Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Nhưng khi đó, ta sự không biết sau này ta sẽ phải đối diện với điều gì. Rồi sau đó nữa, ta bị một vác đi, dọc ta gọi nhưng đều ích.
ném ta một người đàn ông vết sẹo xấu xí, khuôn dữ tợn.
Người đàn ông dùng dây thừng buộc chặt hai tay ta.
Dây thừng thít chặt quá, đau đến mức ta liên tục nhưng hắn chỉ tát ta hai cái mạnh, mắt đỏ ngầu quát: “Nếu còn , tao sẽ cắt lưỡi mày.” Lúc đó ta mới biết, hắn lẽ là người bắt cóc.
Ta hoảng sợ, không dám to nữa, chỉ dám nín thở, nghẹn ngào. Vai ta run lên, từng nấc nghẹn ngào cũng sợ hắn phát hiện .
Nhưng nỗi nhớ nhà vẫn chiến thắng nỗi sợ, ta bí mật dùng viên đá mài đứt sợi dây thừng, chờ đợi thời cơ, cắn mạnh tay người đàn ông rồi chạy trốn.
Ta một mình lẩn trốn tìm về căn nhà cũ.
Nhưng đó đã bị thiêu thành tro bụi từ lúc nào.
Ta cứ ngồi trên đống tro, mãi không dứt.
lại thu hút lũ xấu, chúng nhét ta bao tải rồi dễ dàng mang đi.
Ta cùng nhiều đứa trẻ ăn mày bị giam lại.
Sau đó, ta một vài cô bé vẻ sạch sẽ được đưa đến một mới. Ta không biết đó là nào, chỉ biết bên ngoài cách vách tường ồn ào vang lên.
cười , người uống rượu không ngừng vang vọng.
Thỉnh thoảng lại mùi thức ăn thơm phức bay đến khiến ta không ngừng nuốt nước bọt.
Nhưng ta sự quá nhớ nhà, đôi khi ta còn tưởng tượng cha mẹ, dì của ta đến tìm, họ là sẽ dẫn ta đi.
Ban đầu, ta còn biết đó chỉ là một giấc mộng.
Nhưng dần dần ta không thể phân biệt được đâu là giấc mộng đâu là thực tại nữa.
Chỉ cảm đói, mệt lạnh, ta sự muốn đi theo họ.
Nhưng một bàn tay mềm mại đã nắm lấy ta, kéo ta một vòng tay ấm áp thơm ngát.
Ta mở mắt , là một xinh đẹp, nàng ấy vỗ lên ta gọi ta tỉnh dậy rồi đưa ta đi.
Sau đó, nàng ấy đã cưu mang ta, ta gọi nàng ấy là Hải , nhưng nàng ấy rõ ràng cũng là một người khốn khổ khó mà vệ bản thân. Nàng ấy là một nữ tử phong trần, kiếm sống tại một hoa phường gần đó, ta suýt chết, nàng ấy không đành lòng nên mang ta về bên cạnh.
Còn nàng ấy thì phải sống bằng cách bán thân, kiếm chút bạc lẻ để chúng ta thể sống tạm .
Sau này, ta biết này gọi là Giáo Phường Tư.
Khi ta lớn thêm một chút cũng bắt đầu làm việc trong Giáo Phường Tư, việc của ta là những việc thấp hèn, bẩn thỉu nhất.
Chà rửa bô cầu, lau dọn phân bẩn.
Cũng thường xuyên bị đánh đập đến mức thân thể chằng chịt vết thương. Chớp mắt một cái tám năm đã trôi , chúng ta nương tựa nhau mà sống .
Nhưng số phận luôn trêu đùa với những người vốn dĩ đã khốn khổ. nọ, ta ngoài mua thuốc Hải thì tình đụng phải kiệu của thái tử điện hạ.
Vì , ta bị vài quan hầu khai sỉ nhục.
Họ đè ta xuống đất, xé rách y phục, đánh đập ta đến máu me đầy người.
May sao là tam hoàng tử đi ngang .
Chàng tốt bụng cứu ta rồi đưa ta đến bên Quý Phi nương nương để trị thương… Quý Phi nương nương vừa nghe ta kể lại, vừa dùng khăn tay che khuất khuôn .
Nàng khẽ ho một , rồi thuận tay lau đi giọt lệ gò má…
“Ban đầu, chủ giáo phường ép buộc ta tiếp khách.”
Nhưng mỗi lần , Hải đều nhận lấy những khách nhân bẩn thỉu, biến thái nhất, để vệ ta khỏi tay tú , không để ta bị vấy bẩn dù chỉ một chút!
Trên người nàng ấy không còn một mảnh da thịt lành lặn. Những kẻ biến thái đó chúng dùng roi quất nàng ấy, dùng kim châm, dùng kẹp sắt nung đỏ để thiêu đốt người nàng ấy, mà những thứ đó vẫn chỉ là nhẹ nhàng. Ta luôn vừa bôi thuốc nàng ấy vừa rơi lệ.
Bên cạnh, Lý khe khẽ xì mũi.
Ta quay đầu nhìn ấy, ấy đang không ngừng dùng khăn lau nước mắt, lau mũi.
“Hải mười hai tuổi đã phải tiếp khách, đến nay đã mang đầy bệnh tật, đại phu ấy cũng chẳng còn sống được bao năm. Thế nhưng, ấy vẫn dùng hết sức lực để vệ ta chu toàn.”
Ta khẽ cười nhạt một , ngước mắt nhìn tòa cung điện vàng son lộng lẫy , không khỏi cảm trào phúng cùng.
