Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
5
Ăn sáng xong định rời đi, ánh mắt Tạ Dực bỗng dừng lại phía tôi, sắc thay đổi đột ngột.
“Mau, mau chắn cho tôi, Lão Lý đằng kia kìa.” Anh cúi thấp người, trốn lưng tôi.
Tôi ngồi thẳng lưng, nhìn theo hướng anh chỉ. Trên đường, Giáo Lý đeo túi đựng tính, một gặm bánh bao, một cúi lầm lũi đi tới.
“ thì chứ, anh lại sợ thầy ấy ?”
Giáo Lý là “người nghiện công việc” nổi tiếng khoa tính chúng tôi, học thuật nghiêm cẩn, sinh viên đa phần đều vừa kính vừa sợ thầy. Nhưng tôi thì không sợ, vì tôi học giỏi. Hơn nữa, nếu không có Giáo Lý, có lẽ tôi cũng không quen biết Tạ Dực.
Năm ba, môn Giải thuật là do Giáo Lý dạy, có hôm tôi đi ngang qua phòng , thầy gọi tôi một tiếng: “Đới Cẩn, đây nghe cái này đi.”
là tôi cứ ngơ ngác đi . Hóa ra thầy dẫn dắt mấy anh chị cao học họp thảo luận chia sẻ, người phát biểu chính là Tạ Dực. Anh giảng một mô hình anh viết, có sử dụng thuật toán Cây Đỏ Đen (Red-Black Tree), Giáo Lý muốn tôi nghe thử ứng dụng thực tế của thuật toán này.
Tạ Dực đứng bục giảng đeo kính gọng đen, mặc sơ mi trắng và khoác đen, thần sắc nghiêm nghị nhưng giọng điệu lại đầy hào hứng, đôi môi đỏ nhuận, mềm mại cứ mấp liên hồi. Khi ý tưởng thiết kế, mắt anh như có ánh sáng. khi kết thúc trở ký túc xá, tôi đã nghĩ, nếu đời này không thể bên Tạ Dực, thì buổi chiều hôm ấy phòng 1204 chính là “bến Phong Lăng” của tôi (nơi gặp gỡ định mệnh).
“ nào rồi? Đi chưa?” Mái tóc xù xì của Tạ Dực cọ lưng tôi gây ngứa ngáy, anh khẽ hỏi.
“Đi rồi, anh mau đứng dậy đi, tóc anh làm ngứa c.h.ế.t đi được.”
Anh ngồi thẳng lại, thở phào một cái rồi : “Hôm qua tôi mắc một lỗi rất sơ đẳng, bị Lão Lý mắng suốt hai tiếng đồng hồ, thầy bảo tôi hôm nay đến sớm, tôi sợ thầy vừa nhìn tôi là lại lôi tôi đi ngay.”
“Không , có thể đi mua giúp anh.”
Khoác ba lô, chúng tôi cùng đi phía quầy . Sáng thứ hai hàng tuần Tạ Dực đều đi mua 10 tệ Đại Nhạc Thấu (Lotto), mưa gió không sờn. Đây cũng trở thành thời gian cố định để chúng tôi cùng đi ăn sáng.
“ được!” Tạ Dực liếc nhìn tôi,
“Lỡ trúng mười triệu tệ, cô ôm bỏ trốn thì chẳng tôi vừa mất vợ vừa mất lính ?”
Hửm? Hình như tôi vừa nghe cái gì đó không đúng lắm?
“Mất cái gì cơ?” Tôi rướn cổ, hớn hở nhìn anh.
Tạ Dực dừng lại, bất lực, dùng ngón b.úng nhẹ trán tôi.
“Mất tờ ‘vợ’, mất thêm cả cái ‘thằng lính’ nhỏ là cô nữa.”
Đúng là anh, cũng bào chữa được.
“Chẳng biết cái miệng 37 độ của anh có thể ra những lời lạnh lùng đến …”
Anh cúi mỉm cười, không gì thêm.
6
Ngày hôm khi bảo vệ khóa luận tốt nghiệp xong là buổi tốt nghiệp. Tôi và các bạn trong lớp mặc cử nhân, một loạt nhí nhố. Lúc ngồi nghỉ trên bãi cỏ, tôi Tạ Dực từ xa bước sân vận động.
“Sếp Cua,” tôi đến trước anh, “ anh lại lên đây này?”
Anh vươn vai hai cái: “Tôi đến bộ.”
bộ? Bình thường anh toàn đến phòng gym nhà thi đấu cơ ?
“Hôm nay khó lắm đấy, sân vận động toàn người tốt nghiệp thôi.”
Sân bóng đá, đường , sân bóng rổ, đâu đâu cũng là những người mặc cử nhân. Tạ Dực nhìn ngó xung quanh một hồi rồi gật : “Đúng là đông thật, tôi đi đây.”
Đi luôn á? Nhìn cái bóng lưng dần xa của anh, tôi c.ắ.n răng đuổi theo: “Cái đó, anh đã đến đây rồi, có thể chung với một tấm không?” Làm một “liếm cẩu” đạt chuẩn là nắm bắt mọi cơ hội để tương tác!
Tạ Dực lộ khó xử, nhìn đồng hồ: “Lát nữa tôi lên phòng thí nghiệm sửa code…”
“Một tấm thôi! Một tấm thôi !” Tôi nhìn anh tội nghiệp, cố gắng dùng đáng thương để vượt ải.
“ thì nhanh lên.”
Tôi cởi mũ cử nhân trên xuống đưa cho Tạ Dực: “Anh đội mũ của đi.” Anh ngần ngừ một chút nhưng vẫn đội .
“Hai người xích lại gần nhau chút đi.” Thợ hô to.
Tôi bước những bước nhỏ, chen lấn chạm nhẹ cánh Tạ Dực. Đáng ghét! cử nhân lại là dài chứ! Nếu không thì tôi đã có thể “áp sát” anh rồi!
“Tốt, một, hai, ba—” Cạch cạch. Cạch cạch.
“Xong rồi.”
Tạ Dực lập tức tháo mũ đội lại lên tôi, tôi chưa kịp phản ứng thì anh quẳng lại một câu “Tôi đi đây” rồi quay người biến. Có thể là “bỏ ” cũng không ngoa. Cũng đâu cần thể hiện rõ ràng đến chứ…
Vừa quay lại đã Giáo Lý nghiêm đi phía tôi: “Đới Cẩn, vừa nãy thầy hình như Tạ Dực, có nó lại đến quấy rầy không?”
Hả? Quấy rầy?
“Dạ… chắc là không đâu ạ…” Tạ Dực có thể quấy rầy tôi được, từ trước đến giờ chỉ có tôi quấy rầy anh thôi.
Giáo lẩm bẩm: “Bảo nó tối ưu hóa chương trình thì trốn đi mất, nếu làm dự án cũng tích cực như theo đuổi con gái thì tốt biết mấy…”
Tôi ngây người. Góc nhìn của Lão Lý hóa ra là Tạ Dực theo đuổi tôi ? Nam thần của tôi ơi, anh đúng là cái “oan gia”, không chỉ hàng ngày bị làm phiền, bị thầy hướng dẫn hiểu lầm là kẻ lụy tình nữa.