Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Một bà mối lớn tuổi có nốt ruồi đậm bên khóe môi đang túm chặt tay áo của Thẩm đại nhân, ta nhận bà ta, dân gian gọi là Bà.

Khi ta còn bán rượu ở quán đã từng nghe không ít phụ nhân oán trách về bà ta:

“Nói cái gì mà trúng công tử, tám người khiêng kiệu đỏ rước về cửa, cuối cùng chúng ta phát hiện tân nương chỉ có một mắt!”

“Nói cái gì mà công tử trung thực chưa từng lui tới thanh lâu, hóa là kẻ tàn tật, hắn cũng chẳng phải không đến thanh lâu mà là phải để người ta khiêng lên giường của kỹ nữ!”

Chỉ cần có tiền Bà liền bám chặt đỉa đói.

Còn chuyện gả rồi bị đánh chửi, cưới về rồi gà bay chó sủa bà ta chẳng thèm bận tâm, thậm chí còn mạnh miệng bảo rằng: “Phu thê cưới không cãi vã gọi là sống chung?”

Thẩm Hạc lộ rõ vẻ đau đầu nhưng lại không tiện giằng co với đám bà mối.

Bất chợt, bắt gặp ta đang đứng đó, liền vội vàng trao cho ta ánh mắt cầu cứu.

Ta rõ Thẩm Hạc đã có người lòng, tuyệt đối không chịu lấy ai khác.

Nấu cơm quét dọn ta đều không giúp được, chuyện nhỏ ta có thể không giúp chứ?

ta lập tức chen vào giữa đám bà mối một gà mái bảo vệ đàn gà , chắn trước mặt Thẩm đại nhân:

“Đừng bận lòng nữa, Thẩm đại nhân đã có người lòng rồi!”

Bà híp mắt quan sát ta, nhạt:

“Ồ? ngươi nói xem, là ai?”

… Là…

Là ai nhỉ?

Ta cố giữ vẻ bình tĩnh quay đầu Thẩm Hạc :

Thẩm đại nhân, mau nói gì chứ!

“…Là… là ấy!”

Thẩm đại nhân đột nhiên nhanh trí chỉ tay về phía ta, ánh mắt kiên định:

“Đúng , chính là ấy!”

Ta sửng sốt, rồi lập tức phản ứng lại, không hổ danh là Thẩm đại nhân, đầu óc xoay chuyển thật nhanh.

Ta hất cằm, gật đầu tán thưởng:

“Đúng! Người lòng của Thẩm đại nhân chính là ta!”

“Cho các vị không cần bận tâm đến chuyện nhân của Thẩm đại nhân nữa!”

Bà đảo mắt một vòng, lạnh:

“Ngươi đừng hòng lừa ta, ta ngươi tên là Giang Nhược, là vị thê của Mạnh đại nhân.”

vừa rồi Mạnh đại nhân xương cốt còn chưa lạnh, ngươi đã thành người lòng của Thẩm đại nhân rồi?”

…Ta, ta…

Thẩm đại nhân, mau nói gì chứ!

“Năm năm trước, ta đã vừa gặp đã yêu ấy rồi!”

“Ta là kẻ có lòng dạ đê hèn, thèm muốn vị thê của thuộc hạ, không được hả?”

Mắt đám bà mối trợn mắt há miệng, Thẩm Hạc bỗng nhiên ưỡn lưng thẳng tắp, giọng điệu dõng dạc:

ấy không đẹp ?”

mặt ta, không cam lòng gật đầu.

“Khi vị phu qua đời, chưa từng qua cửa đã tận tình vì hắn để tang, phẩm hạnh không tốt ?”

Bà vừa định ngậm miệng nhưng bỗng nhớ điều gì, bà ta ngay lập tức cất giọng chua ngoa:

“Thế nhưng chưa xuất giá mà đã khắc chết chồng, mệnh cách là khắc phu, không tốt!”

Lời nói chạm đến nỗi đau của ta khiến hốc mắt ta cay xè, nước mắt lại sắp rơi xuống.

Nhưng Thẩm Hạc đã chắn trước ta, giọng điệu lạnh lùng phản bác:

“Không phải do mệnh xấu, mà là mệnh quá cao quý, Mạnh gia không đủ sức gánh vác.”

“Cành thường dám rước phượng hoàng về đậu?”

Bà còn muốn nói thêm đôi ba câu, nhưng lại sắc mặt Thẩm Hạc lúc khó coi đành hậm hực đặt mấy bức họa xuống, liếc ta một cái rồi không cam lòng bỏ .

Ta cúi đầu, một chiếc khăn tay đã đưa đến trước mặt ta.

“Ta sớm đã nói với phụ thân rằng cả đời ta sẽ không nạp thê.”

