Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Đối nội, ta giúp mẹ quản lý nội trạch ngăn nắp gọn gàng, sẽ đôn đốc trưởng khắc khổ học hành, dạy bảo tiểu muội cầm kỳ thi họa.
Trong đó, nếu ai nấy đều như tiểu muội biết ơn báo đáp thì đã là chuyện tốt. người đời, đa phần là kẻ tự tôn hiếu thắng.
ta bất mãn vì người khác bàn tán chuyện ông thăng quan đều là nhờ phúc của con gái. trưởng bị đồng môn cười nhạo anh mà còn bị em gái quản thúc, nảy sinh oán hận.
Còn mẹ ta, tự nhận là trưởng bối của ta lại phải chịu sự kiềm kẹp của ta, ngày càng xa cách ta.
Ngặt nỗi, họ lại không thể biểu lộ ra.
Bởi vì sau lưng ta còn có tổ mẫu.
Càng bởi vì, họ thực sự cần sự phò trợ của ta. Thế họ chỉ có thể nỗ lực đóng vai phụ từ t.ử hiếu, hữu đệ cung.
bây giờ, tổ mẫu qua đời. Ta dưỡng bệnh ở trang viên, lâu ngày không ở nhà mà Hứa Dao Dao lại xuất hiện.
Trên người nàng ta, họ tìm thấy sự ỷ lại và sùng kính từng có từ ta. Lẽ tự , họ coi nàng ta là hòn ngọc quý trên tay, càng đương mà bộc lộ bản tính.
“A!”
Tiểu muội vậy, tức thì kêu to một tiếng, hốt hoảng nắm tay ta, lo lắng: “Nếu đúng như lời … Vậy hôm cắt nửa lưỡi của Hứa Dao Dao, lại đ.â.m bị thương tay trưởng, theo tính cách của Hứa Dao Dao, định sẽ đi cáo trạng phu… Tạ Tĩnh Văn, càng sẽ khóc lóc mẹ!”
Tạ Tĩnh Văn đã là tân quý trong triều, ta lại tới Lễ bộ Thượng . Mẹ ta là Thượng phu nhân mọi người kính trọng.
Nếu họ truy cứu, Nhị tiểu như ta, có thể gì đây?
“Đi thôi!”
Tiểu muội gần như không chút do dự, kéo ta định đi ra ngoài: “Chúng ta phải mau ch.óng đi tìm Hoàng hậu nương nương, nếu gặp người, họ tự không dám gì ! nếu còn bước ra khỏi phủ một bước thì nơi đây đều là địa bàn của họ, họ định sẽ không để yên ổn đâu!”
Nha đầu ngốc.
Ta bị muội ấy chọc cười.
Đâu biết rằng, những thứ họ có hiện giờ vốn dĩ là do ta ban . họ đã oán báo ân, muốn c.ắ.n ta một miếng. Vậy ta tự cũng phải đòi lại gấp ngàn vạn lần.
Ta chợt nhớ tới lời tổ mẫu ta trước khi lâm chung, nắm tay ta, không phải dặn dò mà là khẩn cầu:
“ Thục, con không giống người thường, từ trước tâm tính lạnh lùng, nếu không phải mẹ và trưởng con là huyết , con định sẽ không thèm quản dù chỉ một chút.”
“Thế tổ mẫu cầu con, nếu có một ngày họ không biết điều mà chọc giận con, con ít , ít hãy giữ lại họ một mạng…”
Tin tốt là, ta đã vào tai.
Tin xấu là, ta hề đồng ý.
Ai bảo gia Nhị tiểu từ trước sinh ra đã có gương mặt Bồ Tát, lại giấu một trái tim bò cạp chứ.
10
Thế , ta không vội.
Đặc biệt từ đường thắp tổ mẫu ba nén nhang.
Sau khi tận hiếu lần cuối người già xong.
“Rầm!”
Cửa bị đẩy mạnh ra.
Nha hoàn ngã nhào trên đất hốt hoảng ta: “Nhị tiểu , Lão gia, Phu nhân dẫn người tới !”
11
Chính xác mà , là mẹ ta dẫn theo người của ta tới. Mắt ta đỏ hoe, giận dữ, sau lưng là một đám gia đinh kẻ cầm gậy, người vác thừng.
Cứ như bắt ta như bắt một con mãnh thú vậy.
“ Thục! Thục, cút ra đây ta!”
Mẹ ta gào thét, sau đó khựng lại, đồng t.ử co rút.
Phía đối diện, vô số bài vị tổ tiên gia sừng sững, trăm ngọn nến lung linh, hương hỏa lan tỏa, trang nghiêm túc mục.
Mà ta đang ngồi đoan chính phía trước.
Xung quanh chỉ có mấy nha hoàn theo ta về phủ và tiểu muội ngay bên cạnh tay ta đang lặng lẽ đứng bên cạnh. thấy động tĩnh, ta ngước mắt.
Nhìn gương mặt ngỡ ngàng của mẹ, ta lên tiếng: “Mẫu , người lại phạm sai lầm .”
12
Là gọi ‘Mẫu ’, chứ không phải gọi ‘mẹ’.
Giọng bình thản rơi vào tai mẹ ta – vị Thượng phu nhân vốn đã hưởng thụ sự kính trọng bấy lâu – lại không kìm mà rùng mình một cái.
Bởi vì mẹ còn nhớ lần trước ta gọi ta là ‘Mẫu ’ như vậy, là lúc mẹ quỷ mê tâm khiếu tin lời sàm ngôn, lén quá nửa bạc tiền trong phủ đi mở sòng bạc.
Suýt chút nữa khiến tổ mẫu bị đứt t.h.u.ố.c, Phong bị đứt học.
Ngày bị phát hiện, ta cũng mời mẹ vào từ đường như thế , trước bài vị tổ tông, để lại mẹ ba ngàn quyển kinh Phật không ngoảnh đầu lại đóng cửa lại.
Nửa năm sau đó, mẹ mới bước ra. Giơ đôi tay chép kinh sưng phù, quỳ trước mặt tổ mẫu khóc lóc sám hối, không bao giờ dám càn nữa.
Thời gian trôi đi, giờ đây khí thế bừng bừng ban nãy của mẹ tiêu tán một nửa, run giọng: “…”
“Phu nhân?”
Ma ma tín bên cạnh nhận ra điều bất ổn, vội vàng đỡ mẹ.
Không thế.
Mẹ đã không còn là người phụ nữ nhu nhược bị mẹ chồng đè nén, bị con gái chiếm hết hào quang của ba năm trước nữa.
Ba năm , tổ mẫu qua đời, ta ly gia, mẹ đã nếm trải đủ cái uy phong của đương gia chủ mẫu, ta còn gì phải sợ nữa chứ?
Ta ngồi bất động, mở miệng: “Mẫu , biết lỗi ?”
Câu khiến mẹ đột hoàn hồn, ta cuối cùng cũng tìm lại chút khí thế, nhìn ta trừng trừng: “ càn! Ta mới là mẹ , là đương gia chủ mẫu của phủ ! Tổ mẫu c.h.ế.t sớm , bớt dùng bộ dạng đó ra mà áp chế ta!”
“Ta hỏi —”
Mẹ chỉ vào tiểu muội bên cạnh tay ta đầy lạnh lùng: “Ta tin từ thuộc hạ, vì cái đứa nghiệt chướng mà đả thương Dao Dao và Phong, có thật không?”
Mẹ vừa tin đã hỏi tội ta ngay, chắc là kịp đi xem thương thế của Phong và Hứa Dao Dao .