Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Nam nhân kia trán đã lấm tấm mồ hôi, : “Vẫn là chậu thứ hai từ bên trái đếm sang.”
Nói xong, hắn nheo mắt ngắm nghía thật kỹ. Ta đang chăm chú theo dõi thì bỗng nghe thấy có người nhắc đến tên mình.
“Các ngươi có biết Tạ Linh ở quận Thục không? Nghe nói nàng ta vừa bị Tiểu Công gia từ hôn đấy!”
“Ta đang định nói này !” Một tiểu thư vỗ tay hùa theo: “Ta biết ngay mối hôn này chẳng thành mà! Cái thứ Tạ Linh kia lớn lên chốn hương dã, thô bỉ kém cỏi, Tiểu Công gia làm sao mà để mắt tới cho được?”
ta nghẹn lại.
đầu nhìn sang, đám người đang bàn tán về ta đứng đó chẳng , trên mặt kẻ nào kẻ nấy đều rành rành vẻ khinh miệt.
Vị tiểu thư mở lời ban nãy thầm trợn trừng mắt, bồi thêm: “Nghe lúc ở quận Thục nàng ta phô trương ngạo mạn lắm. Hiện giờ bị từ hôn, chắc là nhục nhã đến mức không còn mặt mũi nào đi gặp người khác nữa rồi.”
Một đám người xung quanh gật gù tán đồng. Đứng cạnh nàng ta, một gã thanh niên cũng a dua hùa theo:
— “Đáng đời! Ta nghe nói Tạ Linh ở quận Thục được nuông chiều sinh hư, chẳng có chút giáo dưỡng nào. Một thân nữ nhi mà tối ngày tò tò theo đám đàn ông cưỡi ngựa b.ắ.n cung, bắt cá b.ắ.n chim, dở điên dở khùng. Như thế còn ra thể thống gì nữa? Ai mà dám rước hạng người đó về làm thê t.ử?”
“Ta cũng nghe thế. Ban đầu còn bán tín bán nghi, nhưng giờ thì ta tin sái cổ rồi. Nếu không phải Tạ Linh đức hạnh có vấn đề, cớ sao Tiểu Công gia đang yên đang lành lại nằng nặc đòi từ hôn cho bằng được, đúng không?”
Ta siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
Từ lúc bắt đầu ghi nhớ đời, tổ phụ đã dạy ta đọc sách, tổ mẫu dạy ta nữ công gia chánh, đại bá và đường tỷ dạy ta cưỡi ngựa b.ắ.n tên, thẩm thẩm dạy ta lễ nghi khuôn phép. Môn nào ta cũng học cực kỳ xuất sắc. Bất kể là người trong hay khách khứa bên ngoài, ai cũng khen ta chưa làm phụ thân phải mất mặt.
Thế mà đám người ở kinh thành này, chỉ dựa vào dăm ba lời đại vớ vẩn đã buông lời chà đạp, bôi nhọ ta đủ điều. Nay Bùi Tịch nhất quyết từ hôn, bọn họ lại càng có cớ tin sái cổ vào mấy lời huyễn hoặc ấy.
Đáng hận là lúc này ta đang giấu giếm thân phận, nếu không ta đã xông ra mắng cho đám nam mô bụng một bồ d.a.o găm này một trận m.á.u ch.ó đầy đầu.
Trong lúc ta mải xuất thần, nam nhân phía trước đã b.ắ.n cung. Đám xung quanh đồng loạt cất thở dài ồ lên tiếc nuối. Chẳng cần nhìn cũng biết là b.ắ.n trượt. Khoảng quá , lại phải b.ắ.n ngược lên cao, người bình thường quả thực rất khó b.ắ.n trúng. Tên kia thở dài thườn thượt, ném cung đất vẻ không cam rồi bỏ đi.
Trên lầu, vị nữ t.ử mặc thanh y che mặt che ngáp một cái, ánh mắt chán chường nhìn dưới, nhàn nhạt buông lời:
— “ người như , thế mà chẳng tìm nổi một kẻ nào được việc.”
Cảm giác như mình cũng vừa bị mắng lây. Ta liếc mắt nhìn đám người vừa nhạo báng mình nãy, thấy bọn họ dẫu rục rịch muốn thử nhưng lại chẳng kẻ nào có gan bước lên. hiếu thắng trong bị khơi dậy, ta mím môi, ngẩng đầu dõng dạc nói:
— “Ai bảo không có kẻ nào được việc?”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía ta. Ta bình thản bước lên trước, khom người nhặt cung tên lên. Nữ t.ử áo xanh liếc nhìn ta, chắc mẩm ta cũng chỉ là dạng “thùng rỗng kêu to”, cất lấy lệ: “Ngươi định nhắm chậu nào?”
