Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Năm tôi và Lục Phong mới mươi lăm tuổi.
Anh muốn tận hưởng thêm vài năm thế giới người, còn tôi muốn sinh .
Tôi nói với anh rằng tôi khao khát có một đứa trẻ huyết thống với mình.
Lục Phong chiều ý tôi.
Tôi thuận lợi sinh hạ một bé trai.
y tá đặt đứa bé nhăn nhúm lên n.g.ự.c tôi, tôi nghẹn ngào đến mức không nói lời.
Đây là của tôi.
Là người duy nhất trên thế giới này có huyết mạch với tôi.
Sau kết hôn, tôi cố gắng hết sức để làm tốt vai trò bà Lục.
Lục Phong nói trong nhà nhiều, khiến người ta đau đầu.
Thế là tôi quản lý toàn bộ nhà, lo cáp lễ, quan hệ họ hàng.
Lục Phong nói trai sau này phải kế thừa gia nghiệp, học không thể lơ là.
Vì mỗi tôi đều giám sát học tập, phụ đạo bài vở .
nào tôi cũng bận đến chân không chạm đất bàn với Lục Phong rằng hay là nghỉ làm nội trợ toàn thời gian.
Lục Phong nói công giảng viên đại học rất thể diện, rất phù hợp với thân phận bà Lục, vẫn là không nghỉ .
ấy tôi là tất cả.
Nếu Lục Phong đã nói như thì tôi c.ắ.n răng cố chống đỡ, không từ chức.
Bây giờ nhìn , kiên trì làm là đúng đắn nhất tôi làm trong bảy năm hôn nhân.
Tôi sắp xếp mọi đâu đấy.
Lục Phong cũng xứng đáng với sự hy sinh của tôi.
Mỗi dịp lễ tết anh đều tôi đắt tiền, tham dự tiệc tùng cũng tự hào nhắc đến vợ mình.
Anh cũng thường ôm tôi nói: “Khương Duyệt, cưới được em là phúc của anh.”
Được công nhận như , tôi rất hạnh phúc.
3
Tôi phát hiện Lục Phong ngoại tình năm thứ sáu sau kết hôn.
Hôm anh đi xã giao trở về, trên người có mùi nước hoa rất lạ.
Là một loại hương thơm ngọt đến phát ngấy, rất rẻ tiền.
Tôi không lên tiếng, chỉ lén điện thoại của anh.
Trong WeChat có một cô gái được lưu tên là “Tiểu Tô”, đại diện là một thỏ hoạt hình.
Không có lịch sử trò , đã xóa rất sạch sẽ.
Nhưng tôi vòng bạn bè của cô gái .
Lục Phong đã thích tất cả của cô ta.
“Hôm nay bận .” .
Anh bấm thích.
“Muốn ăn lẩu.” .
Anh bấm thích.
“Váy mới mua có đẹp không?” .
Anh còn bình luận bên dưới: “Đẹp lắm, em mặc gì cũng đẹp.”
Tôi đặt điện thoại xuống bếp nấu canh giải rượu anh.
Tay tôi run đến mức làm đổ mất một nửa.
Tôi vô hoảng loạn, không phải làm .
Thật sự không phải làm .
Tôi quen Lục Phong từ năm mười tuổi, bao nhiêu năm nay m.á.u thịt của tôi sớm đã hòa anh .
Nếu tách ra thì chẳng khác nào lột da rút gân, róc thịt moi xương.
Nhưng giả vờ như không ?
Tôi không làm được.
Tôi như tự hành hạ bản thân mà tìm đến Weibo của Tiểu Tô, từng chút từng chút ghép thông tin của cô ta.
Cô ta tên Tô Uyển, mươi tuổi, làm tiếp rượu ở quán karaoke thương mại, tốt nghiệp cấp , mẹ mất, cha mất tích.
Cô ta rất xinh đẹp.
Là kiểu đẹp mong manh yếu đuối.
Đôi mắt to tròn mang vẻ hoảng hốt, giống như một kiến có thể bị giẫm c.h.ế.t bất cứ lúc nào.
Tôi lướt Weibo của cô ta rất lâu rất lâu.
Cuối cũng nhìn thấy bức bàn tay đan c.h.ặ.t nhau.
Khuy tay áo của người đàn ông kia là do tôi mua.
Mọi nghi ngờ đều hoàn toàn trở thành sự thật.
Tôi hung hăng bấm móng tay da thịt mình đến mức m.á.u thịt be bét.
Tôi không lựa chọn đối chất với Lục Phong hay khóc lóc làm loạn.
Tôi không có dũng khí, cũng không có tư cách.
Cuộc sống cứ mơ mơ hồ hồ như đến kỷ niệm bảy năm kết hôn.
Hôm Lục Phong tôi một sợi dây chuyền rất đắt.
Anh tự tay đeo tôi nói: “Khương Duyệt, bảy năm nay em vất vả .”
Viên kim cương trên cổ sáng ch.ói đến ch.ói mắt.
Tôi mỉm cười nói: “Cảm ơn .”
Tối hôm tôi Weibo của Tô Uyển.
Cô ta đăng một tấm , trên tay đeo một chiếc vòng tay.
Tôi phóng to bức nhìn đi nhìn .
là của thương hiệu Nhã Bảo.
Mua dây chuyền sẽ được chiếc vòng tay .
Anh mua hàng chính tôi, còn thì đưa cô ta.
Tôi không mình vui hay buồn.
Dù của tôi cũng đắt hơn cô ta rất nhiều.
Tôi chụp dây chuyền đăng lên vòng bạn bè: kỷ niệm cưới.
Bên dưới đều là bình luận như “Tổng giám đốc Lục thật cưng chiều chị”, “Bà Lục đúng là hạnh phúc”.
Bọn họ đâu rằng tôi đã đem đưa một người phụ nữ khác.
Tôi bắt đầu càng không giống chính mình nữa.
Mỗi tôi đều Weibo của Tô Uyển, bọn họ ăn gì, mặc gì, đi đâu.
Tôi kiểm tra lượt thích của cô ta, người cô ta dõi, người dõi cô ta.
Tôi đào bới toàn bộ mọi thứ về cô ta.
Tôi bắt đầu ăn không ngon, ngủ không yên, tóc rụng từng nắm lớn.
Lục Phong hỏi tôi bị , tôi nói gần đây trường học bận .
Anh nói: “Đừng để mình mệt .”
Đừng để mình mệt .
Tôi cũng muốn khuyên bản thân đừng mệt như .
Thế là tôi đi gặp bác sĩ tâm lý.
Tôi khóc trước mặt bác sĩ đến nước mũi nước mắt tèm lem.
Giống hệt một người đàn bà oán trách, kể về sự phản bội của và những hy sinh của mình.
Cuối bác sĩ tâm lý khuyên tôi nói đàng hoàng với .
Đúng là nói nghiêm túc một lần.