Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

“Vâng?”

Tôi quay đầu nghiêng khuôn Lục Kỳ, màu đỏ bừng lan vành tai dần ra khắp .

Ở khoảng cách một cánh tay, những tia sáng li ti mắt Lục Kỳ lên rõ mồn một.

Đẹp đến mức không thể rời mắt!

“Đã có ai với em là trí nhớ của em hơi kém chưa?”

“…”

sự là có rồi đấy.

Chị tôi!

tôi ngơ ngác, Lục Kỳ đã đón lấy Khai Tâm tay tôi, sải bước đi về phía trước.

để lại tôi một bóng lưng cao lớn thẳng tắp, cùng với Khai Tâm đang nằm trên vai anh cười nắc nẻ với tôi.

Tôi???

Oa oa.

Rốt cuộc là ở khâu nào có vấn đề mà tôi lại để lại ấn tượng vậy lòng Lục Kỳ nhỉ?!

Về đến nhà, Lục Kỳ đang ngồi chơi với cháu, lòng tôi cứ bồn chồn không yên.

Mãi mới đợi được Khai Tâm ngủ say, kết quả Lục Kỳ nhận được một cuộc điện thoại rồi đi luôn.

Tôi…

Thôi được rồi.

vì câu không đầu không đuôi của Lục Kỳ mà buổi tối tôi lại nằm mơ.

một người anh quen thuở nhỏ.

Ngày ấy, bố mẹ bận rộn công việc, thường hay gửi tôi chị gái để chị dẫn đi chơi.

Ngặt nỗi, chị tôi nhỏ đã không đáng tin cậy, thuộc diện hay bị phụ huynh bảo là “ nhà người ta kìa”, sơ ý một cái là làm lạc mất tôi.

May mà có anh .

Lần đầu tiên bị lạc, tôi đang khóc bù lo bù loa thì anh xuất .

Anh nắm lấy tay tôi, nhét vào lòng bàn tay tôi một viên kẹo sữa Thỏ Trắng, dùng ống tay áo cẩn thận lau sạch nước mắt nước mũi tôi.

Sau đưa tôi về nhà.

Ở cái tuổi mà ai cũng tin Ultraman là ánh sáng ấy, tôi đã có Ultraman của riêng mình.

Sau này lại bị chị làm lạc, tôi không sợ .

Vì tôi , cần tôi yên tâm đợi tại chỗ, nhất định anh tìm được tôi và đưa tôi về nhà.

Ngay cả đã đường về nhà rồi, nhưng bị chị làm lạc, tôi vẫn theo thói quen đứng yên tại chỗ chờ anh xuất .

Nhưng anh không bao giờ xuất .

Mãi đến trời đã tối mịt, chị tìm tôi, chị với tôi rằng, anh không bao giờ đến

Đột ngột.

Gương người anh mơ và gương của Lục Kỳ dần dần trùng khớp.

Đến tỉnh lại, mắt tôi cay xè.

trần nhà, tôi có chút thẫn thờ, chạy theo sau “anh ơi”.

Chứ chẳng bao giờ hỏi anh tên là gì.

Một tia sáng lóe qua đầu.

Tôi lập tức cầm điện thoại chị mình.

chuông reo hồi lâu mới có người nhấc máy.

“Chị, có chuyện này em muốn…”

“Tôi là anh rể em, chị em không tiện nghe máy.”

“…”

Giọng trầm khàn đầy nam tính truyền đến làm tôi ngượng đến mức ngón chân cũng muốn co quắp lại.

“Ồ, vậy để… để lát em lại, hai người cứ tiếp tục đi.”

“…”

Sau cúp máy, tôi đợi đúng hơn một đồng hồ mới nhận được điện thoại chị lại.

là quá đáng!

9

“Có việc gì?”

“…”

Sau hai giây im lặng, tôi lập tức vào thẳng vấn đề, sợ chậm một giây là nghe phải những âm thanh không nên nghe.

