Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ngay lúc đó.
Một cánh tay rắn chắc chặn đứng động tác của .
Kỳ Kim Dã cười lạnh:
“Mẹ, mẹ nhà con làm khách đ.á.n.h chủ gia đình này, e là không hợp lý đâu nhỉ?”
Ôn Dung vội vàng đứng dậy, làm ra vẻ tội nghiệp vô tội.
“Không phải đâu A Dã, là ta vô lễ dì trước .”
“Câm miệng, đồ quân sư quạt mo.” Kỳ Kim Dã hất tay ra.
Anh Ôn Dung cười giả tạo:
“Dạo này vợ tôi thực hiện chính sách tiết kiệm, nhà ngoài thức ăn ch.ó ra thì còn cơm thừa canh cặn nào đâu, nên không giữ dùng bữa được.”
“Mời về .”
Sắc xanh mét.
“Kim Dã, sao con có thể nói chuyện Linda như thế hả?”
“Ồ, vậy mẹ muốn con phải nói thế nào?”
“ lẽ phải bảo là: Đồ gậy chọc cứt, cứ khuấy tiếp đi, khuấy nhà này tan cửa nát nhà thì mới dễ bề leo lên vị trí chính thất đúng không?”
Bị đ.â.m trúng tim đen.
cảm thấy mất .
“Con nói gì vậy, Linda là thanh mai trúc mã của con, hồi nhỏ không phải con còn bảo lớn lên sẽ cưới nó sao?”
“Hồi nhỏ á?”
Kỳ Kim Dã híp mắt cười.
“Hồi nhỏ con còn mặc quần thủng đ.í.t, mẹ có muốn bây giờ con mặc như thế không?”
: “…”
10
Sau khi tiễn hai người đàn bà kia đi.
Kỳ Kim Dã nói anh rất buồn ngủ nên về phòng nằm, không ăn trưa nữa.
Tôi chằm chằm vào bóng lưng lảo đảo của anh…
“Không đúng, quá là không đúng luôn.”
Hệ thống sướt mướt đếm số điểm ngược bị trừ, nghe vậy liền ngẩng đầu lên.
“Sao thế?”
“Mày có thấy Kỳ Kim Dã lạ lắm không?”
“Lạ chỗ nào cơ?”
Tôi giơ ngón chỉ vào mình.
“Tao không đi là vì Vương Tiểu Quỳ tao sinh ra đã nóng tính, không dễ bị bắt nạt…”
Hệ thống câm nín: “ tự hào gớm nhỉ.”
“Nhưng Kỳ Kim Dã là nhân vật sách, tại sao anh ta không diễn kịch bản?”
Cứ Lưu Đạn xem.
Tuy họ bị “Sát trư chưởng” của tao làm lệch lạc.
Nhưng thiết lập tính cách cơ bản thì không đổi.
Còn hành động của Kỳ Kim Dã.
Hình như có tí gì giống thiết lập “Tổng tài bá đạo” .
“Nên nghi ngờ anh ta là người xuyên không?”
Hệ thống ngạc nhiên: “Nhưng tôi đâu có phát hiện ra sự tồn tại của hệ thống nào khác ở thế giới này đâu.”
Tôi chống cằm suy ngẫm.
“Mày có thấy lúc Kỳ Kim Dã đi vào phòng, anh ta có vẻ gì là bị bệnh không?”
Rõ ràng một tiếng trước anh ta còn ch.óng , ho lấy ho .
Hệ thống gật đầu lia lịa.
“Phát hiện ra nha.”
Tôi “tặc” lưỡi: “Phát hiện ra thì còn không mau đi kiểm tra đi!”
“ lẽ còn đợi kẻ thô kệch như tao đây bày mưu tính kế mày à.”
Hệ thống uất ức: “Tôi là hệ thống mạt hạng, quyền hạn thấp lắm.”
“Được .”
Tôi vỗ vỗ m.ô.n.g đứng dậy.
Tôi bước về phía tầng hai: “Thế tôi tự tra.”
Hệ thống đuổi sau lưng tôi gào lên:
“Này ký chủ ơi, chị định làm gì thế, đừng có kích động !”
11
Yên đi, tôi bao giờ kích động .
Tôi tung một cước đá thẳng vào đống lù lù trùm chăn trên .
“Khai mau, rốt cuộc anh là ai! Có phải là người xuyên thư không!”
Hệ thống sụp đổ: “Aaaa, điểm ngược của tôi!”
Từ chăn phát ra một tiếng rên rỉ khe khẽ.
Sau đó im bặt.
Tôi nhận ra có gì đó không ổn.
Tốc chăn lên xem thử.
Quần áo trên người Kỳ Kim Dã đã ướt đẫm mồ hôi, l.ồ.ng n.g.ự.c nóng hừng hực.
người anh ta đỏ bừng lên vì nóng.
“Chuyện gì thế này, lúc nãy vẫn còn yên lành ?”
