

Mẹ ta là mỹ nhân bán đậu phụ nổi danh cả làng. Da thịt trắng mịn hơn đậu phụ mới xay ba phần, đẹp đến mức khiến người ta nhìn một lần khó quên.
Mỗi lần cha lôi mẹ vào phòng, đám đàn ông rảnh rỗi trong làng lại ngồi chồm hổm ngoài chân tường cười cợt:
“Nhìn kìa, trâu già lại được ăn đậu phụ non.”
Cho đến một ngày, một toán người ngựa xông thẳng vào thôn, tìm tới nhà ta.
Đêm đó, cha mất thứ quan trọng nhất dưới h/ạ b/ộ.
Nhưng chẳng ai biết, người báo tin cho đám đó là ta.
Kẻ khiến cha m/ất đi gốc r/ễ đàn ông, cũng là ta.
Từ lúc bắt đầu biết nhớ chuyện, mẹ đã bị x/í/ch bằng một sợi x/íc h s/ắt dài ba thước dưới gốc hòe trong sân, lúc tỉnh lúc mê như kẻ đ//i ên.
Cha nói bà giống một c/o/n ch/ó c/ái, phải x/ích lại mới chịu ngoan.
Lạ ở chỗ, cứ vài tháng, đầu làng lại có một chiếc xe ngựa màn xanh lặng lẽ dừng lại.
Người trong xe chưa từng bước xuống, chỉ đứng từ xa nhìn vào sân nhà ta, có khi nhìn suốt nửa ngày.
Ta từng hỏi cha đó là ai.
Ông luôn tránh ánh mắt ta, gằn giọng mắng:
“Đồ con gái lỗ vốn, bớt tò mò đi.”