Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

7

Tôi tự nhận mình là người chín chắn đứng đắn.

Nhưng kể từ khi bị sếp phát hiện bộ mặt thật.

Tôi hoàn toàn buông thả bản thân.

Tan làm là lao thẳng đến phòng gym rình mò.

nghỉ trưa, tôi công khai lướt xem các video ngắn về các chàng trai điển trai ngay tại văn phòng.

này, tôi đã bị tổng giám bắt gặp mấy rồi.

Tôi không khỏi đưa tay lên cằm suy .

Kiếp trước, tổng giám cả năm trời cũng chẳng xuống văn phòng lấy một .

Gần đây, anh ấy xuất hiện nhiều đấy!

Nhưng tôi không quan tâm nhiều , kế hoạch hoàn thiện hậu kỳ của dự án tôi đã nộp lên rồi.

Nghe nói khách hàng rất hài lòng, còn chủ động đề nghị tăng ngân sách.

Tiền thưởng của tôi đã có chỗ dựa rồi.

là đúng tan làm, tôi đến nhà hàng đã đặt trước.

Người đàn ngồi đối diện sau khi nghe tôi nói xong, sắc mặt trở nên nghiêm túc: “Tôi sẽ về kiểm tra kỹ lại, cảm ơn cô đã nhắc nhở.”

“Không cần khách sáo.” Tôi thở dài, nói tiếp: “Tôi Cố Khê Đình đã chia tay rồi, nói ra xong tôi nhẹ nhõm hơn nhiều.”

Người đàn mỉm cười gật đầu, đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Tôi cũng đứng lên.

Ai ngờ, vừa quay người, tôi đã

“Tổng giám Phó?”

lại gặp tổng giám vậy?

Phó Trì ngạc nhiên, nhìn tôi cũng rất bất ngờ.

Sau đó, ánh mắt anh ấy liền hướng về người đàn đối diện tôi, trông có chút do dự.

Người đàn kia tôi có , gật đầu chào rồi rời đi trước.

Đợi người đó đi khỏi, Phó Trì lên tiếng: “Cô đã tuyệt vọng đến mức phải tìm người như vậy ?”

Tôi: “?”

Hôm tôi gặp là phó tổng giám công của Cố Khê Đình.

Kiếp trước, Cố Khê Đình nhận tiền ứng trước của khách hàng nhưng không báo cáo, dùng số tiền đó để chơi chứng khoán, sau khi kiếm được tiền còn nhiều tỏ ra đắc ý trước mặt tôi.

Về sau sự bại lộ, hắn ta đã vay gần trăm triệu của tôi để bù lỗ.

Số tiền kiếp trước là do tôi mù quáng trong tình yêu nên cho vay, đến khi ch ết thảm cũng không lấy lại được.

Sự năm đó, chính là phó tổng công Cố Khê Đình phát hiện ra.

sau khi trọng sinh, tôi đã cố gắng liên lạc với vị phó tổng này, mãi gần đây gặp được.

Đối phương là một người đàn trung niên đã có gia đình, bụng bia hói đầu.

Ngoại hình có điển hình.

Nhưng tính cách ngay thẳng.

Là một người tốt.

Số tiền kiếp trước không lấy lại được thôi nhưng này.

Sau khi Cố Khê Đình kiếm được tiền, hắn đã sống sung sướng suốt hơn tháng.

Tôi không để hắn hưởng thụ thuận lợi như vậy .

Tôi thu hồi dòng suy .

Tôi nhìn đôi lông mày nhíu chặt của tổng giám , bỗng nảy sinh ý trêu chọc, mím môi cười khẽ nói: “Dù anh ấy không được đẹp trai lắm nhưng đối với tôi thật sự rất tốt.”

Phó Trì cau mày sâu hơn.

Anh nhìn chằm chằm vào tôi một lúc, cuối cùng bất ngờ buông lời: “Cô chọn hắn ta còn không bằng chọn phòng gym… Không, mấy cái đó cũng chẳng tốt.”

Tôi giả vờ thở dài, đáp: “Không , tôi cũng không xem ngoại hình.”

Phó Trì nhìn tôi như nói lại thôi, chợt nhớ ra điều gì đó, nói: “Nếu cô không xem ngoại hình mấy cái trong điện thoại là gì?”

Tôi giật mình, suýt bật cười.

Xem mấy video ngắn về các chàng trai đẹp quả nhiên đã bị anh rồi!

Nhưng anh không đợi tôi trả lời, trực tiếp bước đi trước.

Lúc này, điện thoại nhận được một tin nhắn, tôi cầm lên xem, nụ cười tắt lịm.

