Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur

Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

“Ngươi tên gì?” “Nô tỳ tên Vân Thường.” nhướng mày:

“Lành sẹo quên đau?”

“Muốn quyến rũ cô?”

Sắc mặt ta lập tức bệch…

khẽ khẩy, lạnh lùng:

dựa vào ngươi, cũng xứng?”

“Lần trước cố xông vào, lần này lại sức mê hoặc, ngươi thật không sợ cô xử tội ngươi sao?”

lắc đầu, ném mạnh túi hương vào người ta quay lưng sải bước rời khỏi. 

Công công theo sau hừ lạnh, phun một bãi nước bọt lên mặt ta: “Phì!”

Ta nhặt túi hương lên, nhét vào lớp áo trong.

Trên mặt lại hiện lên nụ đắc .

Ta đã thành công khiến chú , vậy thôi là đủ .

Nhưng vừa quay người lại, ta liền chạm mắt lưỡi dao sắc bén.

Tam hoàng tử Tiêu Diệp đang đứng cách không xa nhìn chằm chằm ta, khóe môi chàng mím chặt, trong mắt là một mảng tối tăm khó lường.

7

Đã là tháng ba mùa xuân.

Mặt trời treo trên bầu trời.

dương chói lọi làm ta choáng váng mức không dám ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào chàng.

Hai tháng không gặp, Tiêu Diệp vẫn mang dáng vẻ thanh nhã lan, ngọc thụ lâm phong, quý mà xuất trần.

ta khi đứng trước , lại chẳng biết giấu mình vào đâu.

Quý phi nương nương kéo ta lại, mỉm :

“Đây chính là nha đầu mà từng cứu lúc trước đấy.”

Tiêu Diệp mặt không chút biểu cảm, hơi khựng lại một thoáng, nhàn nhạt đáp:

“Ồ, thì là ngươi.”

bổ sung thêm một câu: “Cũng tốt.”

Tim ta bỗng chốc rơi xuống đáy vực.

“Thời gian qua chăm sóc tốt, xem đã trẻo mập mạp hơn, trổ mã một đại cô nương .” Quý phi nương nương âu yếm vỗ tay ta, mắt tràn đầy yêu thích.

Tiêu Diệp liếc nhìn thân đầy đặn hơn trước ta, mắt dừng lại nơi trước ngực.

Dường nhớ điều gì, chàng bỗng quay ngoắt mặt đi, đôi tai bất giác lên.

Ta khó hiểu cúi đầu nhìn bản thân chợt bừng tỉnh ngộ.

Từ nhỏ ta đã phát dục tốt, dù mới mười lăm tuổi nhưng khuôn ngực lại chẳng hề nhỏ…

 Ngày ấy trên phố, khi chàng cứu ta, bộ ngực nõn kia hẳn là đã lọt vào tầm mắt…

Nghĩ đây ta không khỏi mặt, cúi đầu bối rối xoắn vặn góc khăn trong tay.

Quý phi nương nương nhìn sắc mặt lúc lúc hai người chúng ta, không khỏi thắc mắc:

“Diệp , để Vân cho một bức chân dung đi.”

Nương nương ta thêu thùa khéo léo, chắc hẳn tranh cũng không kém cạnh.

Ta cúi đầu, nhẹ đáp:

“Dạ.”

biết rằng, cầm kỳ thi họa ta đều từng các danh sư bậc nhất kinh thành dạy dỗ.

Tiêu Diệp bị Quý phi nương nương ép ngồi xuống, tựa lưng vào ghế, uốn nắn điều chỉnh tư thế .

Ta dựng giá lên chậm rãi quan sát chàng:

Mái tóc đen nhánh cột bằng ngọc quan bạch ngọc, vài lọn tóc buông xuống, nhẹ nhàng lướt qua cần cổ…

Gương mặt nõn, một đôi phượng mâu đen sâu thẳm lơ đãng nhìn ngoài cửa sổ.

Sống mũi thẳng nên một đường cong hoàn mỹ vừa vặn tôn lên đường nét tuấn tú trên khuôn mặt nghiêng chàng.

Đôi môi nhạt nhẹ nhàng mím lại.

Không hiểu vì sao, tay ta cầm bút khẽ run lên.

