Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Từ bóng lưng, tôi có thể nhìn thấy vành tai cậu ấy đỏ bừng như sắp nhỏ m.á.u nơi.

Tôi cúi nhìn , lập tức hiểu ra tại sao cậu ấy lại che mắt.

Hóa ra lúc ngã, dây áo của tôi đã tuột xuống.

Để lộ ra một mảng da thịt trắng ngần.

Tôi vội vàng kéo dây áo , rồi xoa xoa xương cụt đau điếng vì cú ngã.

Trước khi , tôi điện thoại ra.

Có một người lạ gửi lời mời kết bạn.

Tôi lỡ tay bấm đồng ý.

định xóa thì bên kia liên tiếp gửi tới mấy tin nhắn.

“Chị ơi, chị ghét em ở điểm nào, em đều có thể sửa.”

“Sửa cho khi chị thích thì thôi, em đều nghe theo chị hết.”

“Đừng bỏ rơi em không?”

“Em thật sự thích chị, thích nhiều lắm luôn.”

Lòng tôi có hỗn độn, rõ ràng ban ngày bảo là chỉ bời thôi ?

Sao lại ra vẻ chú ch.ó nhỏ bỏ rơi đáng thương này?

Tôi suy nghĩ một lát, rồi vẫn lẳng lặng xóa người đó .

10.

Tôi đã có một giấc dài và rất thoải mái.

Tôi vươn vai một , đặt đồ ăn qua ứng dụng rồi chuẩn ra ngoài vệ sinh cá nhân để tận hưởng bữa ngon lành.

Nhưng mở cửa, tôi đã thấy Cố Dã ở cửa .

Cậu ấy ngẩng nhìn tôi, những tia m.á.u đỏ trong mắt trông thật đáng sợ.

Quầng thâm dưới mắt hiện rõ, trông như là mất , hay đúng hơn là thức trắng cả đêm?

Tôi khó hiểu nhìn cậu ấy: “Cậu vậy? Sao lại trước cửa tôi?”

Khóe miệng cậu ấy nhếch một nụ cười cay đắng: “Vui không? Chị.”

Tôi kinh ngạc há hốc mồm, sao cậu ấy lại biết ?!!!

đó, cậu ấy cầm một chiếc đèn thủ công bên cạnh.

Tôi mới chợt bừng tỉnh.

Đó là chiếc đèn cậu ấy tặng tôi, chính tay cậu ấy nhưng vì tôi chê quá xấu nên đã vứt trong khách.

Hôm qua lúc bảo cậu ấy vào đó ở, tôi hoàn toàn quên mất sự hiện diện của .

Sắc mặt tôi cứng đờ, việc lộ tẩy đột ngột khiến tôi nhất thời không biết phải đối mặt với cậu ấy nào.

là tôi lùi lại khỏi tầm mắt của cậu ấy, ngay khi định đóng sầm cửa lại thì Cố Dã đã đưa tay ra chặn.

Ánh mắt cậu ấy giống như mãnh thú nhìn thấy con mồi, nhìn tôi chằm chằm.

đó cậu ấy đóng cửa lại, từng bước từng bước tiến sát về phía tôi.

Cảm giác áp bách tỏa ra từ người cậu ấy khiến tôi không tự chủ lùi dần về phía .

Bất chợt, bắp chân chạm vào cạnh giường, tôi ngã nhào xuống nệm.

Tôi cau mày: “Cậu muốn vậy?!”

Cậu ấy chống tay bên tôi, cúi người nhìn thẳng vào mắt tôi: “Chị thích kiểu này, vậy thì em cùng chị là chứ .”

Cố Dã cười nhưng trong đáy mắt không hề có một ý cười nào.

Tôi đuối lý nhưng vẫn cố nói át : “Tôi đủ rồi, không muốn nữa.”

“Cậu ra ngoài cho tôi! Đây là nhà tôi!”

Cậu ấy nghiêng , cười khẩy: “ đủ rồi sao?”

“Nhưng em vẫn chưa thấy đủ.”

“Có phải chị đá em là vì Lâm Mặc không?”

đó thấy chưa đủ thú vị nên lại trêu chọc em, đúng không?”

Tôi càng cau mày c.h.ặ.t hơn, cậu ấy nghĩ về tôi xấu xa quá rồi đấy.

“Không phải chị muốn bắt cá tay sao? Đêm qua em đã suy nghĩ suốt một đêm rồi.”

