Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

3

Nếu cứ tiếp tục như vậy thì cuối cùng cũng chỉ còn lại một gia đình bằng mặt không bằng lòng và một tôi đầy thương tích.

Hôm đó anh về rất sớm.

Tôi ngồi phòng khách chờ anh, bàn trà đặt những tấm ảnh chụp màn hình Weibo đã in .

khi xem xong, anh im lặng rất lâu.

“Em muốn thế ?” Anh hỏi.

Tôi muốn thế ?

Ha ha ha, đây chính là người chồng tôi đã yêu suốt nhiều năm.

Anh thậm chí còn không nói với tôi một câu xin lỗi.

Tôi tê dại mở miệng: “ với cô , hoặc ly hôn.”

Anh im lặng một rồi nói: “Anh sẽ .”

Lục Phong ngay trước mặt tôi chặn hết WeChat và số điện thoại của Tô Uyển.

Anh tôi, hốc mắt đỏ lên: “Được chưa?”

“Được rồi.”

4

ngày hôm đó, tôi lại xem Weibo của Tô Uyển thì tài khoản đã bị hủy.

Lục Phong cũng đầu ngày cũng về nhà thật sớm, ở bên tôi và ở bên con trai.

Tôi tự lừa mình nói với bản thân rằng anh thật sự đã rồi.

Anh thật sự đã quay về với gia đình rồi.

tháng , tôi tìm một tờ âm túi áo của Lục Phong.

Tô Uyển, nữ, mươi mốt tuổi, t.h.a.i mười tuần.

Tôi cầm tờ âm đó, lên không ngừng.

Mười tuần, cũng chính là tháng.

Thời điểm anh chặn WeChat của Tô Uyển ngay trước mặt tôi cũng là tháng trước.

Anh không chỉ chưa từng dù chỉ một ngày, còn khiến Tô Uyển mang thai.

Tôi đặt tờ âm lên bàn trà.

Lục Phong vừa về nhà đã ngay, mặt anh tái đi vì vội vàng muốn giải thích.

“Khương Duyệt, em nghe anh giải thích.”

“Giải thích cái gì? Giải thích rằng này không phải con anh sao?”

Anh im lặng.

“Lục Phong, anh đã hứa với em là sẽ với cô .”

Anh cúi đầu, không dám tôi: “Anh vốn định đi với cô ấy, Tô Uyển thật sự quá đáng thương.”

“Cô ấy nói đời này đã không còn ai có quan hệ huyết thống với cô ấy nữa, cô ấy chỉ muốn có một con của riêng mình.”

“Cô ấy nói cô ấy không cần danh phận, không cần tiền, chỉ muốn có một con.”

Tôi mắt Lục Phong.

Câu nói đó, tôi quá quen thuộc rồi.

Năm đó tôi cũng từng nói với anh câu y hệt như vậy.

Tôi muốn có một con cùng huyết thống với mình.

Vậy nên ban đầu anh đồng ý để tôi sinh con cũng là vì thương hại tôi sao?

Bây giờ anh cảm Tô Uyển đáng thương hơn, nên cũng cho cô một con.

Tôi cố hết sức giữ bình tĩnh: “Anh định thế ?”

“Tô Uyển nói rồi, cô ấy sẽ không ảnh hưởng đến hôn nhân của chúng . cô ấy tự nuôi, không cần anh chịu trách nhiệm.”

Tôi bật cười.

Không cần anh chịu trách nhiệm sao?

Vậy tại sao tờ âm lại xuất hiện túi áo anh?

“Lục Phong,” tôi nói, “bảo cô bỏ đi.”

“Khương Duyệt, sao em lại trở nên tàn nhẫn như vậy, đó là một sinh mạng đấy.” Anh ngẩng đầu tôi, mắt vậy còn mang theo vẻ trách móc. “Anh không được.”

Tôi nhắm mắt lại.

Đó là một sinh mạng.

Vậy còn tôi thì sao?

Mạng của tôi thì không phải mạng à?

Tôi không nói gì nữa, đứng dậy trở về phòng ngủ.

Lục Phong không đi theo.

Chuyện Tô Uyển m.a.n.g t.h.a.i giống như một con d.a.o cắm tim tôi, không rút được.

Tôi đầu không ngủ được.

Thuốc ngủ từ một viên tăng lên viên, từ viên tăng lên viên.

tôi uống viên rồi vẫn mở mắt đến tận sáng.

