Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5UIoej

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

2

Ta nhăn nhó, nặn ra một giọt nước mắt, làm ra vẻ kệch cỡm lau lau khóe mi: “Liễu Nhi khóc lên chính là cái dạng này, mong Tiểu Công gia chớ chê cười.”

Bùi Tịch bán tín bán nghi: “Ngươi khóc cái gì?”

“Liễu Nhi thấy Tiểu Công gia đau lòng, không tự chủ được cũng thấy xót xa theo, hu hu hu…”

“… Nhưng ngươi và ta quen biết nhau chưa qua nổi nửa ngày mà.”

“Nhưng ở trong lòng Liễu Nhi, Tiểu Công gia tuy không phải là người thân nhưng lại còn hơn cả người thân.”

Bùi Tịch lại nghẹn họng một phen, lát sau lên tiếng: “Làm khó ngươi có lòng. Mấy ngày nay trời trở lạnh, ngươi đi ngủ sớm đi, không cần đứng canh ở đây nữa.”

“Dạ, Liễu Nhi cáo lui.”

Ta lau nước mắt, lúc ngoảnh mặt đi còn bồi thêm một câu: “Người c.h.ế.t không sống lại, Tiểu Công gia hãy nghĩ thoáng ra một đi ạ.”

Bùi Tịch sửng sốt, trong lòng càng thêm bức bối, trước mắt bao trùm một mảnh bi thương bèn đóng sầm cửa lại.

Sáng sớm hôm sau, Văn Viễn mang cái bộ mặt bầm dập trở . Nghe nói là hắn chạy đi khắp nơi thám thính xem ta đã c.h.ế.t hay chưa, xui xẻo người ta nghe được, thế là bị đ.á.n.h cho một trận nhừ t.ử.

“Liễu Nhi! Ngươi ra đây cho ta!”

Ta đang ăn cơm thì bị Văn Viễn gọi giật ra ngoài. Hắn đứng chống nạnh trước mặt Bùi Tịch, mặt mũi sưng vù, hùng hổ chất vấn ta:

— “Ngươi vì sao lại gạt bọn ta là Tạ nhị tiểu thư đã c.h.ế.t? Ngươi có rắp tâm gì hả?”

Ta nắm c.h.ặ.t cái bánh bao trong tay, bất an nhìn Bùi Tịch, khép nép giải thích:

— “Thì… thì cô nương nhảy sông đó cũng tên là Tạ Tê mà, sao sai được cơ chứ? Hay là, ở Thục còn có cô nương khác cũng tên Tạ Tê chăng?”

“Ngươi rốt cuộc có nghe rõ là người nào không thế hả? Người trong phủ Tạ Thái sư người ta nói Tạ nhị tiểu thư vẫn sống sờ sờ, tốt cực kỳ, căn bản không hề nhảy sông!”

Ta lùi lại phía sau, rưng rưng nước mắt nói:

— “Vậy… có lẽ là ta nghe lầm thật. Ta nghe phong thanh Tạ nhị tiểu thư bị hôn thì đau lòng muốn c.h.ế.t, lúc rời đi lại trùng hợp nghe thấy có người Tạ nhảy sông nên cứ đinh ninh đó là ngài ấy. Giờ nghĩ lại, đám người bờ sông rốt cuộc gọi là Tê hay Liên Khê, ta nghe cũng không rõ cho lắm…”

“Hả? Cái con ranh này!” Văn Viễn xắn tay áo lên, bày ra bộ dạng muốn liều mạng ta, may mà bị Bùi Tịch cản lại.

“Thôi được rồi Văn Viễn, không phải lỗi của Liễu Nhi.” Hắn nhẹ nhàng thở dài, nói tiếp: “Nói cho cùng, là ta tự mình loạn trận tuyến, biến tin giả thành tin thật. Giờ biết Tạ Tê chưa c.h.ế.t, ta cũng coi như trút được gánh nặng trong lòng.”