Kẻ thù của ta sống trong nhung lụa, mà cả gia tộc ta lại chết hết đến không còn một mảnh xương cốt, bản thân ta còn sống thì cũng chẳng bằng heo chó.
nực cười…
Ta phục lên đầu gối Nghi Quý phi, cảm giác được từng giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống tay ta.
Quý phi nương nương đặt chiếc khăn đã ướt sũng xuống, đứng dậy xoay lưng lại với ta.
Ta rõ ràng nhìn đôi vai run rẩy.
Ta khẽ thở dài trong lòng.
Nhìn chăm chú chiếc cổ trắng nõn, mịn màng đang lộ của , ta rút cây trâm cài đã được mài nhọn từ lâu, chậm rãi giơ lên…
“Xin lỗi, Quý phi nương nương, ai người là phi tử của kẻ thù ta chứ?”
“Thôi, bản cung mệt rồi, các ngươi cũng lui xuống nghỉ ngơi đi.”
Quý phi nương nương không hề quay lại, giọng nhẹ gió thoảng.
“Dạ, nương nương.”
Ta lặng lẽ giấu trâm cài trong tay áo.
5
Thương thế đã dần hồi phục, cũng là lúc nên gặp người cần gặp.
Hôm ấy, ta nâng niu chiếc bình sứ trong tay, cẩn thận bước đi trên con lát đá, nào ngờ lại va phải một người.
Ta ngã lăn xuống đất, chiếc bình sứ trong tay vỡ vụn thành từng mảnh.
Ngẩng đầu nhìn lên, người khoác long bào màu tím, đầu đội kim quan, đôi mắt sắc bén tựa kiếm, lông mày sắc dao.
Sống mũi cao thẳng, môi mỏng mím chặt, giữa hàng mi khóe mắt toát lên vẻ cao quý lạnh lùng, đầy kiêu ngạo.
Chính là Thái tử điện hạ.
Hắn bị ta đụng phải nên bước chân lảo đảo, suýt nữa ngã xuống. Hàng lông mày nhíu lại lộ vẻ không vui.
đầu nhìn rõ ta, trong mắt hắn lóe lên tia kinh ngạc:
“Là ngươi?”
Ngay sau đó, trên khuôn hắn nở một nụ cười tà khí, đùa cợt:
“Xem là vết thương lần đã lành gần hết rồi?”
Ta ngơ ngác ngồi bệt dưới đất, nhìn mảnh vỡ của chiếc bình mà hoảng sợ đến thất thần, hai chân mềm nhũn, chỉ biết ngồi đó tuyệt vọng mà bật nức nở.
Đó là lễ vật mà Quý phi nương nương định dâng lên Hoàng thượng nhân sinh thần!
“To gan!” bên cạnh Thái tử lập tức quát lớn.
“Nô tỳ đáng chết, dám va phải Thái tử điện hạ!”
Ta ngẩng khuôn đẫm lệ lên nhìn về phía Thái tử, nước mắt lặng lẽ chảy xuống…
“Nô tỳ ý đụng phải Thái tử, xin Thái tử điện hạ trách phạt!” Ta chỉnh lại tư thế quỳ, rạp người xuống để trán chạm đất.
bên cạnh hắn giơ tay lên, định tát ta một cái mạnh.
Nhưng Thái tử bỗng đưa tay ngăn lại.
“Thôi đi.”
“Không sao, để nàng ta đi đi.”
Hắn cứ thế mà tha ta.
Ta lảo đảo đứng lên rời đi với dáng vẻ thất hồn lạc phách, cố ý để lại một chiếc khăn tay dưới đất.
Hắn đứng yên nhìn theo bóng lưng ta khuất dần trong cung điện của Quý phi nương nương, mày dần nhíu chặt, ánh mắt trầm ngâm.
Còn ta thì núp sau cánh cửa, len lén nhìn hắn xuống nhặt lấy chiếc khăn thêu đến tận khi hắn rời đi.
Quả nhiên, không ngoài dự đoán của ta.
Ba sau, ta lại gặp Thái tử lần nữa.
6
Thái tử nâng một bộ sứ thượng hạng đến tạ lỗi với Quý phi nương nương:
“Lần nhi thần ý đánh vỡ bình sứ của nương nương, nên đã tìm một bộ sứ tiến cống từ Nam Chiếu, mong nương nương hoan hỉ nhận lấy.”
Hắn người hành lễ.
Ánh mắt tình lướt ta.
Ta đầu sâu giả vờ không hay biết.
khi rời đi, ta chớp đúng cơ hội chặn hắn lại ở góc hành lang rồi bước lên .
“Thái tử điện hạ!” Ta hành lễ .
“Nô tỳ hôm điện hạ mắt thâm quầng, hẳn là gần đây mất ngủ. Vì , nô tỳ đã may một chiếc túi hương, bên trong thảo dược an thần. Điện hạ treo bên gối ắt hẳn sẽ giúp an thần dưỡng tâm, không còn bị mất ngủ quấy nhiễu.”
Ngón tay ta cố ý lướt nhẹ lòng bàn tay hắn, rồi bị điện giật mà lập tức rụt lại.
Bàn tay của Thái tử lơ lửng giữa không trung. Hắn nhìn ta, khóe môi khẽ cong nhưng trong mắt lại đầy vẻ dò xét, không lời nào.
Một lát sau hắn mới nhấc túi hương lên đưa lên mũi ngửi thử rồi cười nhạt hỏi: