

Thái tử gia Kinh Khuyên cứ ngỡ tôi thầm yêu hắn nên đã vênh váo tuyên bố đồng ý để tôi theo đuổi.
Vì quá nhát gan nên tôi đành phải miễn cưỡng hẹn hò với hắn.
Vị thái tử gia này vừa tệ vừa vô lý, lại còn cậy mình có gương mặt đẹp trai mà thường xuyên lên mặt với tôi.
Yêu nhau suốt ba năm, tôi vẫn chẳng thể nào thuyết phục nổi bản thân sẽ sống cả đời với hắn, nhưng tôi lại hèn đến mức không dám mở miệng đề nghị chia tay.
Ngay lúc tôi đang sầu não thì tình cờ thấy được tin nhắn trong nhóm chat của hắn: “Chưa thấy ai nhu nhược như cô ta, tôi về muộn chút thôi mà cũng nhắn tin kiểm tra hành tung, phiền chết đi được! Lần sau mà cô ta còn làm thế, tôi sẽ vứt tiền cho cô ta rồi đuổi đi ngay lập tức.”
Đọc xong, tôi vui đến mức suýt nhảy cẫng lên.
Vừa có tiền mang về, lại vừa được chia tay, kẻ nhát gan như tôi cuối cùng cũng chờ được tới ngày xuân về hoa nở rồi.