Ta tiến lên phía trước, lí nhí nhìn hắn: “Tiểu Công gia, nô tỳ xin lỗi.”

“Không sao.” Hắn lắc đầu, dáng vẻ hệt như người vừa nhặt lại được cái mạng.

Đúng lúc này, cánh cửa viện phía sau đột bị đó dùng một cước đá văng.

“Bùi Tịch!”

Một tiếng gầm đầy phẫn nộ vang lên khiến tất cả mọi người trong viện giật nảy mình. Ta thò đầu ra nhìn, niềm vui chợt trào dâng trong lòng. Đại ca! năm không gặp, huynh ấy tựa hồ lại cao thêm một , giờ đã là một lang quân tuấn tú bờ vai rộng và vòng eo săn chắc.

Huynh ấy vừa thấy ta liền sững người, tuy không nói câu nào nhưng ánh mắt đã mắng ta đến nghìn vạn bận. Rất nhanh, hắn ép bản thân dời tầm nhìn, căm phẫn lườm Bùi Tịch:

— “Ta nghe nói tiểu t.ử ngươi chạy khắp nơi phao tin đồn nhảm rằng ta đã c.h.ế.t? Ngươi có rắp tâm gì hả?”

Bùi Tịch vội vàng bước tới giải thích:

— “Tạ Thống lĩnh, hiểu lầm thôi. Là trong phủ ta có một tiểu nha hoàn Thục tới nghe nhầm tên, ngỡ là Tê nhảy xuống sông, tuyệt đối không phải ta tình bịa đặt.”

“Là đứa nha hoàn nào?”

Bùi Tịch khẽ giật mình, vội vàng đứng chắn trước mặt ta: “Nàng ấy cũng là lỡ lời vô tâm, xin Tạ Thống lĩnh chớ trách phạt.”

Đại ca ta mặc kệ hắn, gạt người sang một rồi đi thẳng đến trước mặt ta: “Chính là ngươi? Ngươi tên gì?”

“Liễu Nhi ạ.” Ta ngoan ngoãn đáp lời, dùng ánh mắt van lơn huynh ấy đừng có vạch trần ta.

Đại ca là người chịu không nổi nhất cái dáng vẻ giả vờ đáng thương này của ta, nhìn ta vài là đã nguôi ngoai quá nửa. Huynh ấy chớp chớp mắt, đột buông một câu:

— “Tiểu nha đầu này trông cũng xinh xắn đấy chứ.”

… Vô duyên vô cớ khen ta làm cái quái gì vậy? Ta đang buồn bực thì lại nghe huynh ấy nói Bùi Tịch:

— “ ta mang nha đầu này đi, ta sẽ không so đo chuyện này ngươi nữa, thấy sao?”

Bùi Tịch: “Hả?”

Ta: “Hả?”

Ta chợt hiểu ra, đại ca đến tìm Bùi Tịch tính sổ chẳng qua là cái cớ, mục đích thực của huynh ấy là nhắm vào ta!

Ta vội vã chối ngay:

— “Tạ Thống lĩnh! Nô tỳ sống là người của phủ Quốc công, c.h.ế.t là ma của phủ Quốc công, kiếp này tuyệt không thờ chủ! ngài ép buộc, nô tỳ liền đập đầu c.h.ế.t ngay tại đây!”

Bùi Tịch kinh ngạc quay sang nhìn ta: Không ngờ nàng ấy lại trung thành đến thế.

Đại ca c.ắ.n răng ken két: “Phủ Quốc công có là người tốt đẹp , ngươi ở lại đây thì cẩn thận bị người ta ăn h.i.ế.p đấy.”

“Ta không cho phép ngài nói xấu Tiểu Công gia chúng ta như thế!” Ta hét lớn một tiếng, giả vờ túm lấy cổ áo đại ca, ghé tai nói nhỏ: “Huynh mà bắt ta , ta sẽ mang chuyện huynh thích vị tiểu quả phụ bêu rếu ra ngoài cho coi!”

