Chị tôi có một con mắt mọc dưới lòng bàn chân nên lúc nào cũng phải mang giày.
Một đêm nọ, tôi lén vén chăn lên nhìn chân chị. Con mắt ấy đang nhắm nghiền, hàng mi dài và dày bất thường.
Bỗng nhiên, con ngươi dưới lớp da khẽ đảo một cái. Tôi sợ đến mức ngã lăn xuống giường.
Chị tỉnh dậy, nhỏ giọng trấn an:
“Đừng sợ, giờ nó đang ngủ thôi.”
Cho đến năm chị đi xem mắt, quai giày đột nhiên đứt.