Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Tuân lệnh! Ngài cứ tâm.”
“Nhớ đeo cả bộ trang sức này lên nữa.”
“Thôi bỏ đi… hơn hai mươi vạn cơ mà… lỡ làm mất chắc em xót đứt ruột luôn.”
“Cứ đeo đi, mất anh mua cho em bộ mới.”
Trần Kính đi , tôi nhìn chằm chằm vào bộ trang sức mà ngẩn .
Đệt! thế này mà hơn hai mươi vạn á? Bọn họ rõ ràng có thể ăn cướp trợn luôn, thế mà vẫn cố tình tặng kèm mấy mảnh sắt vụn này.
13.
Ngày sinh nhật con chị họ Trần Kính, tôi đã bắt chuyến bay đi từ hôm .
Vừa nơi đã nhìn Trần Kính, anh đang đứng cửa hút t.h.u.ố.c, tôi liền vẫy .
“Bên này.”
Anh lái xe rất vững, tiếc đi được nửa đường bị kẹt xe cầu vượt.
Nghe nói có vụ đ.â.m xe liên hoàn bảy chiếc.
Để không làm lỡ dở công việc, tối hôm tôi đã phải thức đêm làm cho xong dự án.
Hôm nay vốn dĩ đã lờ đờ không nổi mắt, bây giờ lại còn tắc đường, thế ngồi ghế phụ lái tôi bắt đầu ngủ rũ rượi.
Cuối không chống đỡ nổi nữa nên tôi ngủ thiếp đi luôn, tôi không biết mình đã ngủ bao lâu, trời đã tối mịt, vừa mắt ra đã phát hiện xe đang đỗ ở bãi đậu xe dưới tầng hầm .
Tôi ngơ ngác đảo mắt nhìn quanh, Trần Kính đang ngồi cạnh tôi đeo tai nghe chơi game.
Tôi cầm điện thoại lên xem, bốn tiếng đồng hồ đã trôi .
“ nơi ạ?”
“Ừm.”
Tôi cất giọng khàn khàn lầm bầm một câu: “Sao anh không gọi em dậy?”
“ em ngủ say quá, tối em ngủ lúc mấy giờ thế? Mà ngủ tới vậy?”
Tôi mệt mỏi nhìn ra cửa sổ: “Em thức đêm.”
“Thảo nào, đi thôi! Về nhà anh ngủ.”
“Hả? Đây không phải nhà chị họ anh sao?”
“Nhà anh cũng chuyển lên Bắc Kinh , anh chưa nói với em à?”
Tôi hoảng hốt: “Hả? Thế hai bác có nhà không? Em không mang theo quà cáp cả.”
“Không, đây nhà riêng anh, có mình anh ở thôi.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, đi theo anh lên lầu, thang máy vẫn còn ngủ, mãi cho khi vào nhà.
Toàn bộ căn nhà thiên về tông màu lạnh, lấy đen làm chủ đạo, được dọn dẹp vô sạch sẽ.
“ cho khách chưa dọn, em cứ ngủ ở ngủ anh đi!”
“Không sao không sao, em tự dọn được.”
“Vậy cũng được…”
Tôi cố gắng chống đỡ cơn ngủ đi sang ngủ phụ, cửa ra xem, quả nhiên trống trơn, ngay cả cũng không có.
“Có không anh?”
“ tủ ấy.”
“Có vỏ không anh?”
“Ở tủ ngủ anh, đợi anh một lát, anh l.ồ.ng cho.”
Trần Kính l.ồ.ng xong đi tắm.
Đợi lúc tôi chật vật trải xong đệm lại hết ngủ, bèn cuộn tròn sô pha xem tivi.
Trần Kính tắm xong, mặc bộ đồ ngủ ra tiến lại gần.
Tôi ôm gói khoai tây chiên, vừa quay đầu lại đã giật nảy mình: “Anh tiến lại gần thế làm ? Định cướp khoai tây chiên em à?”
Anh khựng lại, vẫn còn đọng vài giọt nước, giọt nước lăn dọc xuống, anh nén cười thành tiếng.
“Tiết , cái đồ nhà em… biết giữ khư khư đồ ăn thôi đúng không?”
“Hừ, giữ đồ ăn làm sao!”
Tôi cầm miếng khoai tây chiên nhai rộp rộp rộp.
Trần Kính lấy chiếc ghế đẩu cạnh sô pha ngồi xuống: “Đừng nhúc nhích nhé!”
Tôi không hiểu anh định làm , cũng biết điều ngồi im, anh tháo kẹp tôi ra.
Những ngón anh luồn lách quấn quýt mái tôi, anh không hề chạm vào da thịt tôi, cảm giác lướt từng kẽ lại vô rõ ràng.
“Anh đang làm vậy?”
“Buộc , hai hôm anh mới học được cách b.úi bằng trâm.”
“Đừng có đ.â.m vào da đầu em đấy nhé.”
“Em tưởng ai cũng ngốc như em chắc.”
“…”
Búi bằng trâm đã hoàn thành, tôi đứng dậy soi gương một lúc, quay lại giơ ngón cái lên với anh.
“ nghề giỏi lắm.”
“Tiết , đi thay bộ sườn xám kia đi, lát nữa anh đưa em ra ăn cơm.”
“Vâng!”
Tôi đã thay xong quần áo, bộ sườn xám màu nguyệt bạch kết hợp một đôi giày cao gót mũi nhọn đính đá lấp lánh.
Tôi đứng gương đi đi lại vài , bộ đồ này đúng sinh ra để uốn éo thả dáng mà.
Tôi soi gương chiêm ngưỡng hồi lâu, mãi cho khi bên vang lên tiếng chân, tôi gọi to: “Trần Kính, lấy hộ em bộ Cartier với.”
lời vừa dứt, tôi chợt nghe một giọng nữ lanh lảnh the thé cất lên: “Trần Kính, nhà anh có ai vậy? Con hồ ly tinh nào quyến rũ anh đúng không, tôi biết ngay anh chia tôi chắc chắn không vì tiền mà, rõ ràng đây tôi tiêu anh nhiều như thế anh cũng có thèm bận tâm đâu…”
“Phương Điềm, ra , chúng ta đã chia .”
“Tôi không ra, tôi phải xem xem anh ai! Bộ Cartier tôi đòi anh không chịu mua cho tôi, mà anh lại đi mua cho khác…”
“Đi ra.”
Trần Kính không cản được cô ta, khoảnh khắc cửa ngủ bật , Phương Điềm ngây : “ anh đâu ? Vừa nãy tôi nghe rõ ràng có nói chuyện cơ mà.”
Phương Điềm tủ quần áo không , dưới gầm giường cũng không, sau cánh cửa cũng không có nốt, sục sạo cả một vòng, thế mà cuối lại chẳng tìm tôi đâu.
Phương Điềm tức tối hầm hầm bỏ đi.
Trần Kính khóa cửa chính lại, vào ngủ, một cánh cửa nhỏ không mấy bắt mắt ra.
Tôi thu mình nấp sau cánh cửa nhỏ, xách đôi giày sắp khóc nơi, dọa tôi c.h.ế.t khiếp .
Trần Kính tức bật cười, cẩn thận kéo tôi xuống: “Tiết , em trốn cục nóng điều hòa làm cái vậy?”
====================