Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Khoảnh khắc …
Tôi nghe tiếng tim lệch nhịp.
Rõ ràng.
Mạnh mẽ.
Không thể giả vờ như không tồn tại được nữa.
Tôi bỗng nhận ra một chuyện cực kỳ đáng .
Rằng suốt những năm tháng trưởng thành …
Người đàn ông tên Phó Thần đã lặng lẽ xuất hiện trong mọi cảm xúc của tôi lúc nào không hay.
Lúc vui vẻ, người đầu tiên tôi tìm là anh.
Lúc tủi thân, người duy nhất tôi an tâm cũng là anh.
Ngay cả tương lai mơ hồ trong tưởng tượng của tôi…
Cũng từng có hình bóng người khác.
Hoàng hôn hôm rất đẹp.
Mà ánh mắt Phó Thần còn nguy hiểm hơn cả hoàng hôn.
Cũng giây phút .
Tôi hoàn toàn thừa nhận với chính .
Tôi yêu anh rồi.
Sau chính thức tiếp quản vị trí chủ tịch tập đoàn Phó thị, cuộc sống của Phó Thần gần như bước trạng thái chiến tranh quanh năm.
Khối lượng công việc khổng lồ biến anh thành một cỗ máy vận hành bằng caffeine, các cuộc họp xuyên quốc gia và những bản báo cáo tài chính chất cao như núi.
Mỗi ngày anh chỉ vài tiếng.
Điện thoại đổ chuông liên tục.
Máy tính từng tắt sáng.
Có đôi tôi nửa đêm tỉnh giấc đi lầu uống nước, vẫn ánh đèn thư còn bật.
Qua khe cửa, Phó Thần ngồi một sau bàn làm việc.
Tây trang đen vắt hờ trên ghế.
Cà vạt bị kéo lỏng.
Ánh sáng xanh lẽo màn hình chiếu gương mặt sắc nét đầy mệt mỏi của anh.
Thư ký đứng bên cạnh báo cáo đến mức mồ hôi đầy trán, còn anh chỉ nhắm mắt day nhẹ mi tâm rồi thấp giọng :
“Làm .”
Chỉ hai chữ thôi cũng đủ cả căn ngạt thở.
Khoảng thời gian anh ở nhà ngày càng ít.
Có liên tục nửa tháng tôi không mặt anh.
Hôm nay ở New York.
Ngày mai bay Paris.
Hôm sau xuất hiện tại London.
Lịch trình kín đặc đến mức tôi thôi cũng nghẹt thở.
Nhưng kỳ lạ là…
Dù người không ở cạnh tôi, hệ thống “camera chạy bằng cơm” của Phó Thần vẫn hoạt động ổn định như thường.
Tôi ăn gì.
Đi đâu.
Tan học lúc mấy giờ.
Bên cạnh có những ai.
Anh đều biết rõ ràng.
Có lần tôi chỉ lén ăn một ly kem quá giờ quy định, tối hôm Phó Thần đã gọi video tận châu Âu sang.
Màn hình vừa kết nối, anh đã mặt hỏi:” Dạ dày không đau nữa rồi?”
Tôi chột dạ.
“…Anh gắn camera trong người em à?”
Phó Thần đang ký tài liệu, nghe vậy chỉ nhàn nhạt nâng mắt:
“Nếu được, anh sự làm vậy.”
“…?”
Người đàn ông này càng ngày càng đáng .
Nhưng người đáng nhất trong Phó gia ra không anh.
Mà là mẹ anh.
Phó nhân.
Một nữ cường nhân nổi tiếng của giới thượng lưu Bắc Thành.
Người phụ nữ có thể đ.á.n.h hơi biến động thị trường trước cả cổ phiếu kịp tăng giá.
Ánh mắt sắc bén đến mức người đối diện có cảm giác mọi bí mật đều bị thấu.
Cho nên…
Chuyện giữa tôi và Phó Thần, làm sao có thể không nhận ra.
Chỉ là tôi không ngờ ngày bị phát hiện đến nhanh như vậy.
Hôm là một buổi sáng cuối tuần hiếm hoi.
Phó Thần vừa trở về sau chuyến công tác dài gần mười ngày ở châu Âu.
Lúc tôi lầu, anh đang trên chiếc ghế bành nhung trong khách.
Có lẽ sự quá mệt.
Ngay cả người luôn cảnh giác như anh cũng quên lúc nào không biết.