Qua khóe mắt, ta thấy cái gã nam nhân vừa chê bai ta thiếu giáo dưỡng, ế chồng nãy đang khoanh tay đứng xem trò vui.
Ta ổn định nhịp thở, mắt nhìn thẳng, tay lắp tên kéo căng dây cung, lãnh đạm :
— “Ta nhắm đóa hoa cài sát bên thái dương của cô nương.”
Nữ t.ử áo xanh trừng lớn mắt, còn chưa kịp mở thốt lên lời nào thì “Vút” một , mũi tên đã xé gió bay đi.
Tất cả mọi người đều hóa đá. giây sau, đám mới ồ lên náo loạn. Nữ t.ử áo xanh giật mình hoàn hồn, luống cuống đưa tay sờ lên b.úi tóc. Chẳng có lấy một lọn tóc nào bị đứt, thế nhưng đóa hoa cài trên đầu đã biến mất. Nàng ta vội đầu lại, nhìn đóa hoa đang bị ghim c.h.ặ.t bởi mũi tên cắm trên xà .
Sững sờ một lúc, nàng sang nhìn ta, trong ánh mắt kinh ngạc dần ánh lên nét cười.
— “Ngươi b.ắ.n trúng rồi. Hoa trong vườn này, ngươi muốn lấy đi chậu nào tùy thích.”
“Đa tạ.” Ta nhếch môi mỉm cười.
Đám xung quanh vỗ tay trầm trồ khen ngợi. Chếch phía sau ta, cái gã lắm mồm nãy há hốc , kinh ngạc đến mức không thốt nên lời. Ta thầm hừ lạnh trong , ném cung rồi xoay người định bước đi.
Đột nhiên, ánh mắt ta va phải một đôi mắt đó không . Chủ nhân của đôi mắt ấy đang nhìn ta chằm chằm, kinh ngạc đến như kẻ mất hồn.
Bùi Tịch?
Ta khựng lại một nhịp, rũ mắt giấu nhẹm đi tia lạnh lẽo, vội vàng lon ton về phía hắn:
— “Tiểu Công gia!”
Nghe ta gọi, rất nhiều người liền đầu lại nhìn Bùi Tịch, gật đầu chào hỏi hắn. Nhưng hắn tựa hồ chẳng thấy ai xung quanh, chỉ ngẩn ngơ nhìn ta tới.
Ta dừng lại trước mặt hắn, hỏi: “Ngài tới từ lúc nào ? Vừa nãy nô tỳ tìm ngài mãi mà không thấy.”
“À…” Hắn sực tỉnh, lời: “Vừa nãy đứng từ ta nhìn thấy một người rất giống ngươi nên mới đi theo. Không ngờ lại là ngươi thật.” Nói đoạn, hắn cứ nhìn ta đăm đăm, hỏi: “Liễu Nhi, tài b.ắ.n cung của ngươi chuẩn xác đến , ngươi học từ bao giờ thế?”
“Thì… lúc rảnh rỗi không có việc gì làm, nô tỳ học mót lặt vặt ấy mà…” Ta chột dạ, vội vàng đ.á.n.h trống lảng: “Tiểu Công gia, hôm nay Văn Viễn đau bụng không tới được, để nô tỳ theo hầu ngài nhé.”
Hắn gật đầu, mắt liếc nhìn lên gác mái một cái, dáng vẻ tựa như người vẫn chưa hoàn hồn. Lúc lại nhìn ta, đáy mắt hắn ngập tràn ý cười, dịu dàng như một hồ nước mùa xuân. Hắn đang định nói thêm điều gì thì vị nữ t.ử áo xanh trên lầu tựa hồ có quen biết, cất gọi:
— “Bùi Tịch!”
Bùi Tịch sượng mặt, lập tức nắm lấy cổ tay ta lôi đi: “Chúng ta đi thôi.”
“Sao thế ạ?” Ta thắc mắc.
Gương mặt hắn vẫn bình thản nhưng bước chân lại gấp gáp vô cùng: “Đến giờ dùng bữa trưa rồi, ta đói.”
… Sợ hết phần ăn hay sao mà bán sống bán c.h.ế.t thế? Ta bị hắn nắm tay kéo đi xềnh xệch, lao một mạch ra khỏi hậu hoa viên tiến thẳng vào tiền viện. người nhận ra hắn liền bước tới chào hỏi:
— “Tiểu Công gia, Trưởng Công chúa đã tới sảnh ngoài rồi, chúng ta cùng vào đó nhé?”
