

Một tháng trước kỳ thi đại học, mẹ tôi bị gãy chân, bà an ủi tôi:
“Nam Nam à, con đừng lo, thi đại học mới quan trọng, mẹ chỉ bị thương ngoài da chút thôi.”
Xin nghỉ học để ở lại viện cùng mẹ làm phẫu thuật xong, tôi vội vã quay lại trường học ngay. Tan học về nhà, mẹ tôi mặt mày tối sầm ngồi trên ghế sofa:
“Chu Nhã Nam, sao mày lại ích kỷ như vậy? Mẹ vất vả nuôi mày lớn nhường này, mẹ bị thương rồi mà mày lại còn tâm trí đi học sao! Có phải mẹ chết thật thì mày mới vừa lòng không?”
Miệng tôi đắng ngắt, không dám cãi lại nửa lời:
“Mẹ ơi, con sai rồi, lát nữa con sẽ xin lỗi cô giáo, ở nhà chăm sóc mẹ.”
Mẹ tôi cười khẩy rồi quay người đi:
“Tao không cần cái lòng tốt giả tạo của mày! Mày đi học đi, đi tìm cái tiền đồ của mày đi. Dù sao tao già rồi cũng là của nợ, cái thân què quặt này chết rục ở nhà chắc mày cũng vui lắm.”
Giây phút đó tôi chợt hiểu ra, dù tôi có làm gì đi nữa mẹ cũng sẽ không hài lòng, có lẽ chỉ khi tôi chết đi, bà mới vui vẻ.