Tôi đầu không ăn nổi cơm.

Cơm như cát, thức ăn như sáp nến, nước như gỉ sắt.

Tôi nhét thức ăn miệng, nhai cái rồi lại nôn .

Tôi gầy xuống còn chín mươi cân Trung Quốc, với chiều cao một mét sáu mươi tám, gió thổi qua như cũng có ngã.

tôi đầu , cầm phấn cũng , viết chữ cũng , ngay cả khi bưng cốc nước cũng .

Tôi vẫn luôn gặp bác sĩ tâm lý để tự cứu mình.

bác sĩ cũng không còn cách , ông ấy nói: “Cô cần rời khỏi môi trường khiến cô phát bệnh.”

Tôi lắc đầu, nói: “Môi trường đó là toàn bộ cuộc sống của tôi.”

Bác sĩ không nói nữa, chỉ thở dài rồi lặng lẽ tăng liều t.h.u.ố.c.

Tôi lại đầu lén xem điện thoại của Lục Phong.

Tô Uyển nhắn WeChat cho anh: “Hôm nay em đạp em.”

Anh trả lời: “Thật sao? Em cảm là con trai hay con gái?”

Tô Uyển: “Không biết, em cảm là con trai.”

Anh trả lời: “Con trai hay con gái đều tốt, chỉ cần là con của em.”

Chỉ cần là con của em.

Năm đó khi tôi m.a.n.g t.h.a.i Lục An, anh cũng từng nói những lời tương tự.

“Khương Duyệt, đây là con của chúng .”

Bây giờ, anh sắp có con với người khác rồi.

5

Cọng rơm cuối cùng đè sập tôi chính là con trai Lục An.

Hôm đó tôi quản Lục An bài tập, thằng cứ lề mề không chịu viết, nên tôi nói vài câu.

bỗng túm lấy một mô hình Nhân Điện Quang bàn, ném thẳng mặt tôi.

Tôi không kịp tránh.

Phần góc nhọn của món đồ chơi rạch qua chân mày phải của tôi, tạo thành một vết thương.

Máu lập tức trào , men theo xương mày chảy xuống, chảy mắt, cả thế giới trước mắt tôi biến thành màu đỏ.

Con trai sững sờ.

Tôi cũng sững sờ.

Tôi ngồi xổm xuống, m.á.u nhỏ lên sàn nhà.

con trai lại không chịu dừng lại, vừa khóc vừa hét: “Mẹ chỉ biết xụ mặt dạy dỗ con, con không cần mẹ mẹ con nữa, con muốn dì Tô mẹ con.”

Giọng tôi bình tĩnh đến tê dại: “Mẹ ruột của con chỉ có là mẹ, con không có quyền chọn.”

“Mẹ đừng tưởng con không biết, bà ngoại cũng là mẹ kế của mẹ, chẳng phải mẹ vẫn ăn ngon mặc đẹp lớn lên đó sao?”

“Mẹ kế còn tốt hơn mẹ, con cứ muốn dì Tô mẹ con đấy.”

Tôi mắt .

Một trẻ bảy tuổi đã mẹ ruột mình bị thương, vậy mắt lại toàn là khinh miệt và đắc ý.

đang tận hưởng, tận hưởng cảm giác nạt mẹ ruột của mình.

mới chỉ bảy tuổi.

Vậy đã phát hiện tôi không nơi nương tựa, có bị nạt.

Tôi giơ sờ lên mặt mình, m.á.u dính đầy .

Vết thương xương mày rất sâu, da thịt rách , có sờ cả xương.

Tôi không khóc.

Tôi chỉ con trai rồi nói: “Mẹ phải đến bệnh viện một chuyến, con ở nhà ngoan nhé.”

đó tôi đứng dậy, cầm chìa khóa xe rồi khỏi cửa.

Máu che kín mắt phải, tôi dùng một bên mắt lái xe đến phòng cấp cứu.

Bác sĩ nói vết thương quá sâu, cần phải khâu.

Khâu tám mũi.

khâu tôi không tiêm t.h.u.ố.c tê.

Tôi cần đau.

Tôi cần một nơi còn đau hơn trái tim mình.

Vết sẹo đó lưu lại chân mày phải của tôi, vĩnh viễn không xóa đi.

khi khâu xong, tôi một mình ngồi hành lang phòng cấp cứu, vùi mặt lòng bàn rồi khóc một trận.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.