Mẹ của Cố Khê Đình gửi đến.

Kiếp trước, tôi bị ngã xe đạp trên đồi gãy chân, nằm viện nửa tháng, mẹ hắn ngày nào cũng nấu canh đến thăm.

Còn chăm chỉ hơn cả Cố Khê Đình.

Một phần do kiếp trước tôi Cố Khê Đình mãi không chia tay được là vì mẹ hắn.

Lúc này, dì Cố nhắn tin nói đã phơi được ít trái cây khô, gửi cho tôi một ít.

Tôi không phải vì luyến tiếc tình cảm của mẹ hắn, đã chia tay phải nói rõ ràng.

Sau khi giải thích rõ tôi Cố Khê Đình đã chia tay nửa năm, tôi liền xóa bạn bè của dì Cố.

Nhưng tôi không ngờ, này lại dẫn đến một loạt sự xảy ra sau đó.

Một ngày sau làm, tôi gặp dì Cố dưới tòa nhà công .

Vừa tôi, bà như bắt được cọc cứu sinh: “Nhiên Nhiên à, cháu có liên lạc được với Khê Đình không? Dì gọi rất nhiều cuộc mà nó không nghe máy!”

Tôi giật mình, đoán sơ là Cố Khê Đình lạm dụng tiền đầu tư chứng khoán đã bại lộ, không kịp bù tiền trong thời gian ngắn nên trốn mất.

Nhưng tôi chưa kịp mở miệng, người phụ nữ trung niên đi cùng dì Cố đã lên tiếng trước.

“Hay là cô giấu tiểu Cố đi rồi! Người phụ nữ độc ác này, yêu đương với trai người ta rồi chiếm đoạt nó! Đừng quên nó còn có mẹ đấy! Cô có phải đã tẩy não tiểu Cố, bảo nó đừng quan tâm đến mẹ mình không?!”

Tôi: “??? “

Dì Cố ngăn lại: “Chu Tẩu, thôi đi…”

Tôi liếc nhìn họ.

Hóa ra hôm đến đây là để hỏi tội.

Tôi lạnh lùng nói: “Tôi anh ta đã chia tay từ lâu, anh ta đi đâu, làm tôi biết được?”

Chu Tẩu lại phẫn nộ: “Vậy cô trả tiền đi! Tiền lương thưởng cuối năm mấy năm của Tiểu Cố cộng lại phải đến hai vạn, vốn là để xây nhà nhưng anh ta bảo đã giao hết cho cô quản , không rút ra được! Đã chia tay rồi còn chiếm tiền của người ta làm gì?”

Nghe vậy.

Tôi liền nhìn về phía dì Cố.

Dù Cố Khê Đình có bịa nào đi , chẳng lẽ dì Cố lại không hiểu rõ trai mình?

Nhưng dì Cố lại tránh ánh mắt tôi khi bị nhìn chằm chằm.

“Được thôi” tôi rút điện thoại ra, chậm rãi nói: “Báo cảnh sát đi, dưới sự giám sát của cảnh sát kiểm tra kê ngân hàng, xem anh ta có thực sự gửi một xu nào cho tôi không.”

Cái vụ báo cảnh sát này thậm chí còn tìm ra cả khách sạn nơi Cố Khê Đình trốn.

Anh ta bị lôi ra ánh sáng.

Dì Cố cũng phát hiện ra, anh ta bị công kiện, xảy ra tranh chấp tài chính.

Tại đồn cảnh sát, dì Cố mắng trai: “ lập tức rút tiền trong chứng khoán ra trả lại cho công ngay! Số tiền còn lại dù mẹ có nhịn ăn nhịn uống cả đời cũng sẽ đền cho !”

Cố Khê Đình khóc lóc van xin: “Mẹ! Không thể rút tiền ra bây được! Rút ra là hai vạn tiêu tan hết!”

Dì Cố giận dữ: “ dám lấy tiền của người khác làm này!”

Cố Khê Đình định nói thêm, ngẩng đầu lên liền tôi.

Anh ta trợn mắt, xông thẳng về phía tôi: “Thư Nhiên! Có phải không? Có phải báo cảnh sát? gọi mẹ anh đến đây phải không? công cũng là làm chứ gì? Chia tay rồi mà vẫn không quên hại anh? Đồ đàn bà hư hỏng! có tâm địa gì !”

Nói xong, anh ta định xông tới đánh tôi.

Nhưng đồng chí cảnh sát nhanh tay nhanh mắt, lập tức ngăn anh ta lại.

Tôi khoanh tay, lạnh lùng nói: “ người không biết, trừ phi đừng làm.”

