Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

vẫn chưa phải chuyện đáng nhất.

Thứ đáng thật

Là Phó Thần kỳ ghét tôi yêu đương.

Chính xác hơn là:

“Ghét tất cả sinh vật đực xuất hiện quanh tôi”.

Anh có một hệ thống cảnh báo kỳ quái.

Bất cứ nam sinh nào dám tiếp cận tôi trong bán kính mười mét sẽ bị anh tự động liệt danh sách nguy hiểm cấp cao.

Năm nhất đại , có một đàn anh khoa thể thao nổi tiếng theo đuổi tôi.

Người cao chân dài, chơi bóng rổ giỏi, mỗi lần xuất hiện kéo theo cả đám con gái hú hét.

Một buổi chiều nọ, anh ta lén nhét túi tôi hộp socola cùng bức màu hồng nhạt.

Tôi còn chưa kịp mở xem.

Buổi tối, Phó Thần đã xuất hiện trước cổng trường.

Chiếc BMW màu đen dừng dưới ánh đèn đường lạnh lẽo, nổi bật đến mức người đường không nhịn được ngoái nhìn.

Tôi vừa lên xe đã thấy hộp socola nằm trong tay anh.

Tim tôi “thót” một cái.

Phó Thần tựa lưng ghế, chậm rãi mở lá .

Cả khoang xe yên tĩnh đến đáng .

Một lúc sau, anh cười nhạt.

“Sai ba lỗi chính tả.”

Tôi: “…”

“Socola là hàng sản xuất đại trà.”

“Hàm lượng đường vượt mức tiêu chuẩn.”

“Bao bì cũng quê.”

Tôi nhịn không được nữa:

“Anh đang xem hồ sơ đấu thầu hay ?!”

Phó Thần nâng nhìn tôi.

Đôi đen sâu hun hút kia mang theo áp lực vô hình.

“Anh đang giúp em sàng lọc”.

“ Sàng lọc cái ?”

Anh thản nhiên đáp:

“Đối tượng phối tối ưu cho thế hệ sau.”

Tôi suýt nữa bị nước nghẹn c.h.ế.t.

“ Phó Thần!!!”

Người đàn ông trước mặt vô cùng bình tĩnh.

“ Tiếp xúc nhiều với người IQ thấp sẽ bị ảnh hưởng”.

“ Anh không muốn sau này con em ngốc”.

“…?”

Khoảnh khắc ấy tôi thật muốn mở cửa xe nhảy xuống.

Kết quả cuối cùng là…

Chưa đầy một tuần sau, đàn anh hotboy kia vừa nhìn thấy tôi từ xa đã lập tức quay đầu bỏ chạy như gặp sát thần.

Nghe nói hôm phỏng vấn thực tập ở tập đoàn Phó thị, cậu ta bị Phó Thần hỏi đến mức suýt bật khóc.

Từ đó về sau.

Không còn ai dám công khai theo đuổi tôi nữa.

Còn Phó Thần?

Anh dường như hài lòng với kết quả này.

Đêm đó trên đường về nhà, anh kéo tôi ngồi sát , tiện tay nhét lòng tôi ly sữa nóng.

Ngoài cửa kính xe, đèn neon lướt mảng sáng tối mơ hồ.

Giọng anh trầm thấp vang lên giữa màn đêm yên tĩnh.

“ Ngoan một chút.”

“Anh còn chưa nuôi em xong.”

Mặc kệ cái miệng anh lúc nào cũng độc địa đến mức khiến người ta muốn tức c.h.ế.t.

Mặc kệ cách anh dùng giọng điệu lạnh tanh nói những lời làm tôi xù lông.

Tận sâu trong lòng, tôi chưa thật ghét Phó Thần.

Một lần cũng không.

Bởi người đàn ông ấy…

âm thầm dịu dàng với tôi theo cách tinh vi nhất.

Anh không biết nói lời ngon tiếng ngọt.

Cũng chẳng bao giờ làm mấy chuyện lãng mạn kiểu tặng hoa hay viết .

tất cả chu đáo của anh được giấu kín trong chi tiết nhỏ đến mức đáng .

Anh nhớ tôi bị dị ứng với hoa ly.

Cho nên từ ngày tôi chuyển Phó Uyển, trong biệt thự chưa xuất hiện một cành ly nào nữa.

Mỗi lần dự tiệc thương mại hay yến hội, sẽ nhận được yêu cầu đặc biệt từ Phó Thần:

“ Đừng xuất hiện hoa ly gần cô ấy.”

Ban đầu tôi còn tưởng chỉ là trùng hợp.

Mãi cho đến một lần, có đối tác nước ngoài mang tới một bó ly trắng đặt trong phòng khách.

Khi tôi vừa bước xuống cầu thang, Phó Thần lập tức đứng dậy.

Anh thậm chí còn chưa nhìn tôi.

Chỉ lạnh giọng nói với quản gia:

“Mang đi.”

