Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJprivYO

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

1.

[Thằng phòng em yêu qua một bà chị, ngày ở ký túc xá cũng tin thoại cho bà ấy, điệu cứ nũng nịu luyến láy, nghe phát tởm.]

[Cứ hở là chị này chị nọ, còn bảo em là ghen tị vì không được chị yêu chiều.]

[Ai bảo em không có chị yêu chiều chứ? không chị gái?]

Tôi nhíu mày hỏi lại.

[Thế rốt cuộc là mày muốn chị làm gì?]

đáp lời ngay.

[Thì giả làm bạn gái em chứ . Thứ Bảy này nhóm em đi ăn liên hoan, chị đi em nhé.]

[ đó em lỡ miệng bảo là cũng có bạn gái rồi.]

Tôi hơi nhíu mày.

[Trẻ con quá, không đi đâu.]

Em trai tôi lại trong nháy mắt.

[Chị không giúp em thì em mách mẹ. Mẹ biết chị từng này tuổi rồi còn đi yêu đương qua thì không mắng chị một trận tơi bời mới lạ đấy!]

Tôi c.h.ặ.t đ.ấ.m nhưng quả thật lời đe dọa của đã trúng tim đen của tôi.

Tuyệt đối không được để mẹ biết!

Tôi và em trai cách nhau một con giáp, họ hàng đều bảo hai đứa chẳng có nét giống nhau cả.

Giả làm bạn gái chắc là bạn bè trong phòng cũng không nhận đâu.

Vả lại cũng chỉ là đi ăn một bữa thôi nên tôi đành đồng ý.

lại cho em trai xong thì cậu sinh viên thanh thuần mười tám tuổi của tôi cũng tin tới.

[Anh về tới ký túc xá, nhớ em quá đi~]

[Chị ơi~ Chị có nhớ em không vậy??]

nũng nịu luyến láy này đúng là…

Nhưng tôi nghe thấy trong lòng ngọt lịm.

Vốn dĩ tôi định cuối tuần này sẽ gặp nhau đời nhưng vì chuyện rắc rối thằng em trai kia.

Nên đành dời ngày gặp sang hôm khác.

Trong tôi còn gõ chữ thì bên kia đã sang mấy tấm tự sướng trước gương.

Trong , chàng trai trẻ vẫn còn mặc bộ đồ bóng rổ.

Cánh rắn rỏi còn lấm tấm vài giọt mồ hôi.

Khuôn ấy thì đúng là cực phẩm.

Ngũ quan tinh tế, sắc sảo, lại pha chút nét ngây ngô đặc trưng của thiếu niên.

Tôi nuốt nước miếng, xóa sạch những chữ gõ.

Thay bằng một tin khác:

[(Chảy nước miếng)]

[Cậu đã khoe rồi, hay là để tôi cũng của cho cậu xem nhé?]

Cậu ấy lập tức trả lời:

[Không cần đâu, em muốn gặp trực tiếp chị cơ, chị ơi~]

[Thứ Bảy này chị có rảnh không? Sáng gặp nhau, tối bọn em có buổi liên hoan phòng, em muốn đưa chị đi gặp bạn phòng của em luôn.]

[Bạn em cũng dắt bạn gái theo nữa. (Biểu tượng mèo con ló đầu)]

Tôi xuýt xoa một tiếng, lại trùng lịch thế này?

Nhưng tôi đã lỡ hứa em trai rồi, không thể thất hứa được.

Đành thương lượng cậu ấy.

[Cuối tuần sau được không? Thứ Bảy tuần này tôi bận chút việc mất rồi.]

Cậu ấy liên tiếp mấy nhãn dán cún con buồn bã.

Tôi dỗ dành mãi cậu ấy mới nguôi ngoai.

2.

cuối tuần.

Tôi đi địa điểm hẹn ăn uống.

Tại cửa phòng bao KTV.

Em trai tôi đứng chờ vẻ thiếu kiên nhẫn.

thấy tôi, vội vàng dặn dò vài câu.

Sau đó, đưa , định lấy tôi.

Nhưng cả hai đều khựng lại, nhìn nhau bằng ánh mắt đầy kỳ thị, cuối quyết định thôi khỏi .

Nếu không về nhà rửa mấy lượt chắc cũng không thấy sạch nổi.

mở cửa bước , chúng tôi đã thu hút mọi ánh nhìn trong phòng.

Giữa một đám nam sinh đại học, ánh mắt tôi bỗng khựng lại ở một chàng trai ngồi im lặng ở trong góc.

Tôi ngẩn người mất một .

Không thể trùng hợp thế chứ?!

Đây chẳng là cậu sinh viên thanh thuần tôi yêu qua ?

Ngũ quan của cậu ấy đời chẳng khác gì trong .

Xem hôm qua mấy tấm đó là gốc chụp xong luôn rồi.

