Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Năm mười tám tuổi, tôi “nhặt” được một kẻ bị trường cô lập, đại ca trường mà chẳng thèm quan tâm.
Tôi đã dốc hết lòng bấy lâu nay, vậy mà chẳng thể nào sưởi ấm được trái tim anh ta.
Mãi đến thanh mai trúc mã của anh xuất hiện, tôi bàng hoàng ra: Hóa ra anh cũng có những khía cạnh dịu dàng đến thế, là sự dịu dàng đó chưa bao giờ dành cho tôi.
Ngày quyết định buông , tôi đã dối anh. Tôi bảo đi một lát rồi về ngay.
Thế nhưng, tôi đã một đi không trở lại.
Bảy năm sau, chúng ta tình cờ gặp lại giữa phim trường. Anh của hiện tại đã là một Ảnh đế cao ngạo, nhưng lại siết c.h.ặ.t lấy tôi, gầm lên trong đau đớn:
“ là đi một lát rồi về cơ mà?”
“Rốt cuộc những năm qua… em đã đi đâu hả?!”
1
Lòng tôi ướt đẫm mồ hôi căng thẳng.
Tân Ảnh đế Bùi Giác đang đứng ngay sau lưng tôi, đó chừng năm mét. cần tôi quay người lại, chắc chắn sẽ đụng mặt anh ta.
Phó đạo diễn đang trao đổi: “Thầy Bùi, cảnh sau là cuộc hội ngộ với người yêu cũ, cậu cần thể hiện sự quyến luyến và không nỡ.”
Bùi Giác khẽ bật cười khinh miệt: “Quyến luyến?”
“Cậu cảm không ổn sao?” Phó đạo diễn thắc mắc.
“Đã là người cũ rồi, mà quyến luyến nữa đâu.”
Giọng của anh giống hệt năm xưa, mang theo vẻ phóng túng, bất cần đời. Năm mười tám tuổi đó, anh cũng dùng chất giọng trầm khàn này, lúc nhẹ lúc nặng gọi tên tôi:
“Tuế Tuế.”
Cuộc thảo luận phía sau tiếp tục, phó đạo diễn thêm đó tôi không rõ, nhưng giọng lạnh nhạt của Bùi Giác lại truyền thẳng vào tai tôi một rõ mồn một:
“Người cũ sao? Sớm quên sạch rồi. Tôi không có thói quen ăn lại cỏ cũ.”
À, ra là vậy.
Với tư là “ngọn cỏ cũ” kia, tôi cũng chẳng có ý định người quen. Đóng phim xong, đường nấy đi là tốt nhất.
Vừa nghĩ vậy, đồng nghiệp bỗng gọi lớn tên tôi: “Tuế Tuế, tìm đạo cụ chưa?”
2
Phía sau tôi bỗng chốc im bặt.
Tôi ôm c.h.ặ.t đạo cụ, vội vàng chạy biến. Bùi Giác không đuổi theo. Có lẽ anh không , hoặc rồi nhưng cũng chẳng bận tâm.
Lúc chuẩn bị trường quay, tôi với đồng nghiệp: “Lần sau cứ gọi tôi là Tiểu Trình, đừng gọi Tuế Tuế nữa nhé.”
“Sao thế? Tuế Tuế hay mà.”
“Gọi Tiểu Trình chuyên nghiệp hơn.” Tôi đưa ra lý do, đồng nghiệp cười vang rồi cũng tin lời.
Đây là bộ phim đầu tiên tôi đảm vai trò trợ lý đạo diễn. vào đoàn, tôi đã biết chính là Bùi Giác. Anh là thế hệ F2 của giới giải trí, nắm giữ tài nguyên của nửa vòng showbiz, lại thêm diễn xuất thiên bẩm nên 25 tuổi đã đoạt ngôi Ảnh đế.
Và chẳng may, tôi lại chính là mối tình đầu của anh.
Tôi từng do dự không biết có nên việc hay không, nhưng cuối cùng không muốn bỏ lỡ cơ hội nghề nghiệp tốt, tôi đến. Tôi tự thề với lòng , tuyệt đối không được anh phát hiện ra. Nếu không, đời tôi coi như xong đời.
