

Vào ngày Tam hoàng tử trở về từ chiến trường, chàng vừa vặn nhìn thấy ta bị vài tên hoạn quan cưỡng bức giữa phố, xé rách y phục, đánh đập… Chàng gầm lên một tiếng, rút kiếm ra ngăn cản!
Một tiếng cười lạnh từ trên cao truyền xuống:
“Thế nào? Tam đệ ngay cả việc ta trách phạt một nô tài cũng phải can thiệp sao?” Thái tử từ trên đài cao nhìn xuống.
“Hoàng huynh,” Tam hoàng tử sắc mặt khó coi, nghiến răng nói: “Chẳng lẽ chỉ biết ức hiếp một nữ tử tay không tấc sắt?”
“Ngươi thật là biết thương hoa tiếc ngọc.” Thái tử khẽ hừ một tiếng quay mặt đi,
“Vậy thì thưởng nàng ta cho ngươi làm thiếp phòng đi.”
Ta cuộn mình trên mặt đất, nở một nụ cười khẽ không ai nhìn thấy.