Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Thái tử phi cảm thấy vị trí của mình bị một tiểu nha hoàn như ta uy hiếp, nàng ta không nổi sự sỉ nhục ấy đã tự kết liễu đời mình.
Lão Thái phó mất con gái yêu quý nhất, đã ôm xác Thái tử phi quỳ trước Hoàng đế, lóc cầu xin về quê dưỡng lão.
Hoàng đế giận dữ, cuối cùng quyết định phế truất Thái tử.
Phụ tử xa cách, huynh đệ mâu thuẫn, lại thêm mất người yêu, Hoàng đế tức giận sinh bệnh, không thể hồi phục.
Còn ta, mang theo đồ đã chuẩn bị sẵn rời khỏi Kinh thành, một mình đến ngoại ô gặp Hải Đường tỷ.
Sau này, nghe nói khi Tam hoàng tử Tiêu Diệp trở về, đã đối mặt với Thái tử, mắng hắn cướp vợ người, bất nhân bất nghĩa, trái lời hứa, yêu cầu hắn trả lại người.
Nhưng Thái tử không thể đưa người ra, lại bị phế truất, không có quyền kiểm soát quân đội, rơi đáy vực, mất hết lòng dân.
Ta và Hải Đường tỷ thì sống trong một khu vườn nhỏ ở ngoại ô, tận hưởng cuộc sống thanh nhàn, ẩn dật.
Ta cứ nghĩ, cuộc sống trôi qua một cách bình yên như vậy.
14
Thế gian chẳng có bức tường nào không thể thông gió.
Ngày ấy, trong tiểu viện nhỏ của chúng ta, bất chợt có một vị khách không mời đến.
Chính là phế Thái tử, Tiêu Nguyên.
Hắn tháo bỏ hoàng bào tím và mũ vàng, khoác mình bộ y phục giản dị, nhạt sắc.
Chỉ đứng im lặng trước cửa tiểu viện đã đủ khiến trong lòng ta dậy sóng, cuồn cuộn như thác ghềnh.
Khi ấy, ta chỉ là một thiếu phụ mặc bộ y phục thô, đang chải chuốt và chăm cho đàn gà trong lồng, tay cầm giỏ tre cho chúng ăn.
Hắn nhìn ta, đôi mày bình thản, khẽ nở nụ cười.
Nhưng ta hoảng hốt, suýt không giữ nổi giỏ tre trong tay.
Chỉ một tháng qua, hắn gầy nhiều lắm, gần như không còn nhận ra .
làn da hắn tái nhợt, bệnh tật.
Thế nhưng lưng hắn vẫn vững vàng, thẳng tắp.
Gió thổi tung tà áo hắn, vang tiếng vù vù khiến người ta lo sợ rằng nó cuốn hắn ngã quỵ.
Ngày xưa là thiên tử bậc nhất nay đã rơi bùn lầy, có lẽ ngày qua hắn đã phải đựng vô vàn gian khổ.
Hắn tới đây là tính sổ với ta!
rồi, ta nhận!
Hôm nay, chắc chắn ta không thể toàn thân thoát khỏi, ta cảnh giác lùi lại từng , phóng chim bồ câu báo tin cho Hải Đường tỷ mau chóng trốn .
“Không mời ta ngồi một lát sao?”
Hắn thấy ta từng lùi lại, nhưng vẫn thong thả nói.
Nụ cười dịu dàng, lịch thiệp trên mặt hắn, chẳng hề có giận dữ hay oán hờn, ngược lại còn mang vui mừng khó tả.
Ta không đoán nổi, hắn rốt cuộc đang giở trò gì.
Ta chỉ có thể kéo mở cánh cổng gỗ của tiểu viện, nở nụ cười mời hắn nhà ngồi.
Hắn im lặng nhìn ta, đôi mắt không rời dù chỉ một .
Ta không hiểu, ta đã quá nhiều việc có lỗi với hắn!
gì hắn phải đựng hôm nay đều do ta ra!
Nhưng trong mắt hắn, vẫn là cái nhìn nhiệt liệt, cháy bỏng, khiến ta không dám ngẩng đầu nhìn hắn.
Cháy bỏng đến mức tim ta thắt lại.
Lẽ nào hắn thật sự lấy đức báo oán đến mức này sao?
Hắn không biết có phải vì lo lắng hay vì bối rối, đổ cốc , rồi lại bị trà nghẹn mấy lần.
Hắn chẳng còn dáng vẻ của một Thái tử phong lưu, giống như một thiếu niên ngây ngô chưa hiểu đời.
Ta không nhịn bật cười một tiếng.
Hắn lập tức đỏ mặt.
Một lúc lâu sau, hắn mới dứt khoát nói ra câu nói khiến trời đất rung chuyển:
“Tiểu Giao Giao, gần đây có khoẻ không?”
Ta ngây người, suýt đã ngã quỵ đất.
