Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Trên đường về nhà, Cố Dã liên tục gửi tin nhắn tôi.

[Chị ơi, chủ nhật tuần sau mình gặp nhau được không ạ?]

[Trường em có giải rổ, em là đội trưởng, chị đến xem em đấu nhé?]

Cơn giận của tôi bấy lâu nay không có chỗ phát tiết.

Tôi tức nhắn lại.

[Sau này đừng nhắn tin tôi . Nhan sắc tôi cũng bình thường , anh chắc chắn sẽ không đâu.]

[Tôi đá anh rồi, tạm biệt!]

Cậu ấy trả ngay tức, văn như run rẩy.

[Sao vậy chị? Em sai chuyện ạ?]

[Dù chị trông như thế nào đi em cũng .]

[Đó không phải là lý do chứ chị?]

Được , đã muốn có lý do.

Thì tôi sẽ cậu ấy một lý do.

[Tôi 1m88 cũng chẳng cao lắm. lại, 18 thì bé quá, lại ngắn .]

[Ảnh của anh cũng thường , dáng dấp bình thường, khía cạnh nào cũng tầm thường, mặt mũi cũng không phải kiểu tôi !]

[Cuối cùng, tôi anh cũng chỉ là chơi bời chút , đừng có tự tưởng bở quá nhé nhóc!]

Gửi xong, tôi tức xóa kết bạn cậu ấy.

Tôi thở phào ra một hơi nhẹ nhõm.

Ngày hôm sau.

Em trai tôi gửi tin nhắn đến.

[Chị nhớ Cố Dã không?]

[Cười c.h.ế.t , ‘chị ’ yêu qua mạng của nó hình như đá nó rồi, nó nhốt mình trong chăn suốt cả ngày nay.]

[Thỉnh thoảng em nghe tiếng nó sụt sịt, em hả dạ muốn c.h.ế.t.]

[Chị ơi, giúp em một việc được không?]

[Cuối tuần này đến xem em đ.á.n.h rổ nhé? bạn cùng đội đều mong chị đến, tụi nó bảo có chị là mọi người tràn đầy khí thế luôn, nha chị?]

Nó liên tiếp gửi mấy cái lì xì sang.

[Tiền sinh hoạt phí em đưa cả chị luôn đấy.]

Tâm trạng tôi này cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

Dù sao thì tôi cũng thật sự khá Cố Dã.

đó là chuyện trước buổi tụ tập hôm ấy.

Tôi nhắn lại một câu: [Không đi.]

Em trai tôi vẫn không chịu bỏ cuộc.

[Em là em trai ruột của chị !]

[ chân sai vặt chị hơn chục năm nay rồi, tuy cũng có oán than có bao giờ em dám không nghe chị đâu?]

[Hồi nhỏ chị bắt nạt âm thầm, em cũng chưa từng mách bố mẹ một nào!]

[Em đã lỡ hứa người ta rồi, chị không thể để em mình mặt được đâu!]

phiền quá mức, tôi miễn cưỡng đồng ý.

5.

Cuối tuần sau.

Tôi đến sân rổ của trường họ như đã hẹn.

đứng một bên xem em trai mình khởi động.

Một quả đột nhiên lao thẳng về phía tôi.

Tôi nhắm c.h.ặ.t mắt theo bản năng.

Giơ tay định đỡ lấy.

quả không hề va vào người tôi.

Mở mắt ra , thì ra là Cố Dã đã chắn hộ tôi.

Trông cậu ấy có vẻ rất mệt mỏi.

như mấy ngày liền không được ngủ ngon vậy.

Tôi vừa định nói cảm ơn.

Thì cậu ấy đã lẳng lặng rời đi không nói một .

Trong suốt cả trận đấu.

Cậu ấy như người hồn trên sân.

Vẻ mặt vô cùng lơ đãng.

Tôi bắt đầu suy nghĩ, liệu có phải mình đã đả kích cậu ấy quá mức rồi không.

Dù sao cũng mười tám tuổi, tôi mắng một trận rồi thẳng tay xóa bạn bè.

Chắc hẳn đã gây ra cú sốc không nhỏ tâm hồn non nớt của cậu ấy.

Nghỉ giữa hiệp.

Cậu ấy ủ rũ ngồi xuống một bên.

Có không ít cô tiến đến đưa nước.

cậu ấy đều lạnh lùng từ chối tất cả.

Em trai tôi chạy đến trước mặt tôi.

Tôi thuận tay đưa chai nước nó đã dặn đi dặn lại từ cả tuần trước ra.

Nó vừa uống vừa khoe khoang bạn cùng phòng.

“Nước bạn tao đưa đấy, ngon cực.”

bạn cùng phòng bắt đầu hùa vào trêu chọc.

Nghỉ ngơi một lát.