Người đối diện sửng sốt:

đây là ly nhập khẩu quý…”

Phó Thần cắt ngang, giọng điệu không chút cảm xúc:

“ Cô ấy dị ứng.”

Chỉ bốn chữ.

Cả căn phòng lập tức yên lặng.

Còn tôi thì đứng trên cầu thang ngẩn người nhìn anh.

Một chuyện nhỏ đến

Anh nhớ rõ hơn cả chính tôi.

Anh cũng nhớ tôi ghét tây.

Ghét đến mức chỉ cần c.ắ.n phải một miếng là sẽ nhăn mặt cả buổi.

Cho nên đầu bếp Phó gia mỗi lần nấu ăn phải lựa sạch trước khi bưng lên bàn.

Có lần đầu bếp mới không biết quy tắc, vô sót vài lát trong mì Ý.

Tôi còn chưa kịp nói .

Phó Thần đã đặt d.a.o nĩa xuống.

Anh nhìn phần ăn của tôi vài giây rồi nhíu mày:

“Đổi món khác.”

Đầu bếp cuống quýt xin lỗi.

Tôi vội vàng xua tay:

“Không sao đâu, em lựa là được .”

Phó Thần lạnh nhạt nhìn tôi:

“Em đau dạ dày còn ăn sống?”

“…?”

Tôi cứng họng.

Bởi chính tôi cũng quên mất chuyện đó.

anh thì nhớ.

Anh nhớ.

Thậm chí có một khoảng thời gian tôi thức đêm ôn thi nhiều, dạ dày bắt đầu đau âm ỉ.

Tôi không nói với ai.

Chỉ lén uống t.h.u.ố.c rồi tiếp tục .

tối hôm sau, trên bàn đã xuất hiện một bát canh gừng nóng.

Tôi tưởng dì giúp việc nấu.

Kết quả bà ấy nói:

“ Đại thiếu gia dặn phòng bếp làm đó”.

“Cậu ấy còn bảo phải giảm lượng gừng xuống tiểu không thích mùi nồng.”

Tôi cầm chiếc thìa ngẩn người lâu.

Phó Thần bận đến mức một ngày ngủ chưa tới năm tiếng.

Thế anh vẫn có thể nhớ rõ…

Tôi thích .

Ghét .

.

Hay thậm chí chỉ là một thói quen nhỏ nhặt chẳng đáng ai tâm.

Có đôi khi tôi cảm thấy mình như một món đồ sứ quý giá được anh đặt trong l.ồ.ng kính bảo vệ.

Từ nhỏ đến , con đường tôi đi gần như chưa gặp nguy hiểm thật .

ngoài có vệ sĩ đi theo.

Xe đưa đón được cải tạo chống va đập.

Ngay cả trường của tôi, Phó Thần cũng âm thầm đầu tư một khoản chỉ nâng cấp hệ thống an ninh.

Tôi phàn nàn:

“Anh quản em như quản phạm nhân .”

Phó Thần chỉ bình thản liếc tôi một cái:

“Em ngốc.”

“ Bị người ta bán đi cũng không biết.”

Tôi tức đến nghiến răng:

“Anh mới ngốc!”

Anh khẽ nhếch môi.

Sau đó tự nhiên đưa tay kéo khăn quàng cổ lên cho tôi giữa trời đông lạnh buốt.

Động tác thuần thục đến mức như đã làm hàng nghìn lần.

Cho nên suốt một thời gian dài…

Tôi vẫn tự nhủ với bản thân rằng:

Phó Thần đối xử tốt với tôi, chẳng chỉ trách nhiệm.

ba tôi đã cứu ba anh.

tôi là con gái của ân nhân.

Chỉ thôi.

Nhất định chỉ là thôi.

Cho đến ngày hôm đó.

Một buổi chiều cuối thu.

Ánh hoàng hôn vàng cam phủ kín khu vườn phía sau Phó Uyển.

Tôi ngồi trên xích đu ngoài sân cỏ, ôm laptop sửa luận văn đến phát bực.

Gió thổi nhẹ hàng cây.

Lá khô rơi đầy mặt đất.

Tôi mệt đến mức ngẩng đầu lên theo bản năng.

Rồi vô bắt gặp ánh của Phó Thần.

Anh đứng dưới mái hiên cách đó không xa.

Tây trang đen lạnh lùng, thân hình cao chìm trong sắc chiều nhàn nhạt.

Anh không biết tôi đang nhìn mình.

Cho nên cũng không kịp che giấu ánh ấy.

Không còn lạnh lùng thường ngày.

Không còn vẻ hờ hững quen thuộc.

là một thứ cảm xúc kỳ sâu.

kỳ nóng.

Nóng đến mức khiến tim tôi run lên.

Ánh ấy như biển sâu âm thầm cuộn trào dưới lớp băng lạnh giá.

Là d.ụ.c vọng bị đè nén lâu.

Là chiếm hữu gần như mất kiểm soát.

Là khát vọng muốn kéo một người hoàn toàn chìm thế giới của mình.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.