Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi thích thú nhìn ngắm vẻ lúng túng cậu ấy.
Cố Dã căng thẳng lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
Cũng may là đám bạn kia không dừng lại lâu mà rời đi ngay.
Đợi đến khi bên ngoài hoàn toàn yên tĩnh, Cố Dã vội buông ra.
Cậu ấy nghiêm giọng cảnh cáo: “Đừng có mà trêu chọc tôi!”
Nói xong, cậu ấy quay người bỏ đi luôn.
Tôi khẽ mỉm , thong thả đi theo cậu ấy quay lại quán nướng.
7.
món, Cố Dã rất món chay.
Nào là ớt xanh, ngồng xà lách, hẹ, đậu cô ve… toàn là những món xanh mướt mắt.
Em trai tôi ngồi đối diện nhíu mày: “Sao cậu toàn món chay thế?”
Cố Dã liếc nhìn nó một cái đầy ẩn ý, không đáp lời.
Em trai tôi giật lấy thực đơn từ Cố Dã, thêm rất thịt xiên.
Đến khi nướng dọn lên đủ, tôi giơ cầm một xiên hẹ đặt đĩa Cố Dã.
Vẻ cậu ấy cứng đờ, ngạc nhiên nhìn tôi, những người lại cũng sững sờ trong giây lát.
Em trai tôi huých khuỷu người tôi, nhỏ giọng càu nhàu: “Chị cái gì thế hả?!”
Bầu không khí bỗng chốc trở nên ngượng ngùng, thế là tôi lấy mỗi người một xiên luôn.
này mọi người đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Cố Dã kín đáo lườm tôi một cái, là đang thầm cảnh cáo.
Nhưng tôi chỉ đáp lại bằng một nụ ngọt ngào.
Cậu ấy thu hồi ánh mắt, gắp một đống rau xanh mướt đĩa em trai tôi.
Em trai tôi khó hiểu nhìn cậu ấy: “Cậu gì đấy?!”
“Tớ không ăn rau đâu!”
Cậu ấy thèm nghe, lạnh lùng nói một câu: “Ăn một chút, tốt sức khỏe.”
Em tôi cảm thấy hơi lạ lùng nhưng cũng không nghĩ , quay sang uống bia với người bạn phòng.
Họ rủ Cố Dã uống nhưng cậu ấy từ chối.
Thế là bọn họ mặc kệ cậu ấy mà tự uống với nhau.
Suốt bữa ăn, Cố Dã chỉ cúi đầu nghịch điện thoại, thi thoảng ăn vài miếng nướng.
ý xấu xa lại nảy ra trong đầu tôi.
Ở dưới gầm bàn, tôi khẽ duỗi chân, lướt nhẹ qua bắp chân Cố Dã.
Tôi không ngờ phản ứng cậu ấy lại lớn đến vậy, cậu ấy đột ngột đứng bật dậy.
Giọng nói hơi run rẩy: “Tôi đi vệ sinh!”
Lần này cậu ấy đi tận ba mươi phút quay lại, xem ra bị tôi dọa không hề nhẹ.
Em trai tôi và người kia uống quá chén, ai nấy đều say khướt nằm bò ra bàn.
Tôi đ.ấ.m thằng em một cái: “Dậy mau! Về thôi!”
Nó có phản ứng gì, chỉ có người uống ít hơn là chút tỉnh táo.
người đó dìu cậu bạn say mèm, loạng choạng đứng dậy.
Tôi bảo họ về trước, đợi Cố Dã quay lại, cậu ấy sẽ giúp tôi dìu em trai về.
Đợi một lát, cuối Cố Dã cũng chịu ló ra.
Cậu ấy ngẩn người: “Mọi người đâu hết ?”
Tôi thong thả đáp: “Về .”
Tôi vỗ vỗ vai em trai: “Tôi dìu không nổi nó, cậu phải giúp tôi đưa nó về nhà tôi.”
Cố Dã nhìn quanh một lượt, thấy đám bạn phòng đã mất hút, cuối đành phải thỏa hiệp.
Cậu ấy đỡ em trai tôi đi xuống hầm để xe.
Tôi lái xe, người bọn họ ngồi ở ghế .
Suốt quãng đường đi, Cố Dã không hề nói với tôi một câu nào.
8.
Tại nhà tôi, Cố Dã đỡ em trai tôi phòng nó.
Vì thỉnh thoảng bố mẹ cũng lên chơi nên tôi mua căn hộ có ba phòng .
Em trai tôi say c.h.ế.t.