“Em cho chị bắt đấy, chị yêu ạ.”

Tôi trợn tròn mắt: “Cậu có bệnh à?!”

Cậu ấy cười tự giễu: “Phải, em cũng thấy dường như có bệnh thật rồi.”

“Tự đ.â.m vào hố chị đào nhưng ai bảo chị lại có sức hút chứ.”

Cậu ấy nói tiến lại gần.

Hơi thở nóng hổi phả thẳng vào mặt tôi.

11.

Nhịp thở của tôi bỗng khựng lại, ngoài cửa đột nhiên vang tiếng gõ cửa của em trai tôi.

“Đồ ăn rồi này! Chị đặt bữa hả?”

Tôi có hoảng hốt, vì cửa không khóa, em trai tôi chỉ cần đẩy cửa vào là sẽ thấy cảnh tôi Cố Dã đè bên dưới.

Cố Dã đột nhiên ghé sát vào tai tôi, cười khẽ: “Chẳng phải chị thích cảm giác kích thích sao?”

nào? có thấy kích thích không?”

Hơi thở của anh phả vành tai tôi, mang theo cảm giác ngứa ngáy tê dại.

Tôi theo bản năng muốn đẩy cậu ấy ra nhưng cậu ấy vẫn bất động như núi.

Em trai tôi lại gõ cửa: “Vẫn còn à?!”

“Em mở cửa vào nhé?!”

Tôi lập tức ngăn lại: “Không vào! Chị thay quần áo! Ra ngay đây.”

Đôi môi mềm mại của cậu ấy cố ý hay vô tình lướt qua dái tai tôi, khiến âm cuối của câu nói rồi run một .

Nhưng may em trai tôi không hề nghi ngờ.

Nghe tiếng bước chân của xa dần, tôi nhìn sang Cố Dã.

“Tôi biết là đã trêu đùa cậu, chúng ta coi như xong, hãy cứ coi như chưa có chuyện xảy ra !”

Cậu ấy khẽ cười một tiếng, đôi mắt ngời thoáng qua một tia u ám khó nhận ra.

“Xong sao? nào xong ? Dắt mũi tôi như dắt ch.ó dạo một vòng, rồi định dùng chữ ‘coi như xong’ để đá tôi à?”

“Chị à, giữa chúng ta mãi mãi không bao xong đâu!”

Tôi thừa lúc cậu ấy không để ý, đột ngột đẩy cậu ấy ra rồi chạy biến ra ngoài.

Em trai tôi ăn khách, tôi cũng ra đó một lúc.

Lát Cố Dã mới từ tôi bước ra, may cửa tôi nằm ở hướng ngược lại với tầm mắt của em trai.

Em trai tôi không nhìn thấy Cố Dã.

Mãi khi Cố Dã xuống cạnh tôi, em trai tôi mới ngẩng : “Ủa, sao ông lại ở nhà tôi?”

Tôi sợ Cố Dã nói lời không nên nói, bèn tranh lời: “Tối qua em say khướt, cậu ấy đưa em về, chị thấy muộn quá nên bảo cậu ấy ở lại luôn.”

Em trai tôi “ồ” một tiếng, trông có vẻ hơi chột dạ, chắc là sợ Cố Dã nhận ra điều đó.

đưa cho Cố Dã một phần đồ ăn , Cố Dã nhận .

Cậu ấy không ăn ngay cắm ống hút vào hộp sữa đậu nành rồi đặt trước mặt tôi.

Em trai tôi ngơ ngác nhìn chúng tôi.

Đúng là xoay chuyển tình , những tối qua tôi với Cố Dã, cậu ấy trả lại cho tôi từng một!

Tôi giả vờ bình tĩnh nhận sữa đậu nành: “Em xem em kìa, chẳng chịu học tập Cố Dã cả.”

Nghe vậy, em trai tôi vội vàng đưa quả trứng bóc xong cho tôi.

Tôi còn chưa kịp đưa tay ra thì Cố Dã đã đón quả trứng rồi nhét luôn vào miệng .

“Tôi đói rồi, cảm ơn nhé.”

Em trai tôi liếc nhìn Cố Dã rồi lại nhìn tôi, ánh mắt vẫn còn mơ màng cơn say.

đó, Cố Dã nhanh ch.óng bóc một quả trứng khác đặt vào tay tôi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.