!”

Đại ca nghẹn đỏ bừng mặt, sợ ta tung hê chuyện xấu của huynh ấy ra thật bèn đành thỏa hiệp. Huynh ấy hậm hực:

— “ ngươi đã trung tâm đến vậy thì bản tướng quân đây cũng không thèm ép người làm khó.”

Buông ta ra xong, huynh ấy lớn tiếng mắng Văn Viễn thêm vài câu. Lúc sắp đi còn không yên tâm quay đầu lại dặn dò: “ người của Quốc công phủ ức h.i.ế.p ngươi, cứ đến tìm ta bất cứ lúc nào.” Nói đoạn, huynh ấy lại trừng mắt lườm Bùi Tịch: “Ta nói cho ngươi biết, ta sống đang cực kỳ tốt, ăn no ngủ kỹ. Ngươi là cái thá gì mà đáng nó phải bận lòng đau xót chứ? Ngươi mà còn dám bịa đặt tung tin đồn nhảm nó nữa, coi chừng ta phóng hỏa đốt trụi cái phủ Quốc công này của ngươi!”

Ta đứng một nhìn mà ngẩn người, trong lòng khẽ ấm áp. Ta hiểu, đại ca làm vậy là an ủi ta, ngầm nhắc ta đừng vì cái chuyện bị hôn mà phải sầu não. Yên tâm đi đại ca, không có đau lòng . Nhưng Bùi Tịch dám phụ bạc ta, bôi nhọ ta, ta tuyệt đối không tha thứ.

### **6.**

Đại ca đi rồi, Văn Viễn đưa tay vuốt vuốt n.g.ự.c, thở hắt ra một hơi:

— “Tên Tạ Phỉ này tính tình cũng thô bạo quá rồi! May mà Tạ tiểu thư vẫn bình an vô , không tiểu nhân e hắn đốt phủ Quốc công ta thật mất… Tiểu Công gia, vậy hôn này ngài có lui nữa không?”

“Thư cũng đã gửi đi rồi, hôn này dĩ vẫn phải lui. Ngươi không nghe hắn nói sao? Tạ Tê chẳng hề tâm đến chuyện này, đã vậy, ta cũng chẳng cần phải kỵ gì nữa.”

… Mấy lời c.h.ử.i mắng của ca ca ta, ngược lại đã trấn an cho Bùi Tịch mất rồi. áy náy xót lại trong lòng hắn giờ bay biến sạch.

Văn Viễn lầm bầm nhỏ giọng: “Thế nhưng Quốc công gia và phu nhân không đồng ý mà…”

Bùi Tịch đáp nhạt: “Nói một không được thì ta nói , ba , dần dà rồi cũng phải bằng lòng thôi. Sợ cái gì, có tức giận cùng lắm thì lôi ta ra đ.á.n.h cho một trận là cùng.”

Văn Viễn càng lí nhí nhỏ hơn: “Nhưng nào cũng là tiểu nhân chịu đòn thay ngài cơ mà…”

Bùi Tịch trừng mắt lườm hắn một cái: “Bọn mà sớm gật đầu, ngươi sẽ không phải chịu đòn nữa. Cho nên, ngươi cũng phải lo mà nghĩ cách đi.”

“Dạ.” Văn Viễn ấm ức gật đầu. Hắn đưa mắt nhìn ta, tò mò cất giọng: “Tạ Phỉ đó ngày thường phải kẻ háo sắc, sao hôm nay vừa thấy Liễu Nhi đã nằng nặc đòi nạp nhỉ?”

Gan ta đ.á.n.h thót một cái. Ta gượng cười đáp: “Có gì lạ , suy cho cùng thì Liễu Nhi ta đây, khụ khụ, cũng có vài phần nhan sắc cơ mà…”

Văn Viễn lại trề môi trợn trắng mắt. Bùi Tịch nhìn phía ta, hỏi: “Liễu Nhi, tên Tạ Thống lĩnh xem ra có ý ngươi, ngươi thật cam tâm ở lại chỗ ta làm một nha hoàn hầu hạ sao?”

