

Năm tám tuổi, ba tôi mất, để lại cho tôi một câu hỏi lựa chọn.
Theo mẹ, hay lấy ba trăm triệu.
Đời trước tôi chọn mẹ, quay đầu bà liền tái giá.
Tôi chết cóng trong căn phòng thuê, bên cạnh còn nửa hộp mì ăn dở.
Sống lại một lần, tôi nhìn tấm séc trước mặt rồi bật cười.
“Mẹ, đừng khóc nữa. Đời trước mẹ cũng đâu khóc được lâu.”