Lúc này Bùi Tịch mới chịu buông tay ta ra, : “Được.” Mới đi được một bước, hắn lại ngoái đầu dặn dò ta: “Liễu Nhi, đi sát vào ta một chút, kẻo lạc.”
### **9.**
Ta nối gót bọn họ bước vào sảnh ngoài. Nơi này là khu vực bày ngọ yến, bên trong xếp đầy những chiếc bàn dài, trên bày kỳ hoa dị thảo, rượu ngon trân vị, hoa tột bậc.
Trưởng Công chúa đã an tọa từ lâu. Bà khoác trên mình bộ hoa phục lộng lẫy, phong thái vô cùng cao quý đoan trang, lúc này đang trò cùng mấy vị trưởng bối. Ta phận thấp hèn không thể đi vào, đành ngoan ngoãn đứng chờ ở hành lang cùng đám tùy tùng khác.
Bùi Tịch tiến vào trong, sau thỉnh an Trưởng Công chúa xong liền ghế. Hắn có vẻ thất thần, thi thoảng lại đảo mắt ngó ra ngoài nhìn ta. Một lát sau, khách khứa lục tục bước vào đại điện.
Người đến đầu tiên là Đoan Vương. Lúc sải bước ngang qua, hắn vô tình liếc nhìn ta một cái, trong mắt lộ rõ kinh ngạc. Rất nhanh, hắn tiến đến sát mặt ta, biết rõ còn cố hỏi:
— “Gã sai vặt ai , trông quen mắt thế nhỉ?”
ta giật thót vì không ngờ hắn vẫn còn nhớ rõ mặt mình, nhưng đâu dám hó hé giải thích, chỉ đành cắm mặt đất: “Vương gia, ngài mau vào trong đi ạ.”
Hắn khẽ bật cười, không gặng hỏi thêm mà thong thả bước vào. Tiếp ngay sau đó là tốp tốp người bước tới. Ta bất động thanh sắc lén quan sát, cố tìm xem ai trong số này là Vinh Xương Quận chúa. Đáng tiếc là đám người này dọc đường đi chẳng mấy ai lên nên ta chẳng thể đoán được thân phận của họ.
Cuối cùng, vị nữ t.ử mặc thanh y đứng trên gác mái nãy cũng xuất hiện. Nàng ta đã cởi bỏ khăn che mặt, lộ ra dung nhan kiều diễm. Đôi mắt phượng trong veo rực rỡ lướt qua ta, được một đám tháp tùng bước về phía sảnh trước. Vừa chạm mắt ta, đôi mắt ấy bỗng sáng rực lên.
— “Ngươi ở rồi!”
Nàng nhìn lướt vào trong phòng rồi bảo ta: “Ngươi đợi một lát nhé.” Nói xong, chẳng màng đến phản ứng của ta, nàng thục mạng thẳng vào trong, khiến cả gian phòng ồn ào một phen.
Chỉ một chốc sau, Trưởng Công chúa đã được tỳ nữ dìu bước ra ngoài. Vị nữ t.ử áo xanh đi cạnh bà, đưa tay chỉ thẳng vào ta:
— “Cô cô, chính là hắn đó!”
Ta giật thót tim. Nàng ta định làm cái trò gì ? Còn đang hoang mang thì Trưởng Công chúa đã đứng sừng sững trước mặt. Bà nở nụ cười hiền hậu nhìn ta: “Ngươi tên là gì?”
Ta cố chấn tĩnh lại tinh thần, vừa định mở thì Bùi Tịch đã hớt hải từ trong đứng bật dậy ra:
— “Bẩm Trưởng Công chúa, là gã sai vặt thiếp thân của vãn bối, tên là Tiểu Liễu. Hôm nay Tiểu Liễu tuổi trẻ xốc nổi, làm việc không biết trời cao đất dày. Cúi xin Trưởng Công chúa và Vinh Xương Quận chúa rộng tha thứ.”
Vinh Xương Quận chúa!
Hóa ra vị nữ t.ử áo xanh đó chính là Vinh Xương Quận chúa!
ta dậy sóng, tim đập thình thịch như đ.á.n.h trống, nhưng ngoài mặt vẫn phải cố làm ra vẻ bình thản, không dám ngẩng đầu lên.
Trưởng Công chúa phì cười một : “Khẩn trương cái gì? Vốn chỉ là một trò tiêu khiển, bị ngươi nói ra cứ như thể là tội lỗi tày trời . Yên tâm đi, bổn cung không trách tội đâu.”
Bùi Tịch lúc này mới rũ mắt, âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Ta cũng ráng đè nén hoảng loạn, phối hợp cúi người hành lễ: “Đa tạ Trưởng Công chúa ân điển.”