Ra khỏi đồn cảnh sát, tôi đến quán bar mua .

Cố Khê Đình, cũng coi như là người đàn tôi từng yêu chân thành ở kiếp trước.

Nhưng đến hôm tôi biết, anh ta đã bôi nhọ tôi như nào trong nhà.

Hắn tự ngụy trang mình thành một nhân vật cấp cao trong công lớn, năng lực siêu phàm, kiếm tiền như nước nhưng lại có một cô bạn gái háo danh ích kỷ.

Mỗi định về nhà báo hiếu, hắn lại viện cớ bạn gái không cho phép.

Mỗi định lấy tiền phụ giúp gia đình, hắn lại lấy do “Tiền do tôi quản” để không đưa một xu.

Hắn chẳng chịu trách nhiệm gì cả.

Tất cả là lỗi của tôi.

Điều khiến tôi đau lòng nhất không phải là những lời buông xuôi cuối cùng của Cố Khê Đình.

Mà là dì Cố.

Cha mẹ tôi mất sớm, tình cảm ấm áp của dì Cố với tôi vốn đã khó có được.

Tôi từng trân quý điều đó.

Nhưng không ngờ, người phụ nữ nông thôn nhỏ nhen ấy chỉ sợ tôi chia tay trai bà ta, không trả lại hai vạn mà trai bà gửi ở tôi.

Tất cả chỉ là giả dối…

Sau khi , tôi mở phòng khách sạn trên quán bar, định ngủ một giấc rồi tiếp ngày mai.

Nhưng không ngờ, tôi lại gặp Phó tổng ở hành lang phòng.

Tình trạng của Phó tổng cũng giống tôi nhưng rõ ràng anh ấy hơn.

Cổ tai đỏ ửng.

Ánh mắt nhìn qua nheo lại, trong cổ họng như có từ trường, giọng nói trầm ấm đầy ma lực.

Tim tôi đập mạnh, chân trượt nhẹ, trượt đến bên anh, ngẩng đầu hỏi: “Phó tổng lại ở đây?”

Phó Trì nhắm mắt lại, có chút nghiến răng, lại có chút bất lực.

“Tổng tài, khách sạn, bị bỏ thuốc – bộ tiểu thuyết ngôn tình.”

Tôi thầm, anh ấy uống bao nhiêu mà thành ra này?

Bắt đầu nói nhảm rồi.

Tôi lập tức lấy điện thoại ra.

Tục ngữ có câu, đàn bên đường chớ có nhặt.

anh ấy không tỉnh táo, tốt nhất nên đưa vào viện hoặc nhờ đồng nghiệp nam chăm sóc giúp.

Nhưng vị tổng tài lập tức nắm lấy tay tôi, cúi đầu, ngửi sau vành tai tôi.

Nói: “Trả vạn, tối chăm sóc tôi.”

Tôi giật mình, lập tức đáp: “Tổng tài, tôi không phải người như !”

Phó Trì nheo mắt nhìn tôi, giọng nói khá rõ ràng: “ ? Sáu vạn, đỡ tôi vào phòng, canh cửa, đừng cho ai vào.”

Tôi: “Chỉ vậy thôi ạ?”

Anh ấy đáp lại ngắn gọn: “Chỉ vậy.”

Tôi: “Đồng ý.”

Tôi hoàn toàn không phải vì sáu vạn ra tay đâu.

Là người tốt bụng như tôi, gặp tổng tài rượu, có thể làm ngơ được chứ?

Nhưng khi tôi đưa tổng giám vào phòng 1603 theo yêu cầu, một loạt sự khó hiểu đã xảy ra.

Một thiếu nữ mười tám tuổi, run rẩy gõ cửa.

Cô ấy nói sẵn sàng đổi bản thân lấy một triệu để cứu người cha đang mắc bệnh nặng trong bệnh viện.

Tôi lập tức nghẹn lời.

Dù người trong phòng không phải là Cửu gia, nhưng buôn bán người là phạm pháp!

Tôi ngay lập tức báo cảnh sát!

Đồng thời cung cấp thông tin về “Cửu gia” mà tôi khai thác được từ cô gái nhỏ cho đồng chí cảnh sát.

Đồng chí cảnh sát lập tức đưa cô gái về đồn giáo dục, còn hứa sẽ liên hệ tổ chức từ thiện để giải quyết vấn đề khó khăn về bệnh tật.

Xử xong mọi đã là hai sáng.

Tôi tưởng mình có thể nằm trên ghế sofa đến sáng.

Nhưng không ngờ, sáu triệu này kiếm thật chẳng dễ dàng!

Hai rưỡi, một thiếu nữ rượu khác gõ cửa.