Có lẽ do tôi nhìn hơi lâu.

Nên cậu ấy bực bội lườm tôi một .

Tôi vội vàng dời mắt đi chỗ khác.

Mấy cậu chàng còn lại bắt đầu hò reo, trêu chọc.

“Xinh thế này á? trước đây ông không dắt mắt cho anh em xem?”

“Thằng nhóc này số hưởng thật đấy!”

“Bình thường toàn thấy ông ru rú trong ký túc xá chơi game, yêu đương từ bao giờ thế hả?!”

Em trai tôi vẻ đầy tự hào: “ đó em chỉ mua đồ thôi, bạn gái em thấy em là đã yêu luôn rồi, thế là bọn em nhau.”

Tôi khẽ nheo mắt nhìn em trai .

Cậu ấy vội quay đầu lại, lo lắng nhìn tôi, vẻ hoảng hốt hiện rõ mồn một.

Cậu ấy mấp máy khẩu hình: “Cầu xin chị đấy.”

Tôi nhướn mày cười: “Đúng vậy, tôi gặp là đã yêu cậu ấy rồi, là tôi chủ động theo đuổi trước.”

Đám bạn phòng của cậu ấy lại rộ lên một tràng hò hét trêu chọc.

“Được đấy Lâm Mặc, khá lắm nha!”

Ánh mắt tôi lại vô thức dừng lại trên người đối tượng hẹn hò qua của .

Cậu ấy vẫn giữ vẻ thờ ơ, ngồi một bên nghịch điện thoại.

Dáng vẻ cao ngạo lạnh lùng này khác hẳn “chú cún con nhiệt tình” tin.

3.

Em trai tôi nói cậu ấy mời khách, rồi đám bạn gọi món.

Trong phòng KTV bây giờ chỉ còn lại tôi và đối tượng hẹn hò qua kia.

Cậu ấy từng nói cao 1m88, 18 tuổi và… 18cm.

Ánh mắt tôi dời xuống dưới, cố gắng nhìn xuyên qua lớp vải để xác định xem có đúng là 18cm hay không.

Bất ngờ, cậu ấy vắt chéo chân.

điệu bực bội: “Nhìn gì thế hả bà chị?”

Hung dữ quá!

Tôi không thể tin nổi nhìn cậu ấy: “Bình thường cậu cũng dữ dằn như vậy à?”

Cậu ấy liếc tôi một , lạnh lùng nói: “Từ bước cửa cô đã nhìn tôi rồi.”

“Bây giờ thì ? Còn nhìn xuống dưới nữa?”

“Bà chị, cô muốn bắt cá hai đấy à?”

Tôi hít một hơi thật sâu.

Cố gắng giữ bình tĩnh.

Đúng là tôi đã nhìn người ta.

Tôi cũng có lỗi.

Vì vậy tôi đành nén giận.

Vội vàng đứng dậy đi nhà vệ sinh.

quay lại, em trai tôi và đám bạn đã về phòng.

Đứng ở cửa.

Tôi nghe thấy cuộc đối thoại của họ.

Em trai tôi nói “chú cún hung dữ” kia: “Cố Dã, thấy bạn gái tao thế ?”

Cố Dã liếc nhìn một , khinh khỉnh: “Tầm thường.”

Em trai tôi không cam lòng: “Mày ghen tị thì có, tầm thường chỗ chứ?”

Cố Dã bĩu môi: “Tao thấy khía cạnh cũng bình thường.”

“Nói chung là tao không thích kiểu đấy.”

Tôi đứng cửa, tức mức hít ngược một hơi lạnh.

Tầm thường!

Cậu ấy không thích!

Bàn cửa của tôi bất giác siết c.h.ặ.t lại.

Đợi một cho bình tĩnh, tôi mới đẩy cửa bước .

Trên bàn ăn.

Em trai tôi nhìn Cố Dã, mỉa mai:

hôm nay ‘chị gái’ yêu qua của mày không thế?”

Cố Dã ngẩng đầu, không vui nhìn cậu ấy: “Chị ấy có việc.”

Em trai tôi đắc ý: “Không là chị ta không dám gặp đời chứ?”

“Yêu qua , mày không sợ đối phương là một lão già râu ria xồm xoàm ?”

Tôi nhíu mày nhìn em trai , có một sự thôi thúc muốn đập cho một trận ngay tại chỗ.

Cố Dã buông đũa xuống, kích động: “Không đời !”

Em trai tôi cười: “Đừng có xoắn lên thế, tao chỉ nói vậy thôi. Tuần sau không có giải bóng rổ ? Mày bảo chị ta xem đi, sẵn tiện cho bọn tao chiêm ngưỡng ‘chị gái’ tốt của mày .”

Cố Dã nhướn mày, lập tức đồng ý.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.