Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
giống y hệt đám bạn chơi trò trốn tìm cùng tôi năm nào, những kẻ ngày hôm sau liền mở miệng với tôi rằng đó chỉ là một trò đùa dai thôi.
Thực chất, tôi vốn chán ghét người khác lôi làm trò đùa, tôi đã không bao giờ tha thứ cho những người đó.
nhưng, nếu người đó đổi lại là , có lẽ tôi không kìm lòng dung thứ cho cậu ấy.
Dẫu sao đi chăng nữa, cậu ấy vốn là người duy nhất trên cõi đời này chịu tìm tôi.
vậy, tôi đã nhắn tin phản hồi chỉ một chữ: “”.
Kết quả là tôi đậu vào một ngôi trường đại học hạng ba, chuyên ngành vẽ tranh màu nước.
Mặc dù danh tiếng của trường không tốt cho lắm, nhưng các giảng viên đều hết lời ngợi khen tôi là người có thiên phú hội họa. Tại đây, tôi vẫn lẻ bóng không kết giao người bạn nào, nhưng bù lại tôi đã có , dẫu cho khoảng cách địa lý giữa chúng tôi có cách xa ngàn trùng.
Tôi vẫn thường xuyên chụp lại những bức tranh do tay vẽ gửi cho cậu ấy xem, còn sẻ chia với cậu ấy những câu chuyện thường nhật trong cuộc sống.
Tuy vậy, hiếm khi cậu ấy phản hồi tin nhắn của tôi.
Cậu ấy bảo học tập trên giảng đường vô cùng bận rộn, vậy nên tôi không còn dám quấy rầy cậu ấy quá thường xuyên nữa.
Thành , những rảnh rỗi, tôi thường lén lút trường đại học của cậu ấy chỉ ngắm nhìn cậu ấy.
Cậu ấy hoàn toàn không hay biết điều đó, tôi chưa bao giờ kể với cậu ấy cả.
Tôi chứng kiến quanh cậu ấy nào có đông người vây quanh; cậu ấy cất giọng thao thao bất tuyệt về nhiều chuyện.
Dẫu cho tôi nghe không rõ cậu ấy đang những gì, nhưng tôi ánh mắt cậu ấy lấp lánh sáng ngời, còn ánh mắt của mọi người xung quanh nhìn cậu ấy đều đượm vẻ sùng bái.
Đôi chân cậu ấy dài, cậu ấy sải bước đi nhanh, nên nào tạo một luồng gió làm tung bay vạt áo sơ mi trắng muốt.
Cậu ấy trông cứ một cơn gió trực chờ bay vuột đi bất cứ nào, bay một nơi xa xôi tôi nào trông cậu ấy nữa.
Bởi vậy, tôi thầm nghĩ muốn ở bên cạnh tôi chắc chắn chỉ là một lời bông đùa. nhưng, nếu cậu ấy không toạc , thì tôi giả vờ không hề biết sự thật đó.
Ấy vậy mới , tôi đâu có ngu ngốc .
Tốt nghiệp đại học xong, tôi không cần chật vật đi xin , bởi bố tôi đã mở sẵn một phòng tranh cho tôi kinh doanh.
Mặc dù ông ấy không yêu thương tôi, nhưng lại chưa từng hắt hủi hay tôi chịu thiệt thòi về mặt tiền bạc.
Hóa , những bức tranh của tôi luôn bán với mức giá cao ngất ngưởng, nhưng trong lòng tôi thừa hiểu điều đó tài giỏi xuất chúng gì cả.
Sở dĩ vậy là bởi mẹ kế từng ném cho tôi xem những bức ảnh chụp lại cảnh bố tôi thân chinh trường gặp giáo sư hướng dẫn, những bức ảnh chụp cảnh ông ấy đang mời những vị khách hàng mua tranh ăn uống.
Thành , những lời mẹ kế quả không sai chút nào: có một đứa con gái đáng xấu hổ tôi thật sự khiến bố vô cùng mệt nhọc.
, càng ngày tôi càng ăn ít đi, nào trong trạng thái ủ rũ rã rời.
Chỉ những gặp , tôi mới le lói một chút sinh khí tiếp tục sinh trưởng ở một góc khuất không bóng người.
Cho ngày hôm đó, Hoắc Mân bước vào phòng tranh của tôi.
Tôi cứ đinh ninh anh ta lại là một kẻ nào đó đang có muốn nhờ vả bố , nên thái độ tiếp đón không nhiệt tình cho lắm.
nhưng, anh ta lại đưa tay chỉ vào một bức tranh cộp mác “Không bán” hỏi tôi: “Đây là bức tranh vẽ cây khuynh diệp khách không?”
“Sao anh lại biết?”
“Loài cây khuynh diệp này vốn dĩ có độc bá đạo, tuyệt đối không cho phép bất kỳ loại thực vật nào khác sinh sôi nảy nở xung quanh . nhưng, lại âm thầm dung túng cho duy nhất một loài đậu trên cành lá của , đó là khách mỏ đỏ — biểu tượng cho dành trọn vẹn sự dịu dàng tình yêu cho một người duy nhất. Trong tập thơ ‘Bầy lạc’ có một câu này: ‘Khuynh diệp đã gặp khách rồi, màng vạn vật chỉ yêu em’. Có , cô vẽ có hồn ngập tràn cảm xúc.”
Nghe xong, tôi c.h.ế.t lặng hồi lâu không thốt nên lời.
Hóa , tình yêu tôi âm thầm dành trọn cho , nỗi ngay bản thân anh hề hay biết, vậy lại bị một người thứ ba đứng ngoài nhìn thấu tâm can.
vậy, Hoắc Mân mỉm cười đùa với tôi: “Cô bé à, cô bá đạo phết đấy chứ.”
“Hội họa qua chỉ là một phương thức bày tỏ thôi.”
Tôi nào có bá đạo một chút nào đâu.
Về sau, chúng tôi dần kết giao thành bạn bè.
Có lần tôi hỏi anh ta: “Anh có muốn lấy một bức tranh của tôi không?”
Anh ta liền trêu chọc tôi: “Cô đang định c.h.é.m đẹp bạn bè đấy à! Tranh của cô vốn dĩ bán đắt c.ắ.t c.ổ vậy, định coi tôi là con bò vắt sữa chắc?”
“Không do tôi tự định giá đâu. Thành nếu anh thực sự thích, tôi có vẽ tặng anh một bức hoàn toàn miễn phí.”
“Thôi khỏi cần, người nhà tôi hủy hoại mất.”
====================