Bởi bảy năm , chúng tôi chia theo một chẳng lấy làm tốt đẹp. Trong lá thư lại, tôi đã viết:
“Tôi biết anh là thiếu rồi. Tiếp cận anh muốn đào bới tin tức nhà anh thôi, chứ tôi chẳng ưa mấy tên côn đồ , tôi thích kiểu trai thư sinh cơ. Đừng gặp lại nữa, bái bai.”
Lúc viết thư ngang tàng bao nhiêu, lúc bỏ chạy tôi t.h.ả.m hại bấy nhiêu. Không biết Bùi Giác đọc xong bức thư đó sẽ có cảm giác , nhưng cái tính thù dai của anh tôi biết rõ. Nếu bị anh tóm được, sự nghiệp của tôi chắc chắn sẽ bị phong sát đến mức không đường sống.
Đồng nghiệp ríu rít: “Bùi Giác ngoài đời đẹp trai hơn trên phim, đúng là gen cực phẩm.”
“ bố mẹ anh ấy cũng là Ảnh hậu với Ảnh đế một thời mà, đẹp hơn người thường là đương nhiên.”
“Tôi thích cái khí chất của Bùi Giác quá! Thanh tú, lịch lãm, chắc hồi đi học anh ấy là thần trường học nhỉ?”
Tôi suýt sặc. Bùi Giác mà là thần trường học sao? Nhầm to rồi!
Anh không những không phải thần, mà là tên đại ca trường khiến nấy đều phải tránh xa. Tôi chẳng bao giờ quên được lần đầu gặp anh: Vừa đ.á.n.h xong, người ngợm đầy vết bầm tím.
Trời mưa tầm tã, người qua kẻ lại vội vã, có anh là ngồi bất động bên lề đường như thể đã c.h.ế.t. Mãi đến tôi lại gần, anh ngước mắt lên:
“Cút!”
Giọng điệu lúc đó giống hệt một ch.ó dữ lên cơn điên, sẵn sàng xé xác tôi bất cứ lúc nào. Nhưng tôi không cút. Tôi run cầm cập, cầm chiếc ô nhỏ họa tiết hoa nhí che lên đầu anh.
Đó là tôi và Bùi Giác bắt đầu.
Tôi lắc đầu, gạt bỏ hồi ức ra khỏi trí não. Sắp đặt bối cảnh xong, tôi tranh thủ đi nghỉ. Phim trường quá ồn ào, tôi lẩn ra lối cầu thang bộ. Vừa đẩy cửa vào, mùi t.h.u.ố.c lá nồng nặc đã xộc lên mũi.
Bùi Giác đứng đó trong bóng tối, đầu ngón lấp lóe đốm lửa hồng. Anh khẽ nheo đôi mắt dài nhìn tôi.
y hệt năm nào.
3
Lối đi cầu thang im lặng đến đáng sợ
“… Xin lỗi, tôi làm phiền anh rồi.” Tôi cúi đầu định rời đi.
Nhưng Bùi Giác lại gọi giật lại: “Cô làm vị trí ?”
“Trợ lý đạo diễn ạ.”
“ tốt nghiệp sao?”
“Vâng.”
“ tốt nghiệp mà đã làm trợ lý cho đạo diễn Trương, khá đấy.”
“Cảm ơn thầy Bùi.”
“Cô bao nhiêu tuổi?”
“Hai mươi lăm.”
Anh khẽ cười nhạt, lười nhác : “Chúng ta bằng tuổi, sao cô lại gọi tôi là thầy?”
“Phó đạo diễn cũng gọi anh là thầy, mà chú ấy đã 43 rồi.”
“Vậy gọi lại một tiếng nữa xem.”
Tôi ngẩn người, đành c.ắ.n răng gọi: “Thầy Bùi.”
Trong bóng tối, tôi không nhìn rõ, nhưng dường như khóe môi Bùi Giác hơi nhếch lên? Đó là một nụ cười lạnh lẽo, chẳng chút hơi ấm. Lòng tôi bắt đầu run rẩy, nhưng tự trấn an rằng anh không thể ra tôi được.
