Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJprivYO
Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
10.
Trình Khước đưa ta trở lại bờ suối cũ, nơi dòng nước giờ đã cạn trơ sỏi đá.
Mười năm, cảnh vật đã đổi dời, nhưng hơi t.ử khí vẫn lảng vảng đâu đây. Hắn buông tay ta, đi về phía một gốc cây già đã sạm đen vì sét đ.á.n.h.
“Cha ta đã c/h/ế/t ở đây. Ta nhớ mình đã nằm cạnh ông ấy, cảm nhận hơi ấm cuối cùng tan biến.”
Hắn quỳ xuống, dùng tay không bới lớp đất mềm dưới gốc cây. Sau một lúc, hắn lấy ra một chiếc nhỏ xíu, xỉn màu vì thời gian.
“Khi tỉnh lại, ta thấy mình nằm bãi cỏ khô ráo, cách dòng lũ dặm đường. Chiếc vướng trong tay ta.”
Ta nhìn chiếc , cảm thấy đầu óc choáng váng. Đó là vật duy nhất ta mang theo khi rời khỏi sư môn năm đó.
Ký ức ùa về thác đổ.
Ta thấy mình của mười năm trước, mái tóc đen lánh, mắt chưa nhuốm màu tro tàn.
Mệnh cách của chàng trai đó lúc ấy đã tàn. Sợi chỉ đỏ nối với trần gian đã đứt hẳn.
Ta đã làm một việc đại kỵ. Ta lấy sợi chỉ mệnh của chính mình, nối vào linh hồn đã nguội của hắn.
“Ngươi đã thấy rồi, phải không?”
Ta hỏi, giọng lùng che giấu sự d.a.o động bên trong.
Trình Khước dậy, phủi bụi chiếc , rồi đột ngột nắm lấy cổ áo ta, kéo sát lại:
“Ngươi cứu ta vì lòng tốt, hay vì ngươi biết ta sẽ trở thành ai?”
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, không trốn tránh:
“Ta cứu ngươi vì lúc đó, ta chưa biết cái giá của việc bẻ mệnh lại đáng sợ đến thế. Ta cứu ngươi vì ta nghĩ mình đủ mạnh gánh vác.”
Trình Khước nới lỏng tay, gương mặt hắn rõ sự thê lương.
“Vậy ra, chức quan , sự liêm khiết , và mạng sống … là m/á/u của ngươi chắt chiu thành.”
Hắn khổ, tiếng nghe chát đắng hơn t.h.u.ố.c độc.
“Ngươi không nợ ta gì , Trình Khước.”
Ta lùi lại, quay lưng về phía hắn:
“Kẻ thực giao dịch là ta. Kẻ trả giá cũng là ta. Ngươi chỉ là một vật chứa mạng sống thôi.”
Khi ta định rời đi, Trình Khước đột ngột rút , không phải nhắm vào ta, tự rạch một đường lên cánh tay mình, m/á/u chảy xuống chiếc khiến nó phát ra ánh sáng xanh lịm người.
11.
Ánh sáng từ chiếc phản chiếu vào mắt đang đờ đẫn của ta.
Một bí mật kinh khủng hơn bắt đầu lộ diện. Khi m/á/u của kẻ cứu chạm vào tín vật của kẻ bẻ mệnh, sự thật về quá khứ sẽ hiển một vở kịch mặt nước.
Ta nhìn thấy bản thân mình mười năm trước, trước một người đàn ông mặc áo bào đen. .
Hắn không già đi một chút nào. Hắn đó, tay cầm một cuộn giấy da người, mỉm nhìn ta.
“Tịch Mệnh, chàng trai trẻ là mấu chốt của thiên hạ mười năm sau. Nếu ngươi cứu hắn, ngươi sẽ trở thành nô lệ của mệnh mãi mãi.”
Ta của năm đó, đầy kiêu ngạo và nông nổi, đã gật đầu.
“Ta nguyện ý.”
Cảnh tượng thay đổi. Ta thấy mình lặng lẽ theo dõi Trình Khước lớn lên. Khi hắn đi học, khi hắn vào kinh ứng thí, khi hắn nhận chức ở Đại Lý Tự.
Mỗi bước đi của hắn bóng dáng ta trong góc tối, âm thầm gạt bỏ những tai ương nhỏ nhặt hắn đạt đến vị trí ngày hôm nay.
Ta không chỉ cứu hắn một lần. Ta đã bảo vệ hắn suốt mười năm qua chính ta cũng dần quên mất vì sự bào mòn của ký ức.
Trình Khước quỵ xuống bên bờ suối, thanh rơi khỏi tay.
“Hóa ra… những vụ án ta phá , những âm mưu ta lật tẩy … là do ngươi đã dọn đường sẵn.”
Hắn ngước nhìn ta, mắt đỏ ngầu:
“Ngươi biến ta thành một con rối của số phận, trong khi chính ngươi lại là kẻ giật dây chịu đau đớn?”
