Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
06
Ngày yến tiệc, danh lưu kinh tề tựu. Quách Minh Ý cũng dẫn theo đôi nhi của nàng đến.
Nàng và thế tử gia Trịnh Phó Chiếu được mọi người vây quanh. Họ là một đôi trời sinh.
Phụ thân mẫu thân bận vui vầy bên cháu ngoại.
Hoàng hậu chú ý đến ta đang bị lạnh nhạt.
Người vẫy tay gọi ta, nở nụ cười hiền từ. Người khen ta: “Con tràn đầy sức sống, rất có sinh khí.”
Trưởng công chúa cũng cười: “Vị biểu muội này giống cây tùng xanh kiên cường.”
Nghe khen của họ, trái tim vốn luống cuống của ta dần bình tĩnh lại.
Yến tiệc qua nửa, mẫu thân cuối cùng cũng nhớ đến ta. Người dẫn đôi song sinh đến trước mặt ta, bảo ta gần gũi chúng, sao cũng là người một nhà.
Nhưng rốt cuộc ta đối chúng chẳng có bao nhiêu tình cảm.
Ta trêu chúng vài câu lấy cớ đi vệ sinh mà rời khỏi đó.
Đợi ta trở , mới phát hiện đã xảy lớn.
gái trong đôi song sinh rơi xuống nước. May mà được phát hiện kịp thời. Lúc này nó đang nằm trong Quách Minh Ý nức nở.
trai cũng không ngừng.
Mẫu thân liên tục hỏi: “Rốt cuộc là ? Ta chẳng đã giao người cho Chân nhi trông nom sao? Chân nhi đâu ? Ôn Ôn sao lại rơi xuống nước?”
Bị người liên tục chất vấn, trai sợ không dám nói.
Có lẽ ánh mắt của người lớn khiến nó quá hoảng.
Nó nhìn thấy ta, bỗng gào .
Nó chỉ vào ta nói: “Là di mẫu, là Chân nhi di mẫu đẩy Ôn Ôn xuống! Di mẫu đẩy Ôn Ôn!”
Đám đông lặng ngắt.
Ta còn chưa kịp giải , cái tát của mẫu thân đã giáng mạnh xuống.
Tai ta ù đi. Khi hoàn hồn lại, ta nghe người nghiêm giọng mắng: “Ta vốn tưởng con chỉ hẹp hòi, thế cũng chỉ là oán Minh Ý. Vậy mà con ngay cả trẻ con cũng hại! Đồ lang tâm cẩu phế!”
Năm mười ba tuổi mất mẫu thân, ban đêm ta cũng từng đau đến mức lén rơi lệ, nhớ vòng tay ấm áp mang hương cỏ xanh của mẫu thân.
Năm hai mươi tuổi, biết mình còn có một vị mẫu thân, trong vui mừng khó tả, nhưng lại sinh rụt rè.
Hôm nay, cuối cùng ta đã . Cái gọi là mẫu thân ruột thịt, chẳng qua cũng chỉ đến thế.
Mắt ta ươn ướt. Ta chớp chớp mắt, bật cười một tiếng: “Vừa ta đi vệ sinh. Ôn Ôn rốt cuộc rơi xuống nước thế , phu nhân cứ hỏi ma ma bên cạnh nó, hỏi thị bên cạnh ta là biết.”
Nhưng những người ấy nghe vậy đều sợ hãi quỳ xuống, không nói một .
Cả phòng yên lặng.
Trong khoảnh khắc, ta chợt . Đám tôi tớ ấy, là của quốc công hay hầu , trước giờ đều không người của ta.
Yến tiệc trong chớp mắt biến trò hề. Mẫu thân đau đến cực điểm, hận đến cực điểm. Quách Minh Ý đến xé gan xé ruột. Ánh mắt thế tử gia như hận không thể băm ta nghìn mảnh.
Trịnh Phó Thâm đứng sau lưng Quách Minh Ý, vô cùng lạnh nhạt.
May mà trong tình cảnh cô lập không nơi tựa này, vẫn còn có người giữ thiện.
07
“Thật không khéo, hôm nay bổn cung vẫn luôn ở đình mát nghe khúc, vừa hay thấy hết mọi .”
Quý phi chỉ dùng vài đã nói rõ đầu đuôi.
Hóa là hai đứa trẻ chơi đùa bên ao. trai không cẩn thận đẩy gái một cái, lại sợ bị trách phạt đổ trách nhiệm lên đầu ta.
Sự thật sáng tỏ. Nó càng dữ. Quách Minh Ý đau an ủi nó.
Mẫu thân nhất thời không dám nhìn thẳng vào mắt ta.
Đêm đó trở , người đưa thuốc mỡ đến cho ta, hổ thẹn nói: “Chân nhi, nếu con còn muốn Châu, mẫu thân sẽ sai người đưa con .”
Ta ở lại đây, đã gây phiền phức cho họ, khiến nhà họ chẳng còn giống một cái nhà.