So với bảy năm , tôi gần như đã thay đổi hoàn toàn. Từ một “giá đỗ” gầy gò xanh xao thành một cô gái xinh đẹp được nhiều người khen ngợi. Đến người thân chẳng ra tôi, huống hồ là trong bóng tối thế này.
“Thầy Bùi, anh nghỉ ngơi đi, tôi xin phép về .”
“Đợi đã.” Anh lại gọi tôi lần nữa. “Cô tên là ?”
4
“Trình Tuế Nghi. Tôi tên là Trình Tuế Nghi.”
“Có từng dùng tên nào khác không?”
“Không.”
Bùi Giác im lặng. Lưng tôi đã túa mồ hôi lạnh. Ngày tôi tên là Trình Á , sau này đổi tên. Anh đã lừa tôi, giờ tôi lừa lại anh một lần, coi như hòa .
Năm lớp mười, tôi “nhặt” được Bùi Giác góc phố. Anh bảo anh không có chỗ đi, cũng chẳng có người thân. Tôi đã tin. Tôi cứ ngỡ anh cũng giống , là một đứa trẻ nghèo khổ không thèm muốn.
Hồi nhỏ, tôi là gái nên mẹ ghét tôi lắm. Sau ly hôn với bố, hai đều lập đình và đều có trai. Chẳng cần tôi , tôi bị gửi nuôi căn hầm nhà dì. Từ nhỏ tôi đã rất ngoan, tôi biết có ngoan có cơm ăn.
Tôi và Bùi Giác là hai thái cực hoàn toàn khác . Anh hút t.h.u.ố.c, đ.á.n.h , chẳng thiếu thói hư tật xấu nào. tôi hướng nội, trầm lặng, ngoài việc học ra chẳng biết khác.
Lên lớp mười một, tôi và Bùi Giác học chung lớp. Tôi ngồi đầu, anh ngồi cuối. Không biết cảnh nhà anh thế nào, thậm chí có tin đồn anh mồ côi không nhà về. trường, chúng tôi như người dưng nước lã.
Nhưng chẳng hay biết, đêm nào Bùi Giác cũng gõ cửa sổ căn hầm nhà tôi. Tôi dọn ra một khoảng trống nhỏ anh nằm dưới sàn. Sáng sớm hôm sau, nhà dì thức dậy, anh đã lặng lẽ rời đi như chưa từng xuất hiện.
Bùi Giác thường xuyên trốn học, và cũng thường xuyên bị thương. Mỗi lần như thế, tôi lại bôi t.h.u.ố.c cho anh.
Anh càu nhàu: “Trình Á , em nhẹ chút không được à?”
“Gọi tôi là Tuế Tuế.”
“À, bạn học Tuế Tuế.”
Tuế Tuế là tên nhà của tôi, do bà ngoại đã mất đặt cho. So với cái tên Á , tôi thích tên này hơn nhiều. Bùi Giác hay đến ngủ nhờ, tôi vô thức cảm anh đáng thương hơn .
Thế rồi, tôi nảy sinh một ảo giác…
tôi quên mang sách giáo khoa bị giáo viên trách mắng, Bùi Giác từ cuối bước lên, ném cuốn sách của lên tôi. tôi bị học sinh lớp khác bắt nạt không biết thanh minh thế nào, Bùi Giác sẽ đứng chắn mặt tôi, tuyên bố tôi là người anh bảo vệ.
Tôi đã lầm tưởng chúng tôi là hai linh hồn cô đơn tìm . Mãi sau này tôi hiểu, chẳng có sự đồng cảm nào đây . Bùi Giác là thiếu giàu có, nhà cửa và xe sang nhiều vô kể. Một đôi giày của anh đủ mua quần áo mùa của tôi. Anh đang lợi dụng tôi chọc tức đình mà thôi.
Tôi ra điều đó từ lúc nào nhỉ? Có lẽ là từ ngày Tô Chu Nhiên xuất hiện…