẻ ngân hàng và chứng minh thư.
Khi đó tôi nhìn đồ dùng của Tần Thư lưu lại ở trong nhà, trong đầu nghĩ chỉ cần tôi bớt thời gian rồi tùy tiện dỗ dành cô ấy một , cô ấy nhất định sẽ mềm lòng rồi về với tôi.
Tần Thư còn không theo đồ dùng của . Trước đây mỗi lần chia tay thì Tần Thư đều một cái rương lớn và đem theo một đống đồ dùng, di chuyển leng keng ồn ào đến nỗi tôi phải chạy ra ngăn cản cô ấy rời đi.
tôi không ngờ là sau khi chúng tôi chia tay lần đó, Tần Thư đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời tôi.
Nửa tháng trôi , mỗi lần đi làm về thì thứ chờ đợi tôi chỉ là một căn nhà tối tăm u ám.
bàn không có đồ được hâm nóng lại, trong tủ cũng không có những loại trái cây tôi yêu thích.
Tôi bắt đầu thấy không ổn rồi.
Tôi theo tâm trạng buồn bực rồi ra ngoài mua một bó , sau đó lái đi tìm Tần Thư. Lúc đang đợi đèn đỏ thì tôi mở điện vào Baidu để tra cách dỗ dành bạn , không ngờ có một chiếc tải mất kiểm soát đột ngột lao thẳng vào tôi.
M.áu nóng từ cơ thể tôi chảy ra không ngừng, hòa với hồng bên cạnh thành một mảng màu đỏ thẫm.
Trong một vài giây cuối cùng của cuộc đời , hình ảnh tôi nhìn thấy lại là lúc tôi và Tần Thư còn ở bên nhau.
2.
Sau vụ t.a.i n.ạ.n kia thì tôi ngủm củ tỏi ngay tại chỗ.
Tôi mơ hồ đi trong bóng đêm hỗn độn, khi được Tần Thư thì đã là một tháng trôi .
Lúc đó Tần Thư đến cửa hàng và mua một bó Tulip nhỏ, cô ấy đi ngang một con hẻm đầy tường vi và hướng về phía tôi.
Sau đó, Tần Thư mỉm cười và đi thẳng linh hồn tôi.
Lúc ấy tôi ý thức được là tôi đã ch.ết rồi, tôi và Tần Thư sẽ không thể nào ở bên nhau được nữa.
Tôi đi theo phía sau Tần Thư, di chuyển đến nơi cô ấy sống, lại không thể gần cô ấy.
Năm thứ hai sau khi tôi đời, Tần Thư đã có bạn .
tôi là một cô hồn dã q.uỷ không nơi nương tựa, một phiêu đãng ở chỗ này.
“Bộp!”
m thanh của vật gì đó rơi xuống đất đã kéo dòng suy nghĩ của tôi lại. Tôi quay đầu lại nhìn thì thấy mấy quả táo lăn xuống từ bàn, có quả còn lăn trước mặt tôi.
Tần Thư bước nhanh đi rồi cúi xuống nhặt lên, sau đó cầm quả táo lặng lẽ nhìn về phía tôi.
Tôi tham lam nhìn ngắm khuôn mặt cô ấy, nhẹ nhàng kêu một tiếng:
“Tiểu Thư.”
“Em đang nhìn cái gì vậy? Tiểu Thư.” Trình T.ử Mộ ôm lấy cô ấy vào trong n.g.ự.c rồi cúi đầu hỏi.
“ rồi em thấy kính có 2 bóng người.” Tần Thư mơ hồ đáp lại.
Lòng tôi run lên một , Trình T.ử Mộ lại cười khẽ:
“Chúng ta là hai người, tất nhiên phải có 2 cái bóng.”
Tần Thư quay đầu lại rồi nhíu mày “Cũng đúng.”
Chín giờ rưỡi, Trình T.ử Mộ cuối cùng cũng chuẩn bị rời đi.
Tôi thấy Tần Thư đem trái cây ra cho hắn rồi nhắc nhở:
“Anh về nhà , lái phải chú ý an toàn, khi về đến nơi gọi điện hoặc là tin cho em biết.”
Trình T.ử Mộ cưng chiều ôm lấy cô ấy “Tuân mệnh.”
Tôi gần như không dám nhìn thêm nữa, bởi vì tôi lại đến trước đây, mỗi lần rời đi thì Tần Thư đều sẽ dịu dàng với tôi như vậy.
Lần cuối cùng Tần Thư nhắc nhở tôi là vào đêm trước ngày chúng tôi chia tay, hôm đó cô ấy bị ốm nặng. Tôi rót cho Tần Thư một ly nước ấm rồi lấy cớ công ty tăng ca để ra khỏi nhà.
Trước khi đi, Tần Thư ho khan bước ra khỏi phòng, sắc mặt cô ấy tái nhợt.
“Chu Nghiêu, đêm nay trời sẽ hơi lạnh, anh theo áo khoác, lái chú ý an toàn, công ty thì gọi điện hoặc là tin cho em.”
Tôi sốt ruột mở cửa: “Biết rồi biết rồi.”
Mãi đến lúc cánh cửa đóng sầm lại thì tôi thấy lỗ tai yên tĩnh.
Sau đó, tôi đến tiệc sinh nhật của người trong lòng – Cố Lê.
