Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJprivYO

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

1

ta thường nói: “Con gái theo đuổi con trai chỉ cách nhau một lớp màn mỏng”. Nhưng tôi chắc là một con muỗi, Tạ Dực và tôi cách nhau bởi một cái màn tuyn. Đuổi theo anh suốt một năm rưỡi, anh chặn đến ba mươi lần.

Hừ, đàn ông, lạt mềm buộc c.h.ặ.t chứ gì, đừng tưởng tôi không biết.

Hẹn gặp ở dưới lầu của họ, anh đi đôi dép lê lững thững bước ra, uể oải nói: “Nói đi, lần lại bịa ra lý do gì nữa đây?”

Tôi quà trong tay , cười nịnh nọt: “Chẳng là để chúc ‘ông cụ’ nhà anh đón Tết Thiếu nhi sao.”

Mỗi lần chặn, tôi đều tìm một cái cớ để gọi anh ra dỗ dành, tranh thủ sớm ngày được “ra tù”. Hôm không ngoại lệ.

Tạ Dực mở quà ra liếc nhìn một cái, mặt đầy vẻ chê bai: “Ăn nhiều kẹo đau răng, đây là cái gì? Que cay? Ăn nhiều đau dạ dày, cái thứ kỳ quái là gì? Cô không cố ý bày trò đồ ăn chơi khăm đấy chứ…”

“Thế thì trả lại cho tôi!”

Tôi vươn tay định cướp lại, anh nghiêng né đi, mặt tôi đập thẳng vào vai anh. Lớp mascara nắng lem dính vào chiếc áo phông trắng của anh. May anh không phát hiện ra.

“Đã cho tôi là của tôi, cô muốn lấy lại?” Tạ Dực cười lạnh một tiếng, ôm c.h.ặ.t quà vào lòng.

Tôi bỗng thấy hơi chạnh lòng một chút: “Thế tim của em trao cho anh lâu như vậy, sao anh không nhận?”

Anh nhất thời cứng họng, giằng co một hồi đ.á.n.h trống lảng, rút quần ra một tờ số cho tôi: “Đi đổi giúp tôi đi, trúng năm trăm tệ đấy.”

Hừ hừ, năm trăm tệ! Xem tôi “tham ô” của cậu không nhé, vào tay tôi là của tôi hết!

“Ồ, nữa,” Tạ Dực bổ sung, “Tiện đường đến trạm Cainiao lấy giúp tôi cái kiện, cứ để chỗ cô đi, tối tôi lấy.”

Tôi cầm tờ số, cẩn thận gấp lại nhét vào ốp điện thoại: “Mua cái gì thế? Không cần em cho anh à?”

Chạnh lòng thì chạnh lòng, nhưng phận “liếm cẩu” thì vẫn thôi.

Anh lắc đầu ra vẻ không quan tâm: “Tối tôi ra ngoài, lúc về đi ngang chỗ cô thì lấy sau.”

“Anh đi đâu?”

“Bí mật.”

“Nói đi , nói đi ~”

Anh hừ nhẹ một tiếng, quay lưng đi vào tòa nhà . Đúng là nam thần của tôi, ngay cả cái bóng lưng không thèm đếm xỉa đến tôi đẹp trai đến vậy.

2

Tạ Dực là sinh viên cao học năm , hơn tôi khóa, là sinh viên trường khác thi đỗ vào đây. may là hồi đại học anh không học cùng trường tôi, nếu không tôi của năm trước, anh chối một lần chắc tôi đã bỏ cuộc .

Điều không ngờ tới là trước mặt khác thì thanh cao thoát tục, đạo mạo nhiêu, thì lại cứ nhè tôi ra bắt nạt bấy nhiêu. Vì cao học mới xây ở khá xa khu sinh hoạt, nên tôi thầu toàn bộ các dịch vụ chạy vặt cho anh. mua cơm, đổi số đến lấy kiện. Chẳng biết việc anh đi thêm vài bước đến trạm lấy đồ việc đứng đợi tôi mang xuống gì khác nhau không nữa.

may lương tâm anh sót lại được một mẩu, thỉnh thoảng tiền số anh cho tôi luôn coi như phí chạy vặt.

nhầm không vậy? Chẳng là năm trăm tệ sao?”

Tôi ngẩn nhìn ông chủ quầy số ra tờ năm tệ. Ông chủ lườm tôi một cái: “Trúng năm tệ.”

Cầm tờ số đối chiếu thông tin mở trên điện thoại, chỉ duy nhất một con số màu xanh là trùng khớp. Khốn khiếp, Tạ Dực là đồ l.ừ.a đ.ả.o! Ngày mai mua bữa sáng cho anh, tôi nhất định ăn vụng một cái bánh của anh mới được!

Về đến , tôi đổ mồ hôi đầm đìa, lớp trang điểm phong cách “em gái ngọt ngào” trôi sạch bách. Chưa kiếm được năm trăm tệ của Tạ Dực càng nghĩ càng tức. Càng tức lại càng nghĩ.

Đúng lúc đó nhận được tin nhắn của anh: Lấy chưa? Chuyển cho tôi.

Chuyển cái con khỉ ấy.

Tôi nhấn vào phần chuyển khoản, nhập số tiền 520 tệ gửi đi, kèm theo lời nhắn: Hôm là một ngày yêu Sếp Cua nhất nà.

Anh nhận tiền xong là im hơi lặng tiếng luôn. Được lắm, cơ bụng thì không thấy, mặt thì lem nhem, cuối cùng bù thêm 515 tệ tiền . Thế giới chỉ phận “liếm cẩu” là tổn thương thôi.

Tối muộn, đợi mãi đến khi sắp đóng cửa Tạ Dực vẫn không đến lấy kiện. Hỏi anh khi nào thì anh bảo hôm không đến nữa, bảo tôi cứ mở ra kiểm tra hàng giúp anh. Mất một cơ hội được gặp nam thần, thật là buồn.

Mở kiện ra, bên trong lại là một chiếc nghe Bluetooth chụp màu hồng. Chà, hình như tôi vừa phát hiện ra sở thích không tầm thường của anh . Liên tưởng đến thân hình cơ bắp của Tạ Dực, quả nhiên mãnh nam thì dùng màu hồng mới đúng điệu. Đừng hỏi vì sao tôi biết anh cơ bắp, cả anh trên xuống dưới chẳng chỗ nào tôi chưa thấy … tất nhiên là phiên bản giới hạn trong mơ .

Kết nối nghe máy tính nghe nhạc một lúc, chà chà, chất âm đúng là khác hẳn cái nghe mười tệ phí vận chuyển trên Taobao của tôi. Hiệu quả chống ồn rất tốt, thích hợp nút bịt khi đang gõ code. Tôi âm thầm chụp ảnh tìm sản phẩm cùng loại, tính một cặp đồ đôi!

nghìn tệ. Được , coi như tôi chưa nói gì đi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.