Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJprivYO
Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Lăng sợ hãi rụt vai, đầu gối vừa mềm nhũn quỳ thì ta một tay túm c.h.ặ.t cánh tay nàng, dùng lực kéo đứng thẳng dậy.
Nàng hoảng hốt nhìn ta, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, ta lại cố nặn ra một nụ cười giả tạo:
— “Lão phu nhân, phu nhân nhà chúng ta thể kim chi ngọc diệp, gạch nền vừa cứng vừa lạnh, vạn nhất quỳ ra điều gì không hay, truyền ra ngoài e là thiên hạ lại tưởng đối đãi hà khắc với dâu .”
— “Hỗn xược !”
— Lão phu nhân trợn ngược đôi mắt tam giác, nước bọt văng tung tóe, mùi cá c.h.ế.t từ miệng lão xộc ra từng cơn.
— “Chỗ lượt hạng tiện tì như mở miệng sao? Lăng thị, đồ sao chổi nhà , gả đây ba năm một cái trứng cũng không đẻ nổi, có ích gì!”
Yến Yến lập tức uốn éo tiến lên, giả vờ an ủi:
— “Lão phu nhân bớt giận, biểu tẩu nhất không cố ý đâu, chỉ là thể tỷ ấy yếu ớt, không chịu nổi sự dũng mãnh của biểu ca nên mới chậm trễ không có tin vui. Ôi, thật là thiệt thòi biểu ca quá.”
Lời khác nào dội dầu vào lửa lên đầu lão phu nhân! Lão bà bà bật dậy khỏi sập như lò xo, móng tay suýt chút nữa đ.â.m vào mắt Lăng :
— “Đồ tiện nhân không biết đẻ, hương hỏa Triệu ta đều đứt đoạn trên tay sao chổi như .”
Lão vẫn chưa nguôi giận, giơ tay giáng một cái tát khô khốc lên mặt Lăng .
Lăng đ.á.n.h lệch cả mặt, nửa bên mặt sưng đỏ ngay tức khắc, còn hằn lên vài vết m.á.u do móng tay cào .
Nàng ôm mặt, nước mắt tuôn rơi như mưa, giọng nói nghẹn ngào:
— “Mẫu , mời ngự y trong cung xem qua, ngự y nói… không vấn đề ở phía .”
— “ còn dám phản kháng? Dám nói trai ta không được? Tề , lôi tiện tì phạm khẩu nghiệp vào từ đường phạt quỳ ta, bao giờ biết nhận lỗi mới được ăn cơm.”
— “Lão nô tuân mệnh.”
Nghe thấy lệnh hành hạ Lăng , khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây già của Tề lập tức nở hoa, lão như quỷ đói vồ mồi lao chộp vai Lăng .
Ngay khoảnh khắc lão chỉ còn cách vai nàng một tấc, tay ta như điện, chộp cái “cẳng gà” khô héo của lão.
Ngón tay ta bóp mạnh, hung hăng bẻ ngược ra ngoài.
— “Á!!!”
— Tiếng thét của Tề như lợn chọc tiết, xương cốt kêu một tiếng “rắc”, trực tiếp trật khớp thành hình cẳng gà thật sự, đau mức mặt lão già méo mó dị dạng.
Nhân lúc lão gào thét vì đau đớn mà mất cảnh giác, tay trái ta vung tròn, “Chát! Chát! Chát! Chát!”.
Tay thuận! Tay nghịch! Liên hoàn bạt tai như quay quay giáng thẳng vào mặt lão, vừa vừa hiểm vừa hả dạ vô cùng!
lão xoay vòng tại chỗ, mắt nổ đom đóm, cái răng cửa vàng ố kèm theo m.á.u tươi “phụt” một tiếng bay ra ngoài.
— “Đồ súc sinh không biết điều, ăn của Lăng , uống của Lăng mà còn dám đưa móng vuốt với chủ nhân? Ta thấy chán sống , muốn vạc dầu không!”
Ta vừa đ.á.n.h vừa mắng, thuận tiện khạc thêm bãi đờm đặc vào lão.
Lão phu nhân tức mức toàn run rẩy, gào lên khản đặc cả giọng:
— “Phản ! Phản thật ! đâu! Mau đây đ.á.n.h c.h.ế.t tiện…”
Lời chưa dứt, ta tay lẹ mắt vớ cái phất trần lông gà ở góc bàn, ra chiêu chớp nhoáng.
Trong nháy mắt, cái phất trần bám bụi bặm đ.â.m chuẩn xác vào cái miệng há hốc của lão phu nhân, thọc thẳng vào cuống họng.
Ta dùng sức cổ tay, như cọ rửa hố xí, hung hăng quấy mạnh trong miệng lão!
— “Lão phu nhân sáng nay chắc chưa đ.á.n.h răng, nô tì đại phát thiện tâm, vừa hay giúp súc miệng.”
Lão phu nhân trợn lòi mắt, cổ họng phát ra từng cơn buồn khan:
“Ưm… oẹ ——”
Khi phất trần được rút ra, lông chim trên đầu nhổ trụi lủi, còn dính nước miếng nhầy nhụa và tơ m.á.u.
Lão phu nhân miệng lông gà, ho điên cuồng, mắt thấy sắp phun ra nơi .
Cơ hội tốt!
Ta tay túm Yến Yến còn đứng ngây một bên, tung một cú quét trụ cực ngọt.
Yến Yến không kịp đề phòng, ngã rầm đất, đau mức nhe răng trợn mắt gào thét.
Ngay lúc ả vừa há miệng, lão phu nhân không thể nhịn thêm được nữa, một bãi ói nhớp nháp xanh vàng lẫn lộn lá hẹ của đêm qua đổ ập đầu cổ, không lãng phí một chút nào, tưới lên mặt và cả vào miệng Yến Yến.
Yến Yến đổ miệng, buồn mức trời đất đảo điên, bản cũng bắt đầu thốc tháo.
— “Ha ha ha ha!”
— Ta chống nạnh cười lớn
— “Diệu kế! Lợn mẹ dắt lợn , tự sản tự tiêu, chẳng tốn một đồng tiền cám nào. Các mà mở chuồng lợn thì nhất sẽ phát tài to đấy!”
tên đinh vừa nghe tiếng chạy cửa, mắt trợn trừng như chuông đồng, rõ ràng là cảnh tượng kinh thiên động địa làm chấn kinh hoàn toàn.
— “Lúc không đi, còn đợi khi nào!”
Ta một tay túm Lăng còn đứng đó run cầm cập như cầy sấy:
— “Chạy!”
tên đinh bấy giờ mới như từ trong mộng tỉnh lại, theo bản năng tiến lên ngăn cản.
Ta chẳng hề nao núng, vung ngay cái phất trần lông gà trụi lủi quật thẳng vào mặt một tên, dùng hết bình sinh sức lực dẫm mạnh lên chân tên còn lại.
Nhân lúc chúng còn luống cuống tay chân, ta nắm c.h.ặ.t t.a.y Lăng , cả chạy như một cơn gió lốc ra khỏi phủ.