Tôi quên báo tin an toàn cho Tần Thư, cho đến khi cô ấy gửi 3 tin Wechat và gọi đến cuộc điện thứ 4 thì tôi .
Bữa tiệc hơi ồn ào, tôi có choáng váng vì uống rượu, còn chưa kịp gì thì đầu dây bên kia điện đã vang lên tiếng khóc nức nở:
“Chu Nghiêu, sao anh không nghe điện cũng không tin, anh có biết em lo lắng nào không?”
Lời chưa kịp ra khỏi môi thì đã bị tôi nuốt xuống, tôi nhỏ giọng thì thầm “Xin lỗi, anh quên mất.”
“Chu Nghiêu, ở đây làm gì ? Cố Lê muốn cắt bánh kem.”
Tim tôi như ngừng đập, đang định giải thích cho Tần Thư thì phát hiện điện đã cúp máy.
Sáng hôm sau, tôi lang thang dưới lầu một lúc rồi đi lên, còn tưởng chúng tôi lại cãi nhau một trận, không ngờ Tần Thư lại chỉ bình tĩnh nhìn tôi:
“Chu Nghiêu, chúng ta chia tay đi.”
Trái tim tôi khẽ run lên một , tôi tùy tiện ném áo khoác lên sô pha rồi thản nhiên “Được, vậy chia tay đi.”
Thời gian dài sau đó, tôi đã nghĩ tôi bị t.a.i n.ạ.n hơi là vì chưa được nghe Tần Thư nhắc nhở:
“Chu Nghiêu, lái chú ý an toàn.”
3
Tôi và Tần Thư nhau vào năm hai đại học.
Lần đầu tiên chúng tôi gỡ là vào buổi tuyển sinh của câu lạc bộ ghi-ta.
Đó là buổi hoàng hôn trong một ngày mùa hạ, cô ấy đứng bên bờ hồ và cất tiếng hát, bên cạnh là một nam sinh chơi đàn ghi-ta.
Bài hát đó Cố Lê cũng từng hát một lần.
Sau đó, Tần Thư đưa tôi gia nhập nhóm sinh viên năm nhất, mãi đến hôm họp CLB đầu tiên thì cho tôi.
“Em , cuối tuần muốn đi nướng BBQ không?”
Tôi ngẫm nghĩ hồi lâu rồi đáp “Tôi không phải là em .”
“À xin lỗi, xin lỗi nhé, em .”
Tôi im lặng, đang suy nghĩ nên trả lời nào thì Tần Thư lại thêm một câu:
“Em ?”
Mắt tôi lập tức tối sầm lại, và tôi gõ nhanh mấy chữ:
“Xin chào, tôi là Chu Nghiêu, sinh viên năm 2, giới tính nam.”
Đó là lần đầu gỡ đầy bất ổn giữa tôi và cô ấy.
Sau lần đi BBQ, chúng tôi xem như là chính thức quen biết nhau.
Vào năm thứ hai, tôi và Tần Thư ở bên nhau, là tôi tỏ trước.
Đêm đó tôi và Tần Thư đang mỳ cay Thành Đô ở phố vặt, tôi xem điện thì nhìn thấy Cố Lê công khai yêu trong vòng bạn bè.
Đầu óc tôi nhất thời nóng lên một , lại cộng thêm thời gian mập mờ rồi nên tôi lập tức thổ lộ với Tần Thư.
Thực ra khi xong thì tôi đã hối hận rồi, Tần Thư lại đáp “Được.”
Tần Thư xinh đẹp, dịu dàng lại vô cùng thú vị.
Có những lúc tôi thấy có bạn là một chuyện tuyệt vời.
Bạn bè xung quanh tôi cũng bắt đầu ghen tị.
“Chu Nghiêu, cậu lừa ở đâu được một cô bạn đáng yêu như vậy?”
“Cô ấy chắc chắn còn chưa biết cái nết của cậu rồi, chúng tôi phải đến tố giác cậu thôi.”
“Này không công bằng, chúng tôi còn chưa có bạn , cậu phải chia tay nhanh lên.”
Tôi với Tần Thư những chuyện này, cô ấy nhiệt đi giới thiệu đối tượng cho bọn họ, chưa đến nửa năm thì bạn bè tôi đều có người yêu hết.
Chúng tôi trải 5 năm yêu nhau, không hề thay đổi.
Trước khi Cố Lê chia tay bạn và về Trung Quốc, tôi còn nghĩ tôi và Tần Thư sẽ bên nhau như vậy, và cuối cùng sẽ tiến hôn nhân.
Khi đó tôi chưa biết 3 chữ “bạch nguyệt quang” có lực sát thương lớn như nào.
Tôi còn nghĩ đã sớm quên cô ấy, cho đến buổi họp mặt ngày hôm đó, Cố Lê xuất hiện thì những người xung quanh lập tức nên lu mờ.
Cố Lê mặc chiếc váy trắng thanh nhã, tay cầm ly rượu rồi với tôi:
“Chu Nghiêu, đã lâu không .”
Trong lòng tôi bắt đầu d.a.o động, mỗi khi tâm trạng tôi nôn nóng thì sẽ phải hút t.h.u.ố.c để ổn định tâm . Thời gian đó cũng vì chuyện hút t.h.u.ố.c tôi thường xuyên cãi vã với Tần Thư.