Hắn thản nhiên buông một câu, tiết lộ thân phận của ta:
“Nàng là con gái của Bộ trưởng Hộ, Trường Nghĩa, Tiểu Giao.”
“Ta tưởng nàng đã chết trong ngọn lửa năm … đã bỏ việc tìm nàng. Nhưng túi vải nàng tặng ta, với khuy thắt phức tạp, ta vừa nhìn đã nhận ra.”
“ giống hệt như nàng đã tặng ta hồi nhỏ.”
“Ở góc dưới bên phải thêu một mũi chéo.”
“Ta chắc chắn là nàng.”
“Vì vậy, ta đã sai người điều tra nàng, mới biết năm qua nàng đã nhiêu khổ cực.”
Hắn vừa nói, vừa siết chặt tay trong tay áo, mắt như ngấn , ngập tràn đau xót…
“ ngày qua, ta đã hành hình từng kẻ từng người đã ức hiếp nàng. Ta không ai tổn thương nàng .”
Trong lòng ta bàng hoàng! Hắn sao lại biết tất cả?
Hắn nhìn ta chằm chằm, nở một nụ cười.
Nụ cười ấy bỗng dưng khiến ta cảm thấy rất quen thuộc.
Ta chợt nhớ lại.
Ngày bé, có một lần theo cha cung, ta đã nhìn thấy một tiểu đồng bị mấy trẻ khác chơi xấu, đẩy ao.
Tiểu đồng ấy bám lấy bờ, lê từng , đơn ngồi trên đất, run rẩy, vừa vừa thút thít.
Ta an ủi hắn, nhưng lại không biết nói gì, bèn tháo của mẹ tặng ta đưa cho hắn, nói rằng trong có thuốc trị bệnh, giúp hắn trở mạnh mẽ, không còn bị người khác bắt nạt.
Chẳng lâu sau, nhà ta gặp biến cố, ta không còn gặp lại hắn .
“Ngươi chính là bé ngày ấy, bé rơi ?”
Hắn mỉm cười gật đầu, mắt chảy dài má, thấm vạt áo: “ bé ấy đã cố gắng trở mạnh mẽ, mạnh mẽ lắm, không còn bị bắt nạt , nhưng bé ấy thì đã không còn.”
“Rồi một ngày, bé ấy biết rằng cha mình đã giết cả nhà bé, nó bắt đầu trở vô cảm, sống buông thả. Một ngày khác, bé ấy lại gặp bé , biết ấy đã phải nỗi khổ, nó chỉ hận bản thân không kiên trì tìm , nó dùng mọi thứ bù đắp cho .”
Đuôi mắt hắn đỏ , người hơi nghiêng về phía ta, ánh mắt khẩn thiết như moi trái tim ra cho ta nhìn:
“Tiểu Giao, gì nàng , ta đều có thể cho nàng.”
“Chỉ cần ta có, chỉ cần nàng !”
Hắn nhìn thẳng ta, từng chữ từng câu nói ra.
Bàn tay hắn nắm lại rồi lại mở, đôi mắt không rời ta, tiếp tục nói:
“Hơn , đây là chúng ta mắc nợ gia đình nàng.”
Hóa ra hắn biết rồi, hóa ra hắn lâu đã biết và hắn còn cố tình từng ta lợi dụng, từng sa cạm bẫy của ta.
Ta chợt nhớ lại việc mình đã dùng hắn, khiến cha con hắn xa cách, khiến huynh đệ hắn mâu thuẫn, khiến hắn bị phế truất, khiến hắn rơi đáy mất hết quyền lực.
Ta căm ghét sự tự phụ của chính mình.
Hắn chỉ là tên tiểu tử đang run rẩy, nấc trên bờ sông năm ấy thôi!
Hắn không hề oán trách ta.
Chỉ dịu dàng nói: “Chỉ cần hắn có, chỉ cần ta !”
Cả người ta không thể kiểm soát cơn run rẩy.
Ta đứng dậy khỏi ghế, quay người lại không dám nhìn hắn, càng không dám đón nhận sự tha thứ la của hắn.
Ta là kẻ hẹp hòi, ích kỷ, tự cho mình là thông minh, rõ ràng hắn biết tất cả, vậy sao hắn vẫn tha thứ cho ta?
“Phụ hoàng không sống lâu . Nếu nàng Hoàng hậu, ta giúp nàng ngôi vị cao quý ấy.” Ta đột ngột quay lại nhìn hắn, không hiểu ý hắn.
Hắn khẽ cười đau khổ:
“Ta biết nàng thích Tam đệ.”
Vậy là hắn cố ý thoái vị, nhường ngôi cho Tiêu Diệp!
Chỉ cho ta có thể Hoàng hậu sao?
Dù cho ta có trái tim bằng đá, lúc này không kìm nổi giọt mắt.
Ta ôm mặt, nức nở, đến không còn hình dạng.