Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Bốn ngày , chiều thứ sáu.
Trên đường tan làm, tôi ngang qua một tiệm xổ số, cửa dán băng rôn đỏ ch.ói.
“Tiệm có hai giải lớn.”
Bình thường tôi không mua thứ này, nhưng ngày đó không hiểu sao, bước chân lại rẽ vào.
“Cho tôi một vé.”
Ông chủ cười nói: “Lỡ sao?”
Tôi cười: “ lì xì cho ông.”
nhà, tôi tiện nhét vé số vào ví, rồi quên mất chuyện này.
Tối thứ bảy, tôi đang lướt điện thoại đột nhiên thấy một thông báo đẩy.
Dãy số thưởng kỳ này.
Tôi tiện lục tờ vé số kia ra.
Con số đầu tiên, trùng.
Con số thứ hai, trùng.
Con số thứ ba, thứ tư, thứ năm…
tôi bắt đầu run lên.
Tất đều trùng.
Tôi rồi.
Giải .
52.800.000 .
Tôi trên sofa, người ngây ra.
Trần Viễn Hàng đang xử lý báo cáo phòng làm việc, không biết ngoài phòng khách xảy ra chuyện .
Tôi nắm c.h.ặ.t tờ vé số ấy, tim đập nhanh mức muốn nổ tung l.ồ.ng n.g.ự.c.
52.800.000 .
đời tôi chưa từng thấy nhiều vậy.
Ý nghĩ đầu tiên của tôi là xông vào phòng làm việc, ôm Trần Viễn Hàng hét lớn: “ ơi! Chúng ta phát tài rồi!”
Nhưng tôi không làm vậy.
Tôi trên sofa, đầu hiện lên một suy nghĩ.
Nếu Trần Viễn Hàng biết tôi 52.800.000 , sẽ thế nào?
Với tính cách hễ chị gái yêu cầu là anh đều đáp ứng, Trần Nhã Cầm liệu có mở miệng đòi không?
Mua nhà?
Đầu tư?
Con gái du học?
Lý do nhiều quá.
Trần Viễn Hàng, anh sẽ từ chối sao?
Tôi nhớ chiếc đồng hồ 80.000 kia, nhớ câu anh nói “ của anh, anh muốn cho ai cho”.
Tim tôi từng chút một lạnh .
52.800.000 này, nếu để anh biết, là của chúng tôi sao?
Hay sẽ biến thành cái động không đáy của “tình chị em sâu nặng”?
Tôi không biết.
Vì vậy tôi giấu tờ vé số .
Giấu ở ngăn kẹp kín đáo ví, nơi dù Trần Viễn Hàng lục tung chiếc túi không tìm được.
Tối đó tôi mất ngủ.
Tôi nằm trên giường, nghe tiếng hít thở đều đều của Trần Viễn Hàng bên cạnh, rối tơ vò.
Nói với anh, anh có thể sẽ chia cho chị gái.
Không nói với anh, cuộc hôn nhân của chúng tôi có thể gọi là tin tưởng sao?
Tôi nghĩ suốt đêm.
Khi trời sắp sáng, tôi đưa ra một quyết định.
Tôi muốn thử anh một lần.
Tôi muốn xem, khi tôi khó khăn , rốt cuộc anh sẽ đứng phía nào.
Là vợ anh, hay là chị gái anh.
Sáng thứ hai, tôi giả vờ không có chuyện làm.
Lúc trưa, tôi gửi cho Trần Viễn Hàng một tin nhắn: “ ơi, tối sớm nhé, em có chuyện muốn nói với anh.”
Anh trả lời ngay: “Được vợ, sao vậy?”
Tôi không trả lời.
Năm giờ chiều, tôi tan làm đúng giờ nhà.
Tôi làm món cá dưa chua và cánh gà coca mà Trần Viễn Hàng thích , hầm canh sườn củ mài anh thích.
Sáu giờ rưỡi, Trần Viễn Hàng .
