Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10t3CFo17o
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
giờ sáng.
Sau khi xử xong cô thứ trong , tôi đóng chặt cửa quay lại giường.
Nhìn Phó tổng đang ngủ ngon lành, không nhịn được buột miệng: “ trông Phó tổng đàng hoàng thế, ai sau lưng lại chơi bời như vậy…”
Nhưng chưa nói hết câu, trời đất quay cuồng.
Tôi đã bị Phó Trì Nghiễn đè xuống.
Đôi mắt diều hâu nhìn chằm chằm, giọng trầm khàn hỏi: “Cô vẫn chưa đi?”
Tôi: “?”
Tổng !
Có phải anh bị mất trí nhớ rồi không?!
Anh đưa tôi sáu mươi vạn, bảo tôi chăm sóc anh tối nay !
Tôi đang định giải thích.
Nhưng không tổng Phó Trì Nghiễn đã tự tìm mình một do.
Chỉ thấy anh khẽ nhếch môi, nói: “Cô không đi, là vì thèm thân thể tôi đúng không?”
Vừa nói xong, liền thấy anh cúi đầu xuống.
Tôi sững người.
Diễn biến có chút nằm dự tính của tôi.
Tôi lập tức ngăn hành động của anh lại.
Nói: “Cái này… cái này phải tính giá riêng đấy!”
16
Nói không thèm Phó Trì Nghiễn.
Đó là nói dối!
Mỹ nam trước mặt.
Ý chí của tôi mỏng như tờ giấy.
Trước đây anh là tổng cao cao tại thượng.
căn bản không có cơ hội gặp mặt.
Mặc dù gia cảnh tôi không tệ nhưng so với nhà họ Phó thì không đáng là .
Tôi và Phó Trì Nghiễn học một trường cấp ba, luôn chỉ dám nhìn anh từ xa.
Chưa giờ ở gần như bây giờ.
Tất nhiên, lần ngủ này cũng coi như toại nguyện.
Trời vừa sáng, tôi liền chuồn mất.
17
Đi ngày thứ hai, tôi lo lắng hồi hộp, sợ Phó Trì Nghiễn tới tính sổ với mình.
Nhưng sau khi dò hỏi trợ tổng , biết anh đã bị gọi đi nước xử tình huống khẩn cấp do đình từ chủ nhật.
Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.
Trước đây đọc tiểu thuyết đều biết, sau một tình cờ, tổng đều đi tác dài ngày.
Xem ra Phó Trì Nghiễn cũng không ngoại lệ.
Nhưng không , đang trong ngày, điện thoại tôi nhận được một tin .
“Đợi tôi về.”
Tôi: “??? “
tổng đi tác, không phải đều bận không có thời gian tin, là mất liên lạc sao?
Lúc này nữ chính bắt đầu suy nghĩ lung tung, một số hành động không thể cứu vãn đó.
Tôi lại: “Anh không bận à?”
Phó Trì Nghiễn: “…Tôi đi tác, không phải ch ết rồi. Tranh thủ lúc ăn cơm gửi tin , khó lắm sao?”
Tôi: “…”
Nhưng tôi không dám nữa.
chủ bỏ ra sáu mươi vạn, nhờ tôi chăm sóc anh lúc say.
Nhưng tôi lại chăm sóc anh lên giường!
Cảm giác tội lỗi sâu thẳm này… đè nặng khiến tôi vô áy náy!
Tôi định đợi anh về thành khẩn nhận lỗi!
Nhưng không , chuyến tác này của anh, tháng rồi vẫn chưa xong.
Còn lúc này, tôi nhìn que thử thai hiện hai vạch, chìm vào suy tư.
18
Cuộc sống gia tộc quyền quý khắc nghiệt biết .
Trong các tiểu thuyết ngôn tình nổi tiếng, chắc hẳn mọi người đều đã từng nghe qua.
Nếu như gia đình họ Phó biết được tôi đang mang trong mình giọt má u của Phó Trì Nghiễn.
Thì…!
Tôi lập tức cầm tiền thưởng dự án, nộp đơn xin nghỉ rồi gọi điện mình.
“ ơi! Nếu cháu muốn giữ con bỏ cha, có ủng hộ cháu không?”
19
Sau khi bố mẹ qua đời.
Chỉ còn tôi và nương tựa vào nhau.
Tuy gia cảnh không bằng nhà họ Phó nhưng cũng thuộc hàng khá giả.
Nuôi một bé con tất nhiên không thành vấn đề.
Đúng lúc Phó Trì Nghiễn đang đi tác, tôi cơ hội “Mang bầu chạy trốn.”
Cầm sáu mươi vạn Phó Trì Nghiễn đưa, tôi theo sắp xếp của đến một hòn đảo nghỉ dưỡng chờ sinh.
Nhưng không , chỉ một tuần sau khi tôi ổn định, Phó Trì Nghiễn đã tìm được tôi.
Anh ngồi máy bay riêng tới.
Vừa đến liền nắm chặt tay tôi, mắt ngấn lệ.
“Cuối ! Buff đã đầy đủ! Một tình cờ, mang bầu chạy trốn, truy sâu hỏa táng đều có đủ! Con đường tổng tài có thể yên tâm đi rồi chứ?”
Tôi: “?”
20
Sau khi nghe Phó Trì Nghiễn giải thích, tôi biết.
Chúng tôi đang ở trong một cuốn tiểu thuyết ngôn tình, anh là tổng tài nam chính, còn tôi là nữ phụ độc ác trong truyện.