“Cũng không phụ thân đã hứa bao nhiêu sính lễ cho bà mối để bọn họ bám theo dai dẳng .”

“Nếu không có A Nhược ở đây ta thực sự không làm cách nào để thoát thân.”

, để cảm tạ A Nhược, hôm nay chúng ta cùng nhau chuộc lại bộ giá y đó nhé?”

Nghe nhắc đến bộ giá y ấy, lòng ta bỗng chộn rộn niềm vui, ngẩng đầu :

“Thật ?”

cúi đầu ta, mắt tràn đầy ý , ở đó còn có một hình bóng bé nhỏ là ta:

“Thật.”

Không , ta cảm Thẩm Hạc đứng trước mắt ta đang mỉm ôn hòa, nhưng lại giống một hồ ly ranh mãnh.

Không đúng, Thẩm đại nhân cốt cách ngọc, nếu muốn ví cũng phải giống một cây ngô đồng thẳng tắp, xanh tốt sum suê, kiên nhẫn cắm rễ, vươn mình giữa trời chỉ một phượng hoàng đến đậu.

Ta vội vàng đưa tay lau mắt.

Thật đáng chết! ta có thể có suy nghĩ về Thẩm đại nhân chứ?

Trên đường về, trời đã tối, những hạt mưa lất phất rơi.

Ta vui mừng ôm bộ giá y vào lòng, thích.

Thẩm đại nhân nghiêng ô về phía ta, nhẹ giọng nói:

“A Nhược mặc vào nhất định rất đẹp.”

Nghĩ đến Mạnh Chiêu lòng ta lại trĩu nặng, cúi đầu khẽ lắc.

“Hôm nhận được tin Mạnh Chiêu mất, ta đã thề rồi, cả đời sẽ không mặc giá y nữa.”

Hồi ức hòa vào làn mưa lạnh thấm vào đôi mắt, quá khứ một lưỡi dao cứa vào tim ta đau đớn đến choáng váng.

Khi ta Mạnh Chiêu đính , mẫu thân hắn vẫn còn là người được sủng ái nhất phủ.

mẫu thân ta là khuê trung mật hữu, nhà ta xảy biến cố, lại lo ta bị đám thân thích lang sói nhà họ Giang hãm hại bà đã đưa ta vào phủ Mạnh gia chăm sóc, rồi định sẵn ước cho ta Mạnh Chiêu.

Lúc đó, bà Mạnh Chiêu đều rất tốt với ta.

Ngày đó, Mạnh Chiêu chưa từng để ta phải đợi, cũng chẳng chịu nổi khi ta rơi một giọt nước mắt nào.

Bánh ngọt lò, trái cây theo mùa hay cá tươi hắn đều mang đến để dỗ ta vui vẻ.

Nay ngẫm lại, có lẽ cũng chính vì hắn luôn dỗ dành ta ta sinh thói quen thích khóc.

Nhưng về sau, mẫu thân Mạnh Chiêu Mạnh lão gia rạn nứt, bà tuyệt vọng nhảy xuống giếng tự vẫn.

Ta mãi mãi không quên được ngày đó là tiết Trung Nguyên, Mạnh Chiêu vẫn chưa tan học trở về.

Mẫu thân hắn ngồi xổm xuống mỉm hỏi ta:

“A Nhược, đối với có tốt không?”

Ta ngây ngốc gật đầu.

giúp chăm sóc thật tốt cho A Chiêu, đừng để hắn đơn trên thế gian có được không?”

Bà vuốt ve gò má ta, bảo ta vào bếp trông chừng mẻ bánh bà vừa hấp, rồi Mạnh Chiêu về cùng ăn.

Năm đó ta tám tuổi, còn chưa hiểu được nỗi đau đớn cuộn trào bên dưới nụ bình thản ấy.

Kể từ đó, cuộc sống của ta Mạnh Chiêu đều trở vô cùng gian nan.

May mắn thay, nhờ vào nhan sắc, năm ta mười ba tuổi đã vào Lục Phường bán rượu.

Dù cuộc sống khó khăn, nhưng nhờ vào chút thu nhập , chí ít hai người chúng ta cũng không đến mức bị đói.

Lúc đầu, khi tan học ngang qua Lục Phường, hắn vẫn sẽ ghé vào nói với ta đôi ba câu.

Nhưng sách vở đọc nhiều, hắn lại không muốn nhận ta nữa.

Mạnh Chiêu à, ta huynh xem thường ta, ta đứng bên quầy rượu gọi mời khách nhân cảm mất mặt.

Huynh không muốn cưới ta cũng không , ta không giận huynh, ta có thể tiếp tục , cả đời cũng được.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.