“Ôi, nay sao thịnh soạn thế?” Vừa vào cửa anh cười, “Có chuyện tốt à?”
Tôi bưng thức ra khỏi bếp, cười nói: “ cơm , xong rồi nói.”
Lúc cơm, Trần Viễn Hàng cứ nói chuyện ngân hàng, nói chi nhánh của họ sắp đ.á.n.h giá, nói lãnh đạo đề cử anh làm phó chủ nhiệm.
Tôi yên lặng nghe, thỉnh thoảng đáp một tiếng.
xong, tôi thu dọn bát đũa.
Trần Viễn Hàng ngoài phòng khách xem tivi.
Rửa bát xong, tôi ra phòng khách .
“.”
“Ừ?” Anh quay đầu lại.
Tôi cúi đầu, hạ giọng thấp: “Em… em bị sa thải rồi.”
Chiếc điều khiển Trần Viễn Hàng rơi đất.
Anh ngây ngốc nhìn tôi, lâu sau mới phản ứng lại: “Em nói ?”
“Em bị công ty cho nghỉ rồi.” Tôi ngẩng đầu, hốc mắt đỏ, “Thứ sáu tuần nhận thông báo, nay là ngày cuối.”
Đây là lời nói dối tôi bịa ra.
Tôi không bị sa thải, công việc của tôi vẫn ổn.
Nhưng tôi muốn xem phản ứng của anh.
Trần Viễn Hàng đó, sắc mặt thoáng chốc trở nên khó coi.
“Sao lại… thành tích của em chẳng phải vẫn luôn tốt sao?”
“Công ty cắt giảm nhân sự, em không may thôi.” Tôi lau nước mắt, “ bồi thường phải tháng sau mới tài khoản, lương tháng này không .”
Trần Viễn Hàng im lặng lâu.
Tôi nhìn anh, tim đập dữ dội.
Anh sẽ nói ?
Anh sẽ trách tôi sao?
Anh sẽ cảm thấy tôi vô dụng sao?
Giống Trần Nhã Cầm lạnh lùng châm chọc?
Nhưng Trần Viễn Hàng đứng dậy, mặt tôi, xổm , nắm lấy tôi.
Hốc mắt anh đỏ lên.
“Vợ à.” Giọng anh run rẩy, “Không sao đâu, thật sự không sao.”
Tôi sững người.
“Em đừng sợ.” Trần Viễn Hàng nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, “Anh nuôi em.”
Khoảnh khắc ấy, nước mắt tôi không ngừng rơi .
Không phải vì diễn, mà là thật sự cảm động.
Tôi suýt chút nữa nói ra sự thật.
ơi, xin lỗi anh, em không bị sa thải, em đang thử anh, em 52.800.000 …
Nhưng lời bên miệng, tôi lại nuốt .
Tôi muốn xem thêm.
Lỡ anh chỉ thời xúc động sao?
“…” Tôi khóc nói, “Xin lỗi, em gây thêm phiền phức cho anh rồi.”
“Nói ngốc nghếch vậy.” Trần Viễn Hàng ôm lấy tôi, “Em là vợ anh, chuyện của em chính là chuyện của anh.”
“Nhà mình vẫn tiết kiệm, em nghỉ ngơi một thời gian , từ từ tìm.”
“Thật sự không được anh tăng ca nhiều hơn, một mình anh nuôi nhà nuôi nổi.”
Tôi dựa vào anh, vừa áy náy vừa cảm động.
Anh thật tốt với tôi.
Ít khoảnh khắc này, anh là thật .
Tối ấy, Trần Viễn Hàng ôm tôi nói nhiều.
Nói bảo tôi đừng lo, nói sẽ chăm sóc tôi thật tốt, nói sau này sẽ càng cố gắng hơn.
Tôi nghe nhịp tim của anh, ấm áp.
Có lẽ, tôi thật sự nghĩ nhiều.
Có lẽ, anh thật sự đặt tôi ở vị trí đầu tiên rồi.