Ta lặng giữa cơn gió chiều buốt.
“Ta không giật dây ngươi. Ta chỉ giữ cho con đường của ngươi không bị đứt đoạn.”
“Tại lại là ta?”
Hắn hét lên, thanh âm x.é to.ạc sự tĩnh lặng của khu rừng:
“ đời hàng vạn người c/h/ế/t oan, hàng vạn người tài đức bị vùi lấp. Tại ngươi lại chọn đ.á.n.h đổi đời mình chỉ vì một người xa lạ ở bờ suối ?”
Ta không trả lời . lẽ vì lúc đó, mắt của chàng trai trẻ ấy quá giống với ánh ta hằng ao ước khi ở trong sư môn lẽo.
Hoặc lẽ, chính ta cũng bị mệnh lừa dối.
đột ngột xuất từ phía sau gốc cây sét đ.á.n.h, tay hắn cầm một chiếc đồng hồ cát đang chảy ngược: “Vì hắn là kẻ sẽ g/i/ế/t ngươi, Tịch Mệnh. Đó là sự cân bằng cuối cùng.”
12.
bước tới, vạt áo bào đen lướt cỏ khô không gây ra một tiếng động.
Trình Khước bật dậy, chắn trước mặt ta, thanh trong tay lại chỉa về phía người đàn ông bí ẩn kia.
“Ngươi là ai? Đừng nói những lời nhảm nhí đó.”
không thèm nhìn Trình Khước, ánh mắt hắn đóng đinh vào khuôn mặt tái nhợt của ta.
“Hơn mười năm qua, ta đã xem một vở kịch rất hay. Kẻ bẻ mệnh yêu chính cái sinh mạng mình tạo ra, kẻ cứu lại dùng chính sự công chính của mình truy đuổi kẻ cứu mạng.”
Hắn , nụ thanh thản đến rợn người.
“Trình đại nhân, ngươi biết tại hôm nay ngươi lại tìm ra sự thật không? Vì thời hạn của Tịch Mệnh đã hết. Đóa hoa n.g.ự.c ngươi đang hút cạn những giọt thọ nguyên cuối cùng của cô ấy.”
Ta cảm thấy một cơn đau thấu xương từ l.ồ.ng n.g.ự.c lan ra tứ chi. Ta ngã quỵ xuống, hơi thở đứt quãng.
Trình Khước buông , xoay người đỡ lấy ta. tay hắn chạm vào da thịt ta, nóng hổi than hồng.
“Đừng nghe hắn, Tịch Mệnh! Ta sẽ tìm cách. Ta là quan Đại Lý Tự, ta sẽ tìm t.h.u.ố.c cứu ngươi.”
Ta nhìn hắn, nhìn thấy sự tuyệt vọng và tình yêu đang bùng cháy trong mắt ấy. Một sự thật đau đớn rõ: Hắn càng thương ta, sợi chỉ mệnh giữa người càng thắt c.h.ặ.t, và ta sẽ càng c/h/ế/t nhanh hơn.
“Trình Khước…”
Ta khẽ gọi tên hắn, tay gầy guộc chạm vào vết sẹo n.g.ự.c hắn qua lớp áo mỏng.
“Ngươi là án kiện khó nhất ta từng gặp.”
bước lại gần, giọng nói tụng kinh:
“Cách duy nhất cô ấy sống sót là ngươi phải c/h/ế/t. Trả lại sợi chỉ mệnh đã vay mượn mười năm qua. Sự cân bằng sẽ thiết lập lại.”
Trình Khước nhìn ta, rồi nhìn thanh dưới đất. Hắn không hề do dự, tay hắn vươn ra định cầm lấy chuôi .
Ta dùng chút sức tàn cuối cùng đẩy hắn ra.
“Không !”
Ta hét lên, m/á/u tươi trào ra khỏi miệng, nhuộm đỏ vạt áo của hắn.
“Nếu ngươi c/h/ế/t… mọi thứ ta làm mười năm qua… vô nghĩa.”
Trình Khước khựng lại, mắt chan chứa nước mắt nhìn ta. Hắn giữa sự lựa chọn tàn khốc nhất thế gian: g/i/ế/t mình cứu người mình yêu, hay nhìn người mình yêu tan biến vì mình.
Ta nhìn , thấy sự mong chờ trong mắt hắn. Hắn không phải là người quan sát, hắn là kẻ thực thi của một quy luật lớn hơn mệnh .
“Tại lại là ta?”
Trình Khước hỏi lại câu đó, lần thì thầm một lời khẩn cầu với trời xanh.
“Tại ta lại là kẻ mang lại cái c/h/ế/t cho người duy nhất đời muốn ta sống?”
Ta nhắm mắt lại, cảm nhận linh hồn mình đang bắt đầu tan ra thành từng mảnh vụn li ti trong gió chiều.