Vừa ngẩng đầu lên, đã thấy Vinh Xương Quận chúa khoác tay Trưởng Công chúa, đôi má hơi ửng hồng mỉm cười nhìn ta hỏi: “Tiểu Liễu, ngươi bao nhiêu tuổi rồi?”
Ta có chút ngây người. Hôm qua nghe Bùi Tịch nhắc tới nàng ta, ta cứ tưởng là loại nữ yêu tinh hung hăng ngang ngược nào cơ, không ngờ lại chỉ là một tiểu mĩ nhân nũng nịu đáng yêu đến thế. Ta hắng , làm thấp :
— “Dạ bẩm, mười lăm tuổi ạ.”
“Ta cũng mười lăm tuổi!” Nàng tiến lên một bước, hào hứng hỏi: “Tiểu Liễu, ngươi vóc dáng tuấn tú, bản lĩnh lại lợi hại như , cớ sao phải làm sai vặt cho Bùi Tịch chứ? Hay là ngươi theo ta đi? Ta sẽ bảo Hoàng bá bá phong quan cho ngươi…”
“Vinh Xương! Càng nói càng không ra thể thống gì.” Trưởng Công chúa trừng mắt lườm nàng một cái, sau đó sang nhìn ta: “Tiểu Liễu, ngọ yến hôm nay ngươi cứ theo vào dự đi.”
Ta thụ sủng nhược kinh: “ này… e là không ổn đâu ạ.”
“Chẳng có gì không ổn cả, người càng thêm náo nhiệt.” Trưởng Công chúa cười cười, dắt tay Vinh Xương đi vào. Ta đành cắm cúi bước theo sau.
Trong điện có rất người, một kẻ vô danh tiểu tốt như ta đương nhiên được xếp ở tít góc trong cùng. Nhưng suốt bữa ăn, cứ cắm mặt bát là ta lại có cảm giác như có ai đó đang dán mắt vào mình. Không chỉ một mà là cặp mắt. này khiến ta sởn cả gai ốc.
Đến cuối buổi tiệc, mọi người bắt đầu đứng lên đi lại chúc rượu, chỗ cũng vì thế mà xáo trộn. Bùi Tịch lách qua đám đi đến trước mặt ta, ân cần hỏi:
— “Liễu Nhi, đồ ăn ở có hợp khẩu vị của ngươi không?”
Ta ngơ ngác gật đầu: “Cũng được ạ.”
Hắn kéo ghế đối diện ta, dịu dàng: “Nếu không thích thì đừng ăn cố. Về phủ ta sẽ bảo bếp nhỏ nấu riêng cho ngươi món vừa .”
“Dạ không cần, không cần đâu ạ.” Ta nổi hết cả da gà. Ngày thường hắn cũng đối xử với Văn Viễn ân cần thái quá thế này sao?
Ta và hắn đối diện nhau, nhất thời không ai nói với ai câu nào. Đúng lúc này, Vinh Xương Quận chúa đột nhiên tới: “Hai người đang nói gì ?”
Bùi Tịch thoáng cứng người, trong đáy mắt xẹt qua một tia chán ghét khó nhận ra. “Không có gì thưa Quận chúa, vãn bối qua bồi Trưởng Công chúa một lát.” Hắn đứng thẳng dậy, phong thái nhưng tuyệt đối không hề thất lễ.
Vinh Xương sững lại, định nói gì đó nhưng đành nuốt ngược trở vào: “Ngươi đi đi.”
Bùi Tịch thở phào nhẹ nhõm, đưa tay ra trước mặt ta: “Đi thôi Tiểu Liễu.”
Ta còn chưa kịp phản ứng thì Vinh Xương đã cuống cuồng cản lại: “Ngươi muốn đi thì tự đi một mình đi, cớ sao còn phải lôi Tiểu Liễu theo?”
Bùi Tịch sững sờ. Ta cũng chưng hửng.
Vinh Xương vén vạt váy phịch chiếc ghế đối diện ta: “Ta muốn nói với Tiểu Liễu câu, ngươi đi làm việc của ngươi đi.”
Ta suy nghĩ một chốc liền bừng tỉnh đại ngộ. Chắc mẩm Vinh Xương muốn mượn ta để moi móc dò hỏi của Bùi Tịch mà, tiện thể chơi luôn chiêu “lạt mềm buộc c.h.ặ.t” chăng? Quả nhiên vị Quận chúa này cũng có chút mưu hèn kế bẩn trong bụng.