Ta kiên nghị gật đầu: “Tiểu Công gia, kẻ bề tôi quyết không thờ chủ. Liễu Nhi không phải loại người hám vinh hoa phú quý!”

Hắn hài lòng gật gù: “Tốt, rất tốt! Liễu Nhi, ngươi là người trung thành, ta tuyệt đối sẽ không bạc đãi ngươi.”

Ta cười tủm tỉm nhìn hắn, trong đầu tự mường tượng ra cái cảnh lúc hắn biết được thân phận thật của ta, nét mặt hắn sẽ đặc sắc đến nhường nào.

### **7.**

sang ngày thứ ở phủ Quốc công, Bùi Tịch đã rất tin tưởng ta. Đãi ngộ của ta được nâng lên ngang ngửa Văn Viễn, chẳng kém cạnh gì. Hắn thậm chí còn đích thân dặn dò quản gia chiếu ta một , đừng kẻ khác trong phủ chèn ép ta. Hoa dì biết chuyện mừng đến không khép được miệng, cứ lải nhải tai ta rằng Tiểu Công gia đối tốt ta như vậy, không chừng có ngày nạp làm thiếp thật, đó một bước lên hương hưởng vinh hoa phú quý.

Ta bận rộn nhiều việc, chẳng buồn đôi co phân bua bà ấy.

Hôm nay Bùi Tịch sai ta đi tìm một tấm thiệp mời dự Yến Thưởng Hoa của phủ Trưởng Công chúa. Thiệp được đưa tới mấy hôm trước nhưng bị quăng vào một góc nào đó không nhớ nổi. Chắc Bùi Tịch muốn đi nên bảo ta lật tung lên tìm.

Cái Yến Thưởng Hoa này mang tiếng là đi ngắm hoa ngắm cảnh, kỳ thực mượn cớ đó gom các cô nương công t.ử lại một chỗ mà thôi. Ở Thục, mấy kiểu tiệc thưởng hoa ngầm mặc định là xem mắt, kinh thành chắc cũng chẳng ngoại lệ. Thế thì Bùi Tịch đi làm cái quái gì nhỉ? Tìm người “nhất kiến chung tình” của hắn chắc?

Đang bới bới mấy xấp thư, dưới góc chợt lộ ra một tấm mộc bài màu đỏ chạm khắc hoa văn tinh xảo. Ta cầm lên nghía thử, quả chính là tấm thiệp mời . Vừa lúc đó, Bùi Tịch và Văn Viễn cũng bước vào. Bùi Tịch đi đằng trước, sắc mặt đen thui hệt như vừa nuốt phải trứng thối. Văn Viễn theo sau thì mồ hôi lạnh túa như tắm, cuống quýt giãi bày:

— “Gia ơi, chuyện ngài định tới Vạn Hạc Lâu thật không phải tiểu nhân tiết lộ cho Vinh Xương chúa ! Ngài cũng biết nàng ta nhỏ đã thích ngài, suốt ngày trăm phương ngàn kế cho người thăm dò hành tung của ngài. Tiểu nhân thực không biết đã tuồn tin cho nàng ta cơ mà…”

Bùi Tịch lạnh mặt đáp: “Được rồi, ta cũng có bảo là ngươi.”

“Chẳng phải tiểu nhân sợ ngài hoài nghi nên thanh minh sao?” Văn Viễn uất ức bĩu môi, lén nhìn hắn thăm dò: “Tránh được hôm nay thì vài ngày nữa còn có Yến Thưởng Hoa, lúc đó tính sao đây hả gia? nào nàng ta nhìn thấy ngài, mắt cũng sáng rực lên y như ch.ó đói thấy bánh bao thịt vậy…”

Bước chân Bùi Tịch hơi khựng lại, hắn cau mày: “Đến lúc đó có Trưởng Công chúa ở đấy, chắc nàng ta cũng không dám làm càn . Đợi tiệc xong xuôi, ta nán lại chuồn đi sớm tránh mặt là được.”

