Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W3DgVltoL

Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Ta tựa vào góc xe, Triệu Khâm thấy sắc mặt ta ửng đỏ vì , ánh mắt cũng đầy mệt mỏi liền nhẹ tay quất ngựa một roi:

“Vậy A cô nương nghỉ ngơi , xem nó chạy đến đâu thì đến vậy.”

tuyết vần vũ, trên đường Triệu Khâm nói rất nhiều.

chuyện mà Mạnh Chiêu đã giấu ta ngày qua.

Nói rằng hắn vốn không định cưới ta, muốn mượn cơ hội giả chết lấy lại hôn thư, tiện thử lòng ta.

Thấy ta thực sự yêu hắn, vượt qua được thử thách hắn thì hắn thay đổi ý định mà quyết định cưới ta.

Lúc ấy, đầu ta đã choáng váng, ngay sức giận hắn cũng không còn.

Có lẽ ngay con ngựa cũng nghe không nổi nữa, thế nên nó cố tình chạy đến Thẩm phủ tránh tuyết.

Dưới màn tuyết , ta thấy Thẩm ngồi thư phòng nhìn tuyết.

Chàng đến nỗi ngay đuôi mắt cũng đỏ bừng, lúc nhìn thấy ta cũng ngẩn người chốc lát, rồi khổ sở cười, hỏi dược đồng bên cạnh:

“Ta sắp chết rồi sao?”

“Sao lại thấy A đến tìm ta?”

Thẩm phủ bỗng chốc có thêm một nên nhà đều nồng nặc mùi thuốc.

Mãi đến ngày tuyết nhiều nhất, ta và Thẩm hạ sốt.

Lúc này, ta biết đêm hôm , khi ta lén rời , Thẩm sợ ta gặp nguy hiểm nên đã vội vàng đuổi theo sau, đến nỗi áo khoác cũng kịp mặc.

thế mà bị lạnh thấm vào người mà sinh .

Ngày thứ tư, tuyết vẫn ngừng , khi ta vừa khỏi , Mạnh Chiêu đã tìm đến cửa.

“Giang , nàng theo ta .”

Lần này, hắn kiên nhẫn hơn giờ hết.

Nếu là trước thì hắn đã sớm nổi giận.

“Ta đã nghe người khác nói rồi, ngày ta không , nàng đã làm phiền Thẩm đại .”

“Chúng ta cùng đến xin lỗi ngài ấy .”

“Nếu nàng không thích thành thân vào ngày có tuyết, vậy khi trở chúng ta chọn một ngày tốt khác.”

Hắn đưa tay định kéo ta nhưng ta vô thức lùi một bước.

Mạnh Chiêu cau mày:

“Giang , qua .”

Ta không chịu.

Mạnh Chiêu trông như không thể tin nổi:

“Lẽ nào ba tháng này, có người cho nàng chút ngọt ngào thì nàng liền thay lòng đổi dạ?”

Ta cố nhịn nỗi tủi thân, cố nhịn giọt mắt trực trào:

“Mạnh Chiêu, huynh còn xin lỗi ta!”

Nghe ta phản bác, Mạnh Chiêu bỗng sững người:

“Xin lỗi gì chứ?”

“Nàng chạy trốn, trốn lẽ không phải vì hắn sao?”

Không phải.

Ta không phải thứ người nhẹ dạ, chỉ vì ai nói một câu thích ta liền lập tức thay lòng đổi dạ.

Ta cũng không phải hạng người ngã một lần liền vội vã tìm một chỗ dựa khác bám víu.

Là huynh lừa dối ta, nhưng lại hề quan tâm ta có tức giận hay không.

Là huynh bận bịu chuẩn bị hôn lễ nhưng hỏi ta một câu, liệu ta có còn muốn gả cho huynh nữa không.

Là huynh đuổi theo đến , nghĩ ta đã tìm được chỗ dựa mà tức giận, nhưng lại không chịu hỏi ta một câu.

Hỏi ta rằng ngày huynh không , ta đã chịu nhiêu ấm ức.

Hỏi ta rằng ta đã suốt mấy ngày nay, có còn khó chịu không.

Huynh không hỏi, huynh hỏi gì .

Ta cúi đầu, mắt lã chã, đưa tay lau cũng không hết:

“Không liên quan đến ai hết, chỉ là ta không muốn gả cho huynh nữa.”

Giang – một tiểu cô nương yếu ớt, không có bản lĩnh lớn lao gì, chỉ có chút tính khí bướng bỉnh.

Ta bỏ trốn không vì bất ai, chỉ là vì bản thân ta.

Vì đôi mắt đã khóc đến sưng đỏ suốt ba tháng qua.

