Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Hôm nay thật sự quá mệt .
Đi đâu đó đi.
Đi khỏi những bài kiểm tra c.h.ế.t tiệt, khỏi đống quy tắc của giới thượng lưu, khỏi ánh mắt dò xét của đám người ngoài kia… và đặc biệt là tránh xa Phó Thần một chút.
Ở Bắc Thành, gần như không ai không đến họ Phó.
tộc lâu đời đứng đỉnh kim tự tháp quyền quý, nắm nửa mạch m.á.u kinh tế của thành phố. Người ngoài nhắc đến Phó luôn mang theo vài phần kính sợ, vài phần ngưỡng mộ không dám chạm tới.
Mà giữa cái vòng danh lợi lẽo , tồn tại một ngoại lệ cực kỳ nổi tiếng.
Con gái nuôi của Phó .
Diệp Minh.
Người ta gọi tôi là “hũ nếp nhỏ” họ Phó nuôi nhung lụa.
con gái của một xế bình thường, chỉ một đêm đã trở thành thiên kim sống biệt thự xa hoa bậc nhất Bắc Thành. Mặc váy đặt riêng Paris, đeo trang sức phiên bản giới hạn, đi học có xế riêng đưa đón.
Ai nhìn cũng cảm thấy tôi đúng chuẩn “một bước lên mây”.
Nhưng chẳng ai …
Cái hũ nếp mềm mềm Phó nâng niu kia, thực chất đang bị một con khủng long bạo chúa phiên bản tổng độc tự lý.
Tên anh là Phó Thần.
Năm tôi mười tuổi, tôi mất một vụ t.a.i n.ạ.n xe.
Chiếc xe hôm đó đáng lẽ người c.h.ế.t phải là của Phó Thần.
tôi lao ra chắn khoảnh khắc cuối cùng.
Ông cứu người.
bản thân thì không trở nữa.
Ngày nhận tro cốt của , trời mưa rất lớn.
Tôi ngồi co ro dưới mái hiên bệnh viện, ôm chiếc balo cũ đến bệch ngón .
Khi tôi nghĩ…
Mình chắc sắp bị bỏ .
Nhưng hôm đó, họ Phó xuất hiện tôi.
Ông bung ô, cúi người thật thấp nói:
Tiểu thư, chúng tôi đến đón cô .
đó, tôi bước chân Phó Uyển.
Cũng đó, cuộc đời tôi xuất hiện thêm một người tên Phó Thần.
Ngày tiên gặp anh, tôi đã gây chuyện.
Cửa biệt thự vừa mở ra, tôi vì quá căng thẳng nên vấp ngay bậc thềm, người ngã nhào phía .
“Rầm.”
Tôi đụng trúng một thiếu niên.
Ngẩng lên, thứ tiên tôi nhìn thấy là chiếc áo sơ mi lùng không chút nếp nhăn.
đó là đôi chân dài đứng nền đá cẩm thạch đen bóng.
Cuối cùng…
Là gương của Phó Thần.
Khi anh mười lăm tuổi.
Thiếu niên cao gầy, sống mũi thẳng, đường nét sắc đến mức khiến người ta không dám nhìn lâu. Đôi mắt đen sâu thẳm hờ hững rơi xuống người tôi, hơn gió tuyết mùa đông.
Anh không hề có ý đỡ tôi dậy.
Chỉ đút một túi quần, cúi nhìn cô bé lem luốc mình thản nhiên hỏi:
“ Đây là người mới à?”
lập tức đáp:
“Vâng, là Diệp tiểu thư.”
Phó Thần im lặng vài giây.
đó nhàn nhạt buông một câu:
“ hôm nay, cô nhóc này do con .”
Lúc tôi tưởng…
“” nghĩa là chăm sóc.
Mãi mới hiểu.
Không.
Đó là giáo.
Phó Thần hoàn toàn không giống những ông anh trai nuôi dịu dàng tiểu thuyết ngôn tình.
Anh không dỗ người.
Không nói lời dễ nghe.
Càng không có mấy trò cưng chiều kiểu xoa , giấu kẹo hay lén mua váy đẹp cho gái.
Anh giống một vị bạo quân thời cổ đại hơn.
Độc đoán.
Khó chiều.
cực kỳ thích kiểm soát tôi.
Nhất là chuyện học hành.
Năm lớp 11, lần tiên đời tôi thi toán tám điểm.
Tôi vui tới mức thiếu điều muốn treo bài thi cổng trường cho thiên hạ cùng chiêm ngưỡng.
đến , tôi chạy thẳng thư phòng tìm Phó Thần.
Khi đó anh đang họp video với cấp dưới.
Người đàn ông mặc sơ mi đen ngồi giữa ánh đèn bạc, ngón thon dài lật liệu, khí chất áp bức đến mức qua màn hình máy tính đám lãnh đạo bên kia cũng không dám thở mạnh.
Tôi chẳng quan tâm.
Tôi hớn hở chen :
“Anh! tám điểm!”
Phó Thần nâng mắt nhìn tôi.
Ánh mắt dừng bài thi đúng giây.
đó chân mày anh nhíu .
“ Câu này dùng bất đẳng thức là giải hai dòng.”
Anh gõ nhẹ lên giấy.
“ viết kín nửa trang làm gì?”
Nụ cười tôi đông cứng.
Anh nhạt nói tiếp:
“ Câu cuối dùng sai công thức”.
Tôi tức đến phồng má.
“ Tám điểm đó! Tám điểm đó anh không?!”
Phó Thần dựa lưng ghế, nhìn tôi như nhìn một sinh vật nhỏ đang xù lông.
Một lúc , anh bật cười rất khẽ.
Tiếng cười trầm thấp hiếm hoi làm căn phòng yên lặng.
anh đưa gõ nhẹ cây b.út lên trán tôi.
“ Tối nay ăn nhiều một chút.”
“ Anh dạy cho .”
Tôi lập tức cảnh giác:
“ không học thêm đâu!”
“Không .”
“ phản đối!”
“Phản đối vô hiệu.”
“…?”
Tôi tức đến mức muốn c.ắ.n người.
Mà Phó Thần vẫn bình thản như cũ.
Anh luôn như vậy.
Rõ ràng rất trẻ, nhưng lúc nào cũng mang dáng vẻ điềm tĩnh đáng ghét của người đã quen đứng cao nhìn xuống.