“Chị, chị nhớ anh ngày xưa hay đưa em về nhà không?”

Vừa dứt lời, chị tôi hừ lạnh một .

Tôi: “???”

“Chị đương nhiên là nhớ, đâu có vô tâm vô tính em.”

“…”

Tôi nhịn!

“Chị ơi, vậy chị nhớ anh ấy tên là gì không?”

“Lục Kỳ.”

Tay tôi run b.ắ.n lên, suýt chút thì làm rơi điện thoại.

Đúng là Lục Kỳ rồi!

Thảo nào, thảo nào tôi luôn cảm anh ấy rất quen thuộc!

“Chị, vậy chị có tại sao ngày anh ấy lại đột ngột chuyển đi không?”

“Gia đình xảy ra chuyện. Bố cậu ấy là lính cứu hỏa, đã hy sinh một lần làm nhiệm vụ. Mẹ cậu ấy không chịu nổi cú sốc nên đã đưa Lục Kỳ chuyển đi nơi khác, thay đổi môi trường để tránh gợi lại nỗi đau. Mà chứ, cậu nhóc đối xử với em tốt đấy, đi gấp thế mà vẫn cố đứng dưới lầu với lên mấy , dặn chị nhớ đón em về nhà.”

“…”

Sống mũi tôi bỗng cay xè.

Sau cúp điện thoại, tôi mất ngủ.

Những ký ức tưởng chừng đã bị thời gian gột rửa sạch bỗng chốc ùa về tấn công tâm trí tôi.

Hóa ra, mỗi lần tôi cảm ơn, Lục Kỳ lại đáp lại một câu đầy ẩn ý: “Nên làm mà”.

Kể Lục Kỳ chính là anh năm xưa, tôi lại chẳng cơ hội tiếp xúc với anh .

Anh quá bận rộn.

Trên ghế sofa, cháu gái nhỏ vừa tôi đang thẫn thờ, vừa nhai khoai tây chiên rôm rốp.

ơi, phải chủ động tấn công đi chứ. Dù sao thì một người anh đẹp trai thế, bỏ lỡ là mất luôn đấy.”

“…”

Oa oa.

Tim tôi bị đ.â.m trúng một nhát.

Tôi quyết định… không ngại ngùng mà hỏi “kẻ dưới”!

Tôi ghé sát vào bé: “Khai Tâm, nên chủ động tấn công thế nào đây?”

Rôm rốp.

bé ăn nốt miếng khoai tây cuối cùng, rồi xòe tay ra trước tôi.

ơi, điện thoại.”

“?”

Tôi ngoan ngoãn đưa điện thoại qua, và chứng kiến cảnh tượng tiếp theo.

Khai Tâm vào khung chat giữa tôi và Lục Kỳ, gửi một câu: “Em nhớ anh quá đi mất”, sau canh đúng gần hai phút thì nhấn thu hồi.

Tôi: “???”

“Xong rồi, ơi, điện thoại trả này.”

Tôi ngớ người.

yên tâm đi, đợi anh ấy nhất định tìm ngay. Mẹ toàn làm thế với bố thôi, cứ gửi tin nhắn bố rồi lại đột ngột thu hồi.”

“…”

Giỏi đấy.

Đứa trẻ này chắc là “tinh ranh thành thần” rồi!

Sự chứng minh, chiêu này thực sự hiệu quả.

Lục Kỳ nhanh ch.óng điện lại.

Nghe giọng trầm thấp ấm áp ấy, tôi nghẹn lời.

“Cố Hoan.”

“À… không có gì đâu, vừa rồi em bị trượt tay, gửi… gửi nhầm thôi.”

Một khoảng im lặng bao trùm.

Hồi lâu sau.

Lục Kỳ mới lên : “Cố Hoan, anh cũng nhớ em.”

Tôi: “???”

====================

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.