Vì cõi lòng đã đau đến tan nát mà không đáng.

Thẩm trầm giọng nói:

“Mạnh Chiêu, khi mất tích Túc Châu, ta hỏi A xem tấm lòng nàng ấy.”

“Nếu so xuất thân gia thế, so tình cảm dành cho nàng, ta tự nhận không thua kém gì .”

“Nhưng nàng không chọn ta.”

“Nàng nói, nàng sẽ tiếp tục bán rượu thêm vài năm, gom đủ tiền rồi chuyển đến Túc Châu, vì nàng sợ cô đơn.”

“Hôm nay, dù nàng ấy có thật sự thay lòng đổi dạ thì sao chứ?”

“Là đã khiến nàng ấy chịu nhiêu tủi hờn.”

“Là đã đẩy nàng ấy vào đường cùng.”

“Là đã tự tay đẩy nàng ấy phía ta trước.”

Thẩm dứt lời, ta cũng đáp lời, chỉ cảm thấy chua xót đến mức mắt lã chã.

Mạnh Chiêu vội vàng muốn lau mắt cho ta nhưng lại không tìm thấy một chiếc khăn nào:

“Nếu nàng thực sự quan tâm đến ta như vậy, tại sao lại không chịu…”

Bởi vì không phải là một cuộc hôn , mà là một phần thưởng huynh cao cao tại thượng ban cho ta.

Còn Thẩm đại là người đã đưa cho ta chiếc khăn tay.

Là người đã giúp ta đòi lại công bằng.

Là người đã khiến ta nhận ra rằng, nhiêu năm qua, thật ra huynh hề đối xử tốt với ta.

“A Chiêu, huynh đối xử với ta không tốt.”

“…Ta không muốn gả cho huynh nữa.”

Dưới cơn đại tuyết phủ đầy trời, ta đưa lại hôn thư cho Mạnh Chiêu.

Hắn không chịu nhận, chỉ đỏ hoe mắt, bàn tay run rẩy nắm lấy cổ tay áo ta:

“Ba tháng thử lòng , ta không cố ý đâu, chỉ là ta nhất thời hồ đồ…”

“Ta không nên nghi ngờ chân tình nàng…”

Nhưng phong thư mà ta xem như sinh mệnh, bị kẻ dỗ dành lừa gạt mà ta vẫn không nỡ giao ra.

Giờ ta chỉ cần buông tay, chớp mắt đã bị cơn tuyết cuốn , còn thấy tung tích.

Ta xoay người rời , không muốn nhìn hắn thêm một lần nào nữa.

Cũng không muốn vì hắn mà thêm một giọt mắt nào nữa.

5

Tuyết tan, trời quang đãng ba ngày liên tiếp, tấm biển hiệu quán rượu lại đung đưa .

Nên khởi hành – khi vì sao vẫn còn treo lơ lửng trên trời, ta thu dọn hành lý và thuê một chiếc xe ngựa.

Nên dọn nhà – ta tính toán lại số bạc đã dành dụm, vừa đủ thuê một căn viện nhỏ vắng vẻ khi quê.

Nên hồi hương – nơi này xa lạ lại chất đầy thương tâm, vậy thì ta không nên lại nữa.

Trước kia Mạnh Chiêu không thích ta ra mặt bán rượu, sợ ta khiến hắn mất mặt nên ta đã học nghề ủ rượu.

Ta đã nghĩ kỹ rồi, sau khi đến Ngô Châu, ta sẽ mở một quán rượu riêng mình rồi sống cuộc sống chính mình.

Triệu Khâm giúp ta khuân hành lý, khi nhắc đến Mạnh Chiêu cũng có chút bối rối:

“Muội muội, nếu hắn phát hiện muội không còn , không chịu từ bỏ mà đuổi theo thì sao?”

Ta nắm chặt tay nải, nghiêm túc suy nghĩ một lúc rồi đáp:

“Ừm… vậy thì huynh nói với hắn là ta chết rồi .”

Dưới làn sương đêm lờ mờ, không khí mang theo hơi lạnh thấu xương.

Trước khi lên đường, ta quay đầu nhìn cánh cửa vừa thay khóa, bức tường viện vừa được xây cao thêm, nói không khó chịu là giả.

Nhưng lòng ta vẫn còn quá rối ren, ngay bản thân còn suy nghĩ rõ ràng.

Thế nên ta không thể hồ đồ mà gật đầu, càng không thể phụ bạc trái tim chính mình cũng như người khác.

Ta đã hiểu được đạo lý ấy nhưng vẫn muốn khóc.

Ta cúi đầu lén lút lau mắt.

Bỗng nhiên, phía sau vang lên một giọng nói gọi ta.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.