Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
[Còn ngủ nữa hả, người ta tới bắt cô rồi kìa?]
Trong lòng tôi giật thót.
Cái quái gì ?
Mèo biến thành hổ?
Ngay giây tiếp theo, bên ngoài đột nhiên truyền tới tiếng động rất lớn.
có người đang phá xông vào.
Nhưng còn kịp để tôi ngồi dậy, mắt đã lóe qua một bóng trắng.
cậu nhóc vốn còn đang ngủ đã biến về nguyên , lao vọt ra ngoài rồi hướng về phía người kia gào lớn:
“Aaaa… Ta khó khăn lắm mới dỗ nàng ngủ đó!!!”
Khoảnh khắc câu nói dứt, toàn bộ hiện trường rơi vào im lặng c.h.ế.t ch.óc.
7
Nhất thời tôi không biết nên giả vờ ngủ hay giả vờ c.h.ế.t nữa.
Khoảnh khắc rồi, tôi đã nhìn rõ nguyên của “cháu trai” không phải mèo nhỏ nhắn đáng yêu, mà là một bé hổ trắng to bự chảng!!!
Đúng là muốn lấy mạng người ta mà.
Ngoài phòng, người cao lớn đang cau mày nhìn chằm chằm tiểu hổ.
Đèn phòng khách đã bật sáng.
cách một khoảng không xa, tôi liếc mắt đã nhìn phía sau người còn có vài vệ sĩ đi theo. Với thân phận thủ lĩnh tộc hổ, gương anh ta lạnh lùng sắc bén, màu mắt cũng đậm hơn đôi chút. Mỗi khi nheo mắt nhìn người khác đều mang theo khí thế khiến người ta không rét mà run.
Tiểu hổ dường cũng hơi sợ người anh trai này, đôi chân ngắn nhỏ không khống chế mà lùi về sau mấy bước. Khí thế hùng hổ rồi lập tức yếu đi một đoạn, ngay cả nói cũng nhỏ , nhưng vẫn cố nói:
“Anh làm động tĩnh lớn quá rồi đó, có thể đừng ồn nữa không? Dì ấy khó khăn lắm mới ngủ mà.”
Minh: “…Dì???”
Thái dương người giật giật, anh im lặng hai giây rồi nghiến răng nhả ra hai chữ ấy.
Đôi tai tiểu hổ run khe khẽ, không dám tiếng nữa.
Tôi sự không nỡ nhìn nó bị mắng, do dự một cùng vẫn không nhịn , xoay người giường rồi nhanh chân bước tới, chắn tiểu hổ, áy náy nói:
“Xin lỗi, là tôi nhận nhầm người, cứ tưởng em ấy là cháu trai mình.”
Lời dứt.
Ánh mắt người cùng cũng chuyển sang tôi.
Bất ngờ đối diện, bốn mắt nhìn nhau.
Tôi run một cái.
Có khoảnh khắc, tôi sự nghi ngờ người sẽ biến thành một hổ khổng lồ rồi nuốt sống tôi luôn!!!
Nhưng khi nhìn rõ tôi, thần sắc người đột nhiên khựng .
[Cười c.h.ế.t mất thôi, ngay cả Minh cũng không ngờ em út của mình bị người ta bắt làm A Bối Bối.]
[ ra cũng không trách Minh phản ứng lớn , tiểu hổ đáng thương lắm. Hồi 2-3 tuổi, anh trai không ở nhà từng thuê bảo mẫu lo cho em trai, ai ngờ một ngày nọ bảo mẫu vô tình nhìn Thanh mất khống chế biến về nguyên nên bị dọa sợ. Không cho cậu bé ăn thôi, còn thường xuyên trói nữa, lâu dần nên cậu ấy rất sợ người.]
[Xét theo sức chiến đấu nữ phụ là người thôi, nếu tiểu hổ không muốn, cô ấy vốn chẳng thể đưa cậu bé đi đâu.]
[…]
Ngay bầu không khí đang giằng co.
Một nói khe khẽ vang :
“Là em tự nguyện đi theo chị ấy về mà, chị ấy là người tốt.”
Tôi cúi đầu nhìn , đối diện với đôi mắt xanh nhạt của cậu nhóc.
Nó dường muốn nói gì đó, nhưng cùng vẫn không nói ra, chậm rãi quay đi.
Tôi: “…”
Hu hu hu, tôi sự… cảm động c.h.ế.t mất thôi.
Nghe , người thu khí thế đáng sợ, nói cũng dịu :
“ lần sau nhớ nói với anh .”
Tôi: “?”
Anh ta … cũng khá dễ nói chuyện.
Nghe , ngay cả Thanh cũng có chút kinh ngạc:
“…”
Nhưng còn kịp nhìn thêm, vài vệ sĩ đã bước , hộ tống cậu nhóc ra ngoài.
Minh vẫn đứng nguyên tại chỗ, im lặng một rồi bảo người đưa cho tôi một khoản tiền, điệu ngoài ý muốn vô cùng ôn hòa:
“Xin lỗi, là tôi hiểu lầm. Đây là tiền bồi thường cái .”
Tôi cầm số tiền ấy, cảm giác đang cầm khoai lang bỏng tay.
Dù sao cách đây không lâu, tôi còn bắt cậu em trai cưng của anh ta vỗ lưng dỗ mình ngủ nữa mà.
Nhưng cùng tôi vẫn không nói gì cả.
8
Sau khi tiễn hai anh em họ rời đi.
Tôi nhìn cánh bị phá tung, vẫn còn hơi ngẩn người.
Cảm giác mình vẫn tỉnh ngủ.
Cũng đúng ấy.
Điện thoại trong túi áo ngủ rung .
Tôi hoàn hồn cúi đầu nhìn.
Là tin nhắn của chị gửi tới:
“Lạc Chi, chị về tới gần nhà rồi, em với Tiểu Đinh dậy ?”
Mắt tôi lập tức mở to:
“…?”
Xong đời rồi.
Đứa ở chỗ tôi không phải cháu trai .
cháu trai đang ở đâu???
Đang rối tới mức muốn nổ tung đầu óc, đám bình luận còn tiếp tục thêm dầu vào lửa:
[OMG luôn, nữ phụ: giao cho em, đảm bảo làm hỏng.]
[Chị : trai to đùng của tôi đâu rồi?]
[Tôi nhớ chị nữ phụ là nữ chính mà? Có ai spoil không?]
Tôi hoàn toàn không còn tâm trí xem bình luận nữa, mặc nguyên đồ ngủ chạy lầu.
dưới, tôi đã nhìn chị đang đi về phía này.
5 năm không gặp.
Người phụ nữ mặc bộ vest gọn gàng sắc sảo, lớp trang điểm tinh tế nhưng vẫn khó giấu nổi vẻ mệt mỏi.
Nếu là đây, chắc chắn tôi sẽ vui mừng lao tới ôm chầm lấy chị ấy.
Nhưng bây giờ…
Bước chân tôi từ nhanh dần chậm , cùng dừng hẳn tại chỗ, cúi đầu không dám nhìn thẳng vào chị.
Tôi đúng là ngốc quá.
Chuyện này cũng làm hỏng nữa.
Đang áy náy vô cùng chị đã đi tới .
có mình tôi, đôi mày đẹp của chị khẽ nhíu :
“Sao ? Tiểu Đinh còn dậy à?”
Tôi sốt ruột áy náy, mới mở miệng đã nghẹn :
“Xin lỗi chị… em… em nhận nhầm người rồi. Hôm đó người em dẫn về không phải Tiểu Đinh… em không biết thằng bé đi đâu mất rồi…”