Ánh nắng sớm xuyên qua cửa kính lớn rơi người anh.
Sườn mặt sắc ngày thường lúc dịu đi vài phần.
Tây trang còn kịp thay.
Cà vạt hơi lệch.
Dưới mắt hiện rõ quầng thâm nhàn nhạt.
Tôi đứng anh một lúc lâu, trong lòng bỗng chua xót không nên lời.
Mấy năm nay…
Anh sự quá vất vả.
Tôi nhẹ chân bước tới, cầm chiếc chăn mỏng định đắp cho anh.
Ai ngờ vừa cúi người .
Cánh tay mạnh mẽ của Phó Thần bỗng siết lấy eo tôi.
Tôi còn kịp phản ứng đã bị anh kéo mạnh lòng.
“A….!”
Cả người tôi ngã l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của anh.
Mùi hương gỗ trầm quen thuộc bao phủ.
Có lẽ vì còn tỉnh hẳn, Phó Thần chỉ theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy tôi.
Anh vùi mặt hõm cổ tôi, hơi thở nóng bỏng phả da tôi run từng đợt.
Giống như người đi trong sa mạc quá lâu cuối cùng cũng tìm nguồn nước.
Anh hít sâu.
Cánh tay càng siết c.h.ặ.t hơn.
Giọng khàn thấp vì mệt mỏi vang bên tai tôi:
“Ngoan…”
“Đừng chạy…”
Trái tim tôi đập loạn đến mức gần như nổ tung.
Tôi cứng đờ trong lòng anh, cả người nóng bừng .
Ngay khoảnh khắc .
Một tiếng ho khẽ đầy ẩn ý vang cửa khách.
“ Khụ…”
Không khí đông cứng.
Tôi quay đầu .
Phó nhân đang đứng .
mặc sườn xám màu ngọc trai, tay cầm tách trà, ánh mắt bình tĩnh đến đáng .
Tôi đến mức suýt hồn lìa khỏi xác.
Phó Thần cũng tỉnh táo.
Anh mở mắt ra, ánh đầu tiên còn mang theo chút dịu dàng lười biếng sau dậy.
Nhưng ngay chạm ánh mắt của mẹ …
Toàn bộ cảm xúc bị lớp vỏ lùng quen thuộc che kín.
Tôi cuống quýt đứng dậy.
Kết quả càng luống cuống càng vướng người anh.
Cuối cùng vẫn là Phó Thần giữ eo tôi ổn định trước.
Động tác tự nhiên đến mức da đầu tôi tê rần.
Phó nhân chúng tôi vài giây.
Sau cực kỳ bình tĩnh nhấp một ngụm trà.
Ban ngày ban mặt.
“…!!!”
Tôi đỏ mặt đến mức đào hố chui .
Nhưng điều đáng nhất là…
Phó nhân không hề nổi giận.
càng bình tĩnh, tôi càng sống lưng.
Quả nhiên.
Sáng hôm sau, cuộc đời tôi bước địa ngục.
Lịch trình sinh hoạt bị thay đổi hoàn toàn.
Buổi sáng sáu giờ học cưỡi ngựa.
Tám giờ học lễ nghi.
Chiều học quản lý tài chính.
Tối còn có thêm khóa học thân và đàm phán thương mại.
Tôi bị nhồi đến mức chỉ còn nửa cái mạng.
Phó nhân ngồi đối diện tôi trong trà, ung dung đặt tách trà .
“Tiểu Minh.”
“ Con cũng không còn nhỏ nữa.”
“ Đến lúc học cách trở thành một tiểu thư danh giá sự rồi.”
Tôi ôm giáo trình dày cộm, sống không còn gì luyến tiếc.
Phó nhân mỉm cười dịu dàng.
“Dù sao sau này bước giới thượng lưu, cũng biết cách tự bảo vệ .”
Ngừng vài giây, nhàn nhạt bổ sung:
“Miễn cho bị người ta nuôi trong l.ồ.ng kính đến ngốc luôn.”
“…?”
Tôi nghe mà cả gáy.
Không hiểu sao cứ có cảm giác câu này không đang tôi.
Mà là đang châm chọc ai .
Quả nhiên.
Bữa cơm tối hôm , Phó nhân đột nhiên :
“ À rồi.”
“Con trai út nhà họ Lâm vừa Anh về nước.”
“ Hình như cũng học cùng ngành với Tiểu Minh.”
“Cuối tuần hai đứa gặp mặt đi.”
Khoảnh khắc .