Nhưng ta nhìn mẫu thân, kiên quyết lắc đầu.
Vừa mở miệng, giọng đã nghẹn lại.
“Phu nhân, chỉ vì ta lớn lên nơi thôn dã, trời sinh đã man rợ, tính tình ác độc sao?
“Phu nhân, trong mắt người, ta chỗ cũng không bằng Minh Ý. Nhưng ta cũng muốn mặc váy áo lộng lẫy. Ta cũng muốn thoa son phấn. Ta cũng muốn học cầm kỳ thư họa, một tử biết rộng , lễ nghĩa.
“Ta chỉ là một cô nuôi heo. Ta không có học thức như Minh Ý. Đây là lỗi của ta sao?
“Một cô nuôi heo, cả đời chỉ có thể nuôi heo thôi sao?
“Bây giờ ta không muốn . Ta muốn đi học.
“Phu nhân, ta không . Ta không bao giờ muốn bị người khác xem thường .
“Người hãy trả lại cho ta những thứ lẽ ta có.
“Ta muốn trở học sinh của công chúa. Ta muốn đọc sách biết chữ. Ta cũng muốn chịu khổ như huynh trưởng. Ta muốn xem thử, một cô nuôi heo chẳng biết như ta, rốt cuộc có thể đi đến đâu.”
08
Dưới từng tiếng chất vấn của ta, mẫu thân khó xử quay mặt đi.
Người mấp máy môi, hồi lâu sau chỉ còn lại một tiếng thở dài.
Cuối cùng người vẫn cho ta một việc: đưa ta vào học đường của công chúa.
Học đường ấy đặt ở Hương Sơn. học ba năm. Nếu không ngày lễ hay việc quan trọng, không được xuống núi.
Trước khi lên đường, mẫu thân nhét rất đồ vào xe ngựa của ta. Người luôn sợ không đủ, mấy hôm ấy ngủ không ngon.
Người lo lắng nói ta: “Chân nhi, ba năm sau con đã hai mươi ba , còn gả đi thế được?”
Ta đáp: “Vậy thì không gả .”
Người nghẹn , cúi đầu sắp xếp hành lý cho ta.
Mẫu thân cố hết sức bù đắp cho ta, cố hết sức đóng vai một người mẹ đủ tư cách. Dẫu sự tốt ấy không bằng một phần mười so những người dành cho Quách Minh Ý.
Ta biết, đây đã là điều tốt nhất người có thể được.
ta có đòi hỏi thế , người cũng chỉ có thể đến vậy.
Cho không cần cưỡng cầu.
Trước khi đi, người vẫn mấp máy môi hỏi một câu: “Chân nhi, vì sao con không gọi ta là mẫu thân ?”
Sắc mặt người tái nhợt. Thân thể người vốn luôn không khỏe, giờ đứng giữa màn mưa bụi mênh mang, đầu ngón tay nắm cán ô trắng bệch.
Ta mỉm cười: “Ta cũng không gọi họ là phụ thân, huynh trưởng.”
Người ngẩn , trong mắt đầy bi thương.
Đến học đường Hương Sơn, ta quen một vài quý .
Họ còn nhỏ tuổi, đã nghe qua thân thế của ta, vừa tò mò vừa thương hại ta.
Ta không muốn nói . Ngụy Lam, tiểu thư nhà tả thừa, liền ngăn họ hỏi tiếp. Nàng mất kiên nhẫn khoác tay ta, đi xa mới nói ta: “Ta chính là không Quách Minh Ý.”
Ta kinh ngạc nhìn nàng.
sao tài học của Quách Minh Ý ở kinh rất nổi danh, tính tình lại hiền lành ôn hòa. Rất quý ngưỡng mộ nàng, hoặc thân thiết nàng.
Ngụy Lam bĩu môi: “Ta biết, họ lén nói này cũng chẳng trách được Quách Minh Ý, là lỗi của bà đỡ, không ý nàng ta, cần trách nàng ta? Nhưng ta cứ không nàng ta đấy. Ta chỉ cảm thấy nàng ta chiếm tổ chim khách, lại còn chiếm cả vị trí của người vô tội, khiến người khác thương hại nàng ta, người ta hận cũng không được, oán cũng chẳng xong. Một người sao có thể chiếm hết mọi điều tốt đẹp được?”
Ngụy Lam học rộng , giỏi diễn đạt hơn ta. Ta nghe nàng, bỗng cảm thấy luồng khí nghẹn ứ trước ngực suốt bấy lâu tan đi.
Quả thật ta không Quách Minh Ý. Nàng vô tội, nhưng ta vẫn không nhịn được mà nàng.
Nhưng mỗi lần nghĩ đến việc mình vậy mà lại nàng, ta liền thấy bản thân thật đáng ghê tởm.
nàng, ngược lại lỗi của ta.
Ngụy Lam lại nói: “Muốn thì , không thì không cần ép mình . Đó là của ngươi, không cần để tâm người khác nghĩ .”