Nói rồi hắn bước vào phòng. Thấy ta ở đó, hắn tiện miệng hỏi: “Liễu Nhi, đã tìm thấy thiệp mời chưa?”

Ta vội gật đầu, chìa tấm mộc bài ra đưa cho hắn: “Tìm được rồi đây ạ.”

Hắn nhận lấy nhìn xem, sắc mặt lại càng khó coi hơn: “Lại là ngày mai sao? Thôi… Ngươi lui xuống đi.”

“Dạ.”

Ta cúi người rời phòng. Lúc ngoái lại nhìn, Bùi Tịch đang day day huyệt thái dương, dáng vẻ trông cực kỳ mệt nhọc. Nghe khẩu khí lúc nãy của hắn, có vẻ như hắn vô cùng chán ghét vị Vinh Xương chúa ? Bước đi được bước, lòng ta bất giác sướng rơn.

Vinh Xương chúa đã đem lòng si mê Bùi Tịch như thế, tại sao ta lại không ra tay trợ giúp một phen, vun vén cho đôi lứa nhỉ? Nghe qua lời của ban nãy, tính khí của vị chúa này ắt hẳn rất mãnh liệt. Bùi Tịch chán ghét nàng ta, nhưng lại không có cách nào trị được. Vậy thì ta càng phải đẩy hắn vào vòng tay của nàng. Ta sẽ làm cho hắn cả đời này cũng đừng hòng tơ tưởng đến việc tìm kiếm cái gọi là “chân ái định mệnh” của mình.

### **8.**

Sáng hôm sau, ta đứng ở cổng phủ đưa mắt nhìn theo Bùi Tịch lên xe ngựa. Khách tới dự Yến Thưởng Hoa có mang theo tùy tùng hầu hạ. Thế nhưng Bùi Tịch thân là t.ử, dẫn theo gã sai vặt, dĩ không đến lượt ta đi theo.

Chuyện đó thì hề hấn gì cơ chứ? Ta thiếu gì cách.

Ta nhìn Văn Viễn đang đứng cạnh xe, nét mặt ngày một nhăn nhó vặn vẹo, trong bụng thầm đếm ngược từng giây. Chẳng mấy chốc, Văn Viễn đã ôm rịt lấy bụng, không nào chịu nổi nữa rên rỉ:

— “Gia… tiểu nhân… đau bụng quá, hết nhịn nổi rồi!”

“Hả?” Bùi Tịch trố mắt: “Giờ muộn quá rồi, ngươi nhịn thêm nữa không được sao?”

“Không được thật mà! Tiểu Công gia ngài đi trước đi, lát nữa tiểu nhân chạy theo sau!” Văn Viễn nín nhịn đến đỏ bừng cả mặt, ôm bụng lủi mất dạng vào trong phủ, mặc kệ Bùi Tịch ú ớ đứng phía sau.

“Này! Ngươi đi nhanh lên đấy!” Bùi Tịch thở dài, ngó lên sắc trời thấy đã muộn nên đành leo lên xe ngựa, sai phu xe cứ đi trước một bước.

Đợi xe ngựa khuất bóng, ta liền quay gót đi thẳng phía xí. Hôm qua, sau khi đại ca rời đi vẫn không an tâm ta nên đã cắt cử một người ở lại theo dõi. Dĩ chuyện này ta phát hiện ra ngay. Vừa hay, có rất nhiều việc ta có tiện tay sai hắn đi làm giúp. Ví dụ như: mua t.h.u.ố.c xổ.

Khoảng một nén nhang sau, ta thành công lột được chìa khóa phòng của Văn Viễn. Hắn đi cầu đến mức chân nhũn ra, nửa bước cũng không dám rời khỏi xí. Thế nhưng người Bùi Tịch lúc này lại không có hầu hạ, rơi vào bước đường cùng, hắn đành ném chìa khóa cho ta, nhờ ta thay y phục của hắn đến dự tiệc tìm Bùi Tịch.