Tôi nhìn nó một cách chê bai, đưa lay lay người nó.
Quả nhiên là không thể lay tỉnh .
Tôi mỉm , quay sang nhìn Cố Dã: “Nó say quá nhỉ, chúng ta có gì bên cạnh nó cũng không tỉnh đâu.”
Cố Dã lùi lại bước liên tiếp, lưng va cái “rầm” tủ quần áo phía .
Tôi bật thành tiếng, cố ý trêu chọc: “Cậu căng thẳng cái gì chứ? Cậu đang nghĩ cái gì thế? Tôi chỉ định bảo là chúng ta có nói chuyện cũng không nó thức giấc thôi mà.”
Cậu ấy nuốt nước miếng, nhìn tôi nhìn thấy thú dữ.
“Tôi về đây!”
Cậu ấy vừa nói vừa vội vã mở chạy ra ngoài đang trốn chạy.
Tôi lại với theo: “Về cái gì mà về? Giờ này ký túc xá đóng chứ?”
“Tôi đoán cậu cũng không mang theo chứng minh thư đâu đúng không? Khách sạn không ở , ký túc xá cũng không về .”
“Nhà tôi vẫn một phòng trống, cậu tạm một đêm đi.”
Cậu ấy từ chối, đầu cũng không thèm ngoảnh lại mà thế bước tiếp.
Tôi nheo mắt nhìn theo bóng lưng cậu ấy: “Không lẽ một người đàn ông cậu mà lại sợ tôi đến thế sao?”
“ lẽ tôi có thể ăn thịt cậu thật à?”
“Đâu đến mức đó chứ, ở lại một đêm mà cũng không dám?”
Chiêu này cực kỳ hiệu quả, cậu ấy dừng bước.
Dường đã hạ quyết tâm, cậu ấy quay lại trước tôi, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Vậy thì phiền chị , tôi xin ở lại đây một đêm.”
Tôi mỉm : “Khách sáo gì chứ.”
đó, tôi chỉ cậu ấy phòng dành khách.
Chờ khi tắm xong, tôi sang phòng em trai lấy một bộ sạch sẽ.
Tôi gõ , một Cố Dã thong thả ra mở tôi.
Ánh mắt cậu ấy dừng lại trên người tôi một lát vội vàng ngoảnh đi, nhìn chằm chằm tường, không dám nhìn tôi nữa.
Hôm nay cậu ấy đi chơi bóng chắn là ra mồ hôi lắm, thế nên tôi thật lòng chỉ muốn mang đến để cậu ấy tắm xong có cái thay thôi, chứ không hề có ý định trêu chọc gì nữa.
Tôi nhìn theo hướng mắt cậu ấy vừa .
Đây cũng chỉ là một chiếc váy dây bình thường thôi mà.
Cổ áo không xẻ sâu, hở chút nào cả.
Đúng là trai tân có khác, thế này đã chịu không nổi .
Tôi đặt quần áo cậu ấy: “Đi tắm đi.”
“ sạch đấy.”
Cậu ấy nhận lấy, giọng hơi run run: “ chuyện gì nữa không? Không có thì tôi đóng đây.”
Tôi bĩu môi, xoay người về phòng.
9.
Trong cậu ấy tắm, bụng tôi thấy hơi đói.
ăn tối mải nghĩ cách trêu chọc Cố Dã.
Nên tôi ăn bao nhiêu, giờ bụng sôi lên sùng sục.
Tôi đi đến trước tủ lạnh, đưa mắt tìm xem có gì ăn không.
Bình thường tôi không biết nấu ăn, trong tủ lạnh đều là do mẹ tôi thỉnh thoảng mang tới.
Nhưng hôm nay trong tủ có gì ăn .
Cuối tôi cầm một hũ dầu ớt Lão Cán Ma, bếp ăn miếng định về phòng.
Thế nhưng sàn bếp lại ướt một mảng không rõ lý do, tôi không để ý nên trượt chân ngã nhào xuống đất.
Tôi đau đến mức kêu lên thành tiếng.
Đầu óc cũng choáng váng, trống rỗng cả đi.
Cố Dã chạy đến trước tôi từ nào không hay.
Cậu ấy rõ ràng là nghẹn thở một giây, đó tự đưa che mắt mình lại.
lại vươn về phía tôi, kéo tôi đứng dậy.
Tôi ngẩn người một lát, cau mày nhìn cậu ấy: “Cậu che mắt cái gì?”
Cậu ấy không nói lời nào, chỉ quay đầu đi thẳng ra ngoài.