Tim bỗng nhiên lỡ mất một nhịp…

Quý phi nương nương bên cạnh khẽ , ôn hòa:

“Diệp , năm nay mười tám , cũng nên một người bên cạnh hầu hạ, để mẫu phi an lòng.”

Nương nương nhấc chén trà lên nhấp một ngụm nhỏ, mắt thoáng lướt qua ta.

Ta lập tức trốn sau giá , mặt bừng.

Kỳ thực trước Quý phi nương nương đã từng hỏi riêng ta:

“Diệp chưa lấy vợ, Vân , nguyện gả cho nó không?”

chăm sóc cho nó, ta mới yên tâm. Trước tiên, cứ làm thông phòng đi, đợi nó cưới chính phi , ta sẽ lập làm trắc phi, không?”

Ta mặt cúi đầu, nhỏ đáp:

“Nô tỳ… nô tỳ đương nhiên là nguyện .”

Chàng chính là Tam hoàng tử Tiêu Diệp, một người thanh trăng sáng trên trời, từ năm mười hai tuổi đã theo Tướng quân Trấn Bắc trận giết địch.

Nhiều năm nay, chàng luôn cẩn trọng giữ mình, hành xử chừng mực, một vì sao xa không với tới.

Ta làm sao không nguyện ?

Quý phi nương nương nhìn Tiêu Diệp, dịu dàng :

“Vân Thường là một đứa trẻ hiền lành, chất phác lại thật thà, bản rất yên tâm để nàng ấy chăm sóc .”

đối xử tốt với nàng ấy .”

Nương nương mỉm , kéo tay ta đặt lên mu bàn tay Tiêu Diệp.

Mặt ta càng hơn, lén quan sát phản ứng chàng.

Nhưng từ đầu cuối, chàng chưa từng nhìn ta lấy một lần, thản nhiên đáp: “Tất cả nghe theo mẫu phi.”

8

Trời dần tối, Quý phi nương nương dặn ta tiễn Tiêu Diệp xuất .

Nhưng chưa cửa thì ta đã nghe thấy tiếng huyên náo hỗn loạn vang lên khắp nơi.

Là Thừa Càn xảy chuyện.

chính là tẩm Quý phi nương nương.

Tiêu Diệp vốn luôn trầm tĩnh nay hiếm thấy lộ vẻ hoảng loạn, chàng lập tức xoay người chạy bay về phía Thừa Càn .

Ta vội vàng chạy theo sau.

thấy trong , trong ngoài đều đầy người quỳ rạp trên đất.

Chúng ta chen qua đám đông, tiến vào đại điện.

Bên trong, một hàng thái y quỳ mọp, nước mắt nước mũi giàn giụa khóc không thành tiếng.

Bệ hạ quỳ trước giường Quý phi, đau đớn gào khóc không ngừng:

“Lan … Lan … Lan …”

Vị cửu ngũ chí tôn quyền khuynh thiên hạ lúc này lại tiếng rên xiết tuyệt vọng, không chút phong thái đế vương.

Vừa mới đây thôi, Quý phi nương nương vẫn bình an đứng trước mặt ta.

Vậy mà giờ phút này đây, bà đã nằm bất động trên giường, thất khiếu đổ máu, một mảnh vải phủ lên người.

Trên bàn tay rủ xuống bên giường, móng tay đen sẫm, sinh khí hoàn toàn tiêu tán.

Tiêu Diệp khẽ loạng choạng, suýt nữa ngã quỵ, ta vội chạy lên đỡ lấy chàng.

Chàng siết chặt lấy cổ tay ta, ngón tay bấu sâu đau buốt, trong mắt kìm nén nước mắt, trầm hỏi:

“Chén trà vừa do ngươi pha không?” Trong khoảnh khắc , toàn bộ đại điện im phăng phắc.

Mọi mắt đều đổ dồn về phía ta.

“Không… Không … Ta…” Ta lắp bắp, run rẩy.

Bất chợt, ta thấy trong lòng tràn ngập bất an.

Cây trâm trên đầu ta bỗng trở nên vô cùng nặng nề, nặng mức khiến ta không ngẩng đầu lên nổi.

Bởi vì, cây trâm không mài nhọn… mà tẩm độc!

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.