Ta lẻn vào phòng Văn Viễn, thay bộ quần áo của hắn, tiện tay gom tóc b.úi cao lên như nhi. Vốn dĩ ta đã cao hơn nữ t.ử bình thường một cái đầu, ngũ quan lại thừa hưởng nét anh khí ngời ngời của phụ thân, nên mặc trang vào chẳng có gì gượng gạo. Ta vừa vuốt lại vạt áo vừa ngắm mình trong gương đồng. Trông cũng tuấn tú ra phết! Ta nhếch môi cười đắc ý, tâm tình vô cùng vui vẻ hất vạt áo đuổi theo Bùi Tịch.

bị trì hoãn một lúc lâu, nên khi ta đến được phủ Trưởng Công chúa thì Bùi Tịch đã vào trong trước. Cũng may là lệnh bài phủ Quốc công có tác dụng, thị vệ canh gác ngoài cổng vừa nhìn thấy đã vội vã mở cửa cho ta vào.

Trưởng Công chúa là tỷ tỷ ruột của đương kim Hoàng thượng, tay nắm quyền hành cực lớn, thế nên phủ đệ cũng được xây dựng vô cùng hoành tráng. Yến Thưởng Hoa hôm nay quy tụ rất đông khách mời. Từng đám thanh nữ tú tụm năm tụm ba, nơi thì hành t.ửu lệnh, chỗ thì ném thẻ vào bình rượu, tiếng nói tiếng cười rôm rả, vô cùng náo nhiệt.

Trước bổn triều rất chú trọng chuyện nữ thụ thụ bất thân, nữ dự tiệc phải ngồi khác chiếu. Tuy lúc Trưởng Công chúa tham dự triều chính, phong khí dân gian cũng cởi mở hơn hẳn, dần dà người ta không còn quá khắt khe mấy quy củ ấy nữa. Ta lách qua lách lại giữa vô vàn đám đông nhưng vẫn không tài nào tìm thấy bóng dáng Bùi Tịch . Mò mẫm đến phía một gác mái, thấy đó có rất nhiều người đang xúm xít vây quanh nên ta cũng tò mò chen vào hóng hớt.

Người đứng ở hàng đầu đang giương cung b.ắ.n tên lên lầu. Những mũi tên này không có đuôi, đầu mũi thì bị mài tù, nói trắng ra chẳng khác gì mấy khúc gậy gỗ. Ta ngước mắt nhìn lên, lúc này phát hiện trên gác mái đang xếp một dãy chậu Mẫu đơn trắng. Ở tít phía mép trái có một vị cô nương mặc thanh y, mặt che khăn lụa đang đứng đó. Ta chọc chọc người cạnh, hỏi nhỏ:

— “ đang làm gì vậy?”

Người nọ chẳng buồn liếc mắt nhìn ta, đáp cộc lốc: “Là trò tiêu khiển Trưởng Công chúa bày ra đấy. cần b.ắ.n trúng bông hoa được định thì kỳ hoa dị thảo trong phủ này, người thắng muốn bê chậu nào cũng được.”

Giá trị đến mức ấy sao? Ta thầm nghĩ trong bụng.

“Người đứng trên lầu là Trưởng Công chúa sao?” Ta lại hỏi tiếp.

“Không phải, Trưởng Công chúa không có ở đây… Mà ngươi là vậy hả? Tránh ra, tránh ra đi, đừng có quấy rầy ta nữa.”

Ta biết điều ngậm miệng.

Lúc này, nhân phía trước đã lắp tên, kéo căng dây cung sẵn sàng. Thanh y nữ t.ử đứng trên gác mái dùng chất giọng đều đều nhàn nhạt cất tiếng hỏi:

— “ này muốn định đóa nào đây?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.