Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur
Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
17
“Hôm nay anh lại mặc đồ vest thế? Có hoạt động gì quan trọng à?”
“Ừm,” Tạ Dực gật đầu, “Lãnh đạo đoàn đến nghe bộ phận tôi báo cáo công việc, vốn dĩ là tổ trưởng của tôi lên giảng, nhưng anh ấy đột bị viêm amidan không nói , nên tôi gánh thay.”
“Anh chẳng mới đến chưa lâu ? Không có ai khác có thể lên à?”
“Tài liệu là do tôi chuẩn bị, tôi là người nắm rõ nhất.” Tôi nhìn quầng thâm mờ mờ dưới mắt anh, trong lòng hơi áy náy, hỏi: “Tối anh thực sự không ngủ à?”
“Nằm nghỉ sofa một lát, sáng nay họp xong là không có việc gì mấy rồi, chiều tôi xin nghỉ ngủ bù.” Anh xách túi máy tính đi ngoài, tôi lững thững đi theo . Ôi, hình như phiền anh rồi. này không tùy tiện như vậy .
“Ồ, đúng rồi,” Tạ Dực quay đầu lại, “Tối vốn dĩ tôi không định ngủ rồi, không vì cô ở đây đâu.” Vẻ mặt anh thản , không biết là an ủi tôi hay là thật .
Tiết học buổi chiều, tôi cứ Lão Lý thỉnh thoảng lại lườm tôi. tôi lạnh cả người, có linh cảm chẳng lành. Quả , khi tan học mọi người chuẩn bị rời đi, Lão Lý bỗng lên tiếng: “Đới Cẩn ở lại một chút.”
Các bạn lần lượt bước khỏi lớp, lúc đi ngang tôi đều dùng ánh mắt kiểu “bảo trọng” nhìn tôi.
Tôi không yên, bước những bước nhỏ đi đến bên cạnh Lão Lý.
Thầy cúi đầu, kính gác sống mũi, ngước mắt nhìn tôi, chỉ vào màn hình hỏi: “Tạ Dực em à?”
Tôi liếc nhìn một cái, chính là đoạn code tối nũng bảo Tạ Dực . Khó khăn gật đầu một cái, tôi “Vâng” một tiếng. Thật kỳ lạ, tôi và Tạ Dực thường xuyên xem code của nhau, phong cách của người rất gần nhau, thế Lão Lý vẫn có thể liếc một cái là nhận ngay.
Thầy nghiêm mặt, tay cầm chuột vừa bấm vừa nói: “Gửi mấy bài em rồi đấy, tự mình đi .”
Tôi từng nghe Tạ Dực nói, khi Lão Lý giao bài riêng, chính là khoảnh khắc đau khổ nhất. Mặt xám như tro trở chỗ , tôi mở link xem đề bài, toàn bộ là thuật toán thường dùng. Cả phòng máy 1204 chỉ lại một mình tôi, từ lúc trời sáng đến lúc trời tối mịt mới xong một câu. Cửa lớp bỗng kêu “vù vù” cái, tôi ngẩng đầu nhìn, cửa bị đẩy , Tạ Dực thò đầu vào.
18
“Quả cô ở đây,” anh đi phía tôi, “Lại không nghe điện thoại của tôi, đồng hồ của cô quên lấy này, tôi mang đến cô.”
Chiếc đồng hồ nữ nhỏ nhắn màu vàng nằm lặng lẽ trong lòng bàn tay anh. Tâm trạng tôi nguội lạnh mất một nửa, anh lại im hơi lặng tiếng mang đến luôn thế này, thế thì lần tôi biết tìm lý do gì sang chỗ anh đây… Thật là bực mình. Đón lấy đồng hồ đeo vào, tôi mới phát hiện Tạ Dực thay bộ vest , giờ anh đang mặc chính chiếc trắng tôi mặc tối .
“Anh anh… anh lại mặc cái này?!” tôi mặc sát người giờ lại anh mặc sát người, thế chẳng tính sơ sơ là chúng ta đang “áp sát” nhau ? Cứ nghĩ đến đây là cả mặt tôi lại nóng bừng lên.
“Cảm mặc vest đến trường cứ kỳ kỳ ấy, nên thay một cái.” Anh xuống cạnh tôi, rướn cổ nhìn màn hình của tôi, bỗng bật cười: “Tôi biết ngay , Lão Lý quả sẽ bắt cô đề này.”
Tôi vẫn đang nghĩ chuyện cái , chẳng buồn tiếp lời: “Cái này em mặc rồi , anh chưa giặt mặc luôn rồi à?”
“Thì ?” Anh nhíu mày, “Chỉ mặc tối nay một lát thôi, lười giặt lắm.”
Tôi câm nín. Tạ Dực ghé sát lại, hạ thấp giọng nói với tôi: “Giúp tôi xem người có sợi nào của cô không, chiều tôi ngủ, phát hiện giường với toàn là của cô thôi.”
Tôi giữ vai anh, xoay anh lại, quả tìm một sợi dài ở gấu phía lưng.
“Có thật này, màu y hệt em luôn.”
“Chắc chắn là cô rồi chứ ai vào đây ?” Vẻ mặt Tạ Dực rất tinh quái, trêu chọc nhìn tôi, “Có cô sắp gia nhập đội quân hói đầu rồi không?”
Hừ. Tôi quay đi không thèm ý đến anh, cố gắng nhìn vào màn hình. Nhưng anh cạnh tôi thế này, tôi một chữ cũng không vào đầu nổi. Toàn bộ tâm trí đều là giọng nói của anh, nụ cười của anh, mùi hương của anh.
“Đừng xem , đi ăn cơm trước , mau mời tôi ăn cơm đi.” Tạ Dực nắm lấy cánh tay tôi lắc lắc cái, “Bị cô giày vò suốt nửa đêm, đến một bữa cơm cũng không mời tôi ăn ?”
Đừng có nói mấy lời kỳ quái thế chứ hả! Em sẽ liên tưởng sang hướng không dành trẻ em mất thôi!
Lời vừa dứt, Lão Lý đẩy cửa bước vào. Vẻ mặt đầy nghi ngờ nhìn chằm chằm vào tôi và Tạ Dực.
Nụ cười của Tạ Dực tắt lịm, anh cúi đầu, hoàn toàn không dáng vẻ hống hách trước mặt tôi .
Lão Lý giả vờ ho khẽ tiếng: “Tạ Dực! Dạo này thực thế nào rồi? Học những gì? cái tài liệu gửi thầy. Anh nhàn rỗi quá có thể bài Đới Cẩn, hay là thầy chia thêm dự án anh nhé.”
Rồi lại chĩa mũi dùi sang tôi, “Đới Cẩn em đừng có cười, các em yêu đương thì cứ yêu đương, đừng có Tạ Dực code , có những thứ cần nghiên cứu sâu em chỉ có thể tự mình nắm vững mới học , nếu không Tạ Dực em cả đời chắc?”
Lời này nói … Tôi cũng muốn thế lắm, nhưng cũng anh ấy đồng ý cơ.