Có vẻ như Bùi Tịch cũng đồng tình với suy nghĩ ấy. Sau giây, hắn rụt tay lại, lạnh nhạt nói: “Được, ta đi trước. Tiểu Liễu từ nhỏ sống nơi hương dã, chưa thấy qua đời, mong Quận chúa giơ cao đ.á.n.h khẽ, đừng làm khó hắn.”
Vinh Xương xua tay qua loa: “Biết rồi, biết rồi, đi lẹ đi!”
Bùi Tịch trao cho ta một ánh mắt đầy lo âu trước mang theo vẻ mặt u ám rời đi. Ta xoay sang nhìn Vinh Xương, tinh thần lên cao độ, chuẩn bị sẵn sàng bày mưu tính kế giúp nàng thu phục Bùi Tịch. Nào ngờ, nàng ta chẳng thèm mảy may đả động nửa chữ đến tên của hắn.
“Tiểu Liễu, ngươi ở đâu ? Sao lại lưu lạc đến Quốc công phủ làm gã sai vặt?”
“Tiểu Liễu, người ngươi đâu hết rồi? Ngươi chỉ có mỗi cái họ Liễu thôi sao?”
“Tiểu Liễu, ngươi có muốn làm công việc gì khác không? Cứ làm gã sai vặt mãi phí cả tài năng.”
“Tiểu Liễu, ngươi đã để mắt đến cô nương nào chưa? Chưa hả? Thế ngươi thích mẫu nữ t.ử như thế nào?”
Ta vừa méo mặt trả lời câu, trong bụng vừa gào thét: *Trời đất ơi, người mau hỏi ta Bùi Tịch thích gì đi! Ta mất công đi thám thính suốt hai ngày nay rồi này!* Thế nhưng Vinh Xương lại tuôn ra một tràng câu hỏi trên trời dưới biển, tịnh không thèm đếm xỉa gì tới Bùi Tịch.
Chẳng bao lâu sau, có tiểu thư nhận ra Vinh Xương đang ở góc này liền xúm xít vây lại. Kẻ đi đầu trong đám đó chẳng ai lạ, chính là nữ t.ử cùng đám bạn buông lời nh.ụ.c m.ạ ta ở gác mái nãy.
“Quận chúa, ngài đã nghe tin gì chưa? Tiểu Công gia dứt khoát từ hôn với cái họ Tạ kia rồi!”
Vinh Xương lộ vẻ không vui. Nàng nhạt : “Nghe rồi, thì sao?”
Đám người kia vẫn hớn hở cười cợt: “Bọn ta nghe từ lâu cái Tạ Linh đó tính tình không biết điểm dừng, đức hạnh bại hoại. Cứ luôn thấy ấm ức thay cho Tiểu Công gia, cũng thấy thiệt thòi thay cho Quận chúa. Nay Tiểu Công gia rốt cuộc cũng sáng mắt ra mà từ hôn, bọn ta cũng mừng lây cho ngài!”
Vinh Xương sang nhìn ta, khẽ cau mày: “Tạ Linh đức hạnh bại hoại? Ai nói với các ngươi đó?”
tiểu thư kia liến thoắng: “Thì mọi người đều truyền tai nhau thế cả. Nếu ta không có tật, làm sao Tiểu Công gia lại nhất quyết đòi từ hôn? Theo ta thấy, mấy lời đại kia chắc mười mươi là thật rồi.”
Ta rũ mắt, âm thầm c.ắ.n răng siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m. Bùi Tịch, ngươi từ hôn một êm thấm, bản thân chẳng rụng một cọng lông, lại nhẫn tâm đẩy ta ra hứng chịu b.úa rìu dư luận, khiến thanh danh ta bị hủy hoại đến mức thê t.h..m. Cả đời này ta chưa phải chịu nỗi uất ức nhục nhã nào lớn đến thế.
Đám đàn bà kia vẫn thao thao bất tuyệt không ngừng. Ta thật nghe không lọt tai nổi nữa, định viện cớ xin lui. Đột nhiên, Vinh Xương đập tay bàn đ.á.n.h rầm một , vẻ mặt đầy khó chịu:
— “Đủ rồi! Im hết cho ta!”
Nàng nhíu mày, đanh nói: “Các ngươi đã gặp mặt Tạ Linh chưa mà dám mở phán xét nhân của nàng ấy? Mấy lời đại vô căn cứ dơ bẩn chốn đầu đường xó chợ, đừng có mang đến rỉ tai bổn cung.”
Đám nữ t.ử kia giật thót mình, run rẩy lí nhí: “Chẳng… chẳng phải ngài rất căm ghét Tạ Linh sao? ta đã cướp mất Tiểu Công gia…”