Một người bạn lo lắng nói: “Hiệp một mình dẫn trước mấy điểm rồi đấy.”

“Chẳng phải tại Cố Dã thất tình sao, bình thường cậu ấy là linh hồn của đội, giờ thất tình cái là phong độ ngay.”

“Hay là qua an ủi cậu ấy chút đi, thế này thì hỏng bét!”

Nói xong, cả bọn cùng kéo nhau đến trước mặt Cố Dã.

“Chẳng phải chỉ là thất tình sao? Anh em, phấn chấn nào, đẹp trai như cậu sợ không tìm được bạn à?”

Em trai tôi cũng phụ họa theo: “Đúng thế, theo tớ thì cái bà chị cậu yêu qua mạng kia chắc là một lão trung niên béo phì cũng nên.”

“Chắc chắn sợ gặp mặt lộ tẩy nên cố tình đá cậu đấy!”

Tôi đứng sau lưng em trai, trừng mắt nó.

“Việc phải vương vấn mãi một người ? Tìm người khác đi!”

“Ủ rũ cả tuần rồi, đến phải thoát ra người anh em.”

Nghe bạn cùng phòng mỗi người một câu.

Cố Dã dần trở nên kiên nhẫn.

“Tôi không có vương vấn! Cũng chẳng có ủ rũ hết!”

“Tôi buông bỏ từ lâu rồi!”

“Chị ta hơn tôi đến mười tuổi, tôi cũng chỉ chơi bời chút .”

“Tôi cũng chưa từng nghĩ sẽ gắn bó lâu dài chị ta.”

Tôi hơi sững sờ.

Chút cảm giác áy náy trong lòng tức tan thành mây khói.

Được lắm, để xem ai là kẻ biết chơi hơn.

6.

Sang hiệp hai, sự trở lại của trụ cột Cố Dã.

Họ đã gỡ lại toàn bộ số điểm.

Cuối cùng, đội của họ vẫn giành chiến thắng.

Cả bọn kế hoạch đi ăn đồ nướng để ăn mừng.

Quán đồ nướng nằm trong một trung tâm thương mại.

Cố Dã đứng dậy đi sinh.

Trong lòng tôi nảy ra ý định muốn trêu chọc cậu ấy.

Tôi cũng lấy cớ đi sinh rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Trung tâm thương mại này xây, nhà sinh vắng ngắt không một người.

Tôi Cố Dã rửa tay ở khu sinh nam.

Tôi liền đi thẳng vào trong.

Cố Dã tôi qua gương.

Cậu ấy kinh ngạc đến mức lạc cả giọng: “Chị ơi, đây là nhà sinh nam đấy!”

Tôi không thèm quan tâm, thế đẩy cậu ấy vào phía trong.

Cậu ấy vẫn ngơ ngác thì đã tôi đẩy vào trong một buồng sinh.

Cố Dã sững sờ hồi lâu lúng túng hỏi: “Chị định thế hả?!!”

Tôi nghiêng đầu cậu ấy nụ cười xấu xa: “Tôi nhắm trúng anh rồi.”

“Đúng như những anh nói ở KTV đấy, tôi muốn bắt cá hai tay.”

Cậu ấy sửng sốt tôi: “Chị bệnh à!”

“Dù tôi có ghét Lâm Mặc thật cũng không đến mức đi cướp bạn của cậu ta.”

“Hơn , tôi không chị! Dẹp ngay cái ý đồ xấu xa đó đi!”

Đúng này, bên ngoài vang tiếng của em trai tôi và bạn cùng phòng của nó.

“Thật ngưỡng mộ cậu nha Lâm Mặc, bạn xinh đẹp quá.”

“Nếu mình có cô bạn xinh thế này, mình chả thèm chơi game , ngày nào cũng ngắm cô ấy cũng không đủ!”

“Bao giờ chúng mình có được người yêu như thế này nhỉ!”

Em trai tôi kiêu ngạo đáp: “Đừng có mơ, cả đời này các cậu cũng không tìm được đâu.”

Một cậu bạn đột nhiên hỏi: “Cố Dã đâu rồi? Chẳng phải cậu ấy đi sinh sao?”

“Cửa phòng sinh đó đóng kìa, Cố Dã! Cậu có ở bên trong không?!”

Sắc mặt Cố Dã cứng đờ, biểu cảm vô cùng nghiêm trọng.

Tôi kiễng chân , ghé sát vào tai cậu ấy, cười hỏi: “Thế nào?”

“Kích không?”

Mặt cậu ấy đỏ bừng ngay tức.

Ngay cả vành tai cũng đỏ lựng cả đi.

Cậu ấy đột ngột bịt miệng tôi lại, ép tôi vào vách ngăn.

Lòng bàn tay cậu ấy ấm nóng, áp c.h.ặ.t vào môi tôi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.