Tôi cúi người vỗ vỗ vào anh ta: “Kỳ Kim Dã, tỉnh đi, mau tỉnh !”
Người kia nhắm nghiền mắt, đôi mày hơi nhíu , đột nhiên anh ta túm lấy cánh tay tôi kéo mạnh xuống .
Tôi không kịp đề phòng, bị nửa thân người của anh ta đè nghiến lấy.
Đôi môi đỏ hồng nóng hổi ngay lập tức ập tới.
Hệ thống bỗng sực nhớ ra.
“Ồ ồ, tôi nhớ ra ! nguyên tác, đoạn này nữ phụ đã lén bỏ t.h.u.ố.c vào ly nước của nam chính, sau đó mượn cớ mang đồ leo lên anh ta.”
Không phải chứ.
thế này bảo là triệu chứng bị trúng t.h.u.ố.c á?
cứ như cmn sắp c.h.ế.t nơi ấy!
Tôi hơi hoảng: “Giờ phải làm sao đây?”
Hệ thống ấp úng, có vẻ không dám nói:
“ gốc, nam chính… sau khi “cưỡng ái” xong thì sẽ tỉnh táo .”
Cưỡng giống gì cơ?
làm gì?
Thôi bỏ đi không quan nữa, Kỳ Kim Dã sắp bị nóng mức tan chảy luôn .
Tôi vội vàng nói: “Nếu trò cưỡng quái quỷ đó có tác dụng thì mày mau anh ta làm đi! Còn đứng đần ra đấy làm gì?”
đợi hệ thống kịp lên tiếng.
Kỳ Kim Dã đột nhiên chộp lấy cổ tay tôi bẻ ngược lên trên, ghim c.h.ặ.t trên đỉnh đầu.
Sau đó người anh ta vùi xuống.
Ồ, hóa ra “cưỡng ” là kiểu này à!
Tôi vung ngay một bạt tai kèm một cú vô ảnh cước.
“Rầm” một tiếng.
Kỳ Kim Dã đập người vào cửa.
Tỉnh luôn.
12
Anh ta bật dậy ngồi thẳng người.
Há miệng thở dốc.
Giống như vừa mới thoát ra khỏi một không gian kín mít gây ngạt thở.
Tuy tôi là kẻ ngoại đạo.
Nhưng cảm nhận được rõ ràng rằng Kỳ Kim Dã dường như bị một loại ngoại lực nào đó khống .
“Rốt cuộc anh là ai?”
“Sao vào đây được?”
Tôi và Kỳ Kim Dã đồng thanh lên tiếng.
13
“Mọi chuyện là như vậy đó.”
Kỳ Kim Dã nói xong thì mệt mỏi nằm vật ra .
Tôi chọc chọc hệ thống: “Mày tin không?”
Anh ta bảo mình bị người ta ám toán nên mới rơi vào cuốn sách này.
Hệ thống gật đầu.
“Mấy năm nay tổ chức thay m.á.u, các phe phái đấu đá nhau sống c.h.ế.t. Dạo trước đúng là có mấy vị cấp cao đột nhiên mất tích.”
Tôi cạn lời: “Thế anh ta là lãnh đạo của mày mày không nhận ra à?”
Hệ thống đáng thương nói:
“Em chỉ là một hệ thống mạt hạng, lấy đâu ra cửa quen biết cấp cao chứ. Ngay việc thế giới ngược luyến tàn này làm nhiệm vụ là do các hệ thống khác không thèm nhận nên mới đẩy em đấy.”
Tôi: “…”
Đúng là đồ vô dụng.
Tôi rót một cốc nước ấm đưa Kỳ Kim Dã.
“Anh bị ép buộc ràng buộc hệ thống trừng phạt, nghĩa là chỉ cần hành động của anh không đúng gốc thì sẽ kích hoạt độ trừng phạt, sau đó bị hành hạ c.h.ế.t đi sống ?”
“Đúng vậy.”
Kỳ Kim Dã co một chân lên, tựa người vào đầu .
Cổ áo anh ta mở rộng, những giọt mồ hôi lăn dài xương quai xanh.
Ánh mắt ẩn sau lớp tóc mái có chút mệt mỏi.
Tôi ngoảnh đi, lòng gợn lên một cảm giác khác lạ.
“Vậy anh đã biết rõ không sẽ bị phạt, sao còn…”
Dám nói năng bà và Ôn Dung như thế.
Ánh mắt Kỳ Kim Dã đầy kiên định: “Tôi không thể nữ chính phải chịu tổn thương thêm nữa!”
Đúng là đồ thích ra vẻ.
Tôi phục khẩu phục:
“ tôi không bị hai bà điên kia mỉa mai, anh thà chịu cảnh dầu sôi lửa bỏng. Xét về khoản nghĩa khí thì đúng là…”
Không còn gì chê.
Kỳ Kim Dã tôi trân trân một hồi lâu.
thở dài: “ chưa đọc đoạn sau của đúng không?”