Theo lẽ , hôm đó ở khách sạn, dù là cô mười tám tuổi vì chữa bệnh cha bán thân trả nợ hay cô bị người nhà hạ thuốc hãm hại… hoặc những người sau đó.
Anh bắt buộc phải ngủ với một người.
Dù dùng cách nào trốn tránh cũng không thoát được.
Chỉ cần anh không ngủ.
Cứ ba tháng lại bị dàn cảnh bị hạ thuốc ở khách sạn một lần.
Nói đến chuyện này, anh còn tỏ ra rất áy náy.
“Xin lỗi, đã lợi dụng em. Nhưng trong số đó, tôi chỉ thích mình em. Hôm đó tôi cũng mất tĩnh, nếu thực phải chọn tôi chỉ muốn chọn em. Tôi cũng muốn theo đuổi em tử tế rồi phát triển tình cảm nhưng thế giới này không phép tổng tài những trái với quy luật…”
Tôi nhíu mày: “Anh vừa nói tôi là nữ phụ độc ác? Tôi độc ác thế nào? Tôi đã ?”
Dù là kiếp trước hay khi trọng sinh về.
Tôi chưa từng hại ai.
Sao lại gọi là độc ác?
Phó Trì Nghiễn sờ sờ mũi, nói: “Chẳng lâu nữa, em rơi xuống cống rãnh hôi thối. Sau đó em như biến thành một con người khác, vì ghen tị với nam chính tổng tài yêu một cô nghèo ra tay hãm hại cô …”
Tôi nhíu mày.
Theo kinh nghiệm đọc tiểu thuyết nhiều của tôi.
Có lẽ tôi đã… bị xuyên không hay đó.
Tưởng rằng sau khi rơi xuống cống rãnh, tôi đã ch ết.
Nhưng không lại bị xuyên?
Sau đó còn xảy ra nhiều chuyện như vậy?
Thế nhưng, tôi đã trọng sinh.
21
Theo lời Phó Trì Nghiễn, có vẻ anh ta vẫn chưa biết tôi trọng sinh.
Lúc này anh ta đang chìm đắm trong niềm vui sướng cuối cũng thoát khỏi lời nguyền tổng tài.
Anh ta nắm chặt tay tôi, chân thành nói: “Sau này tôi đối xử tốt với em, em không cần vì ghen tị hãm hại những cô khác. Tôi biết em là người lương thiện, bây giờ tuy tình cờ thay đổi cốt truyện nhưng mọi thứ đều vừa khéo, tôi muốn em sống trọn đời.”
Tôi nhìn anh ta, dần dần tĩnh lại.
Tôi có cảm tình với anh ta thật.
Nhưng…
Tôi rút tay lại, nói: “Anh không thích tôi, anh chỉ thiếu một người có thể giúp anh thoát khỏi thứ gọi là ‘lời nguyền tổng tài’ thôi, bất kể có phải là tôi hay không, chỉ cần cứu được anh, anh đều có thể ở bên cô .”
Phó Trì Nghiễn sững sờ.
Anh ta nhìn tôi nhíu mày: “Không phải… Em xem, trong nhiêu người tôi đã chọn em, nhiêu người tôi đều không nhận, chỉ nhận em, chẳng lẽ đó không phải là thích em sao?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta: “Anh thậm chí còn không biết tính cách thật của tôi, tôi thích ăn ? Tôi sợ ? Anh chẳng hiểu về tôi, vậy nói thích tôi, anh thích tôi ở điểm nào?”
Phó Trì Nghiễn cũng tĩnh lại, anh ta nhìn tôi nói: “Em không tin tôi thích em phải không?”
22
sau đó.
Phó Trì Nghiễn gần như dùng hành động để chứng minh vì sao anh ta thích tôi.
Cũng vào lúc này, tôi biết anh ta hiểu tôi đến vậy.
Anh ta nói, tôi ghét mùa xuân và mùa đông.
Mùa xuân phấn hoa bay, mũi tôi dễ dị ứng.
Mùa đông quá lạnh, thà ở nhà còn hơn ra .
Thích ăn đồ ngọt, ghét rau mùi.
Bề là người phụ nữ mạnh mẽ không tỳ vết nhưng cứ đến lại dễ buồn.
Trong này, mỗi lần khám thai anh chưa từng vắng mặt một lần nào.
Chụp được tấm hình đẹp, anh đều chủ động chia sẻ với tôi.
Anh không ngần ngại lặp đi lặp lại rằng anh thích vẻ đẹp của tôi, thích hiểu biết rộng rãi của tôi, thích ngây thơ đáng yêu của tôi.
Nhưng tôi vẫn nói: “Em không tốt như vậy đâu.”
Sau khi mang thai, khuôn mặt tôi bị sưng phù, tôi dễ nổi giận vô cớ, tôi khóc nức nở giữa khuya.
Nhưng anh đều ôm tôi và nói: “Không sao cả, em không cần phải hoàn hảo mọi , khi em vụng về, anh cảm thấy mình có chút ích lợi.”
Rồi anh ra mua dâu tây tôi thích.
Phải nói rằng, nay, anh đã thực đóng vai một người đàn tốt.
Một người tuyệt vời như vậy, tôi không dám tin mình lại gặp được đời thực.
À đúng rồi, anh nói chúng ta đều đang ở trong một cuốn sách giấy.
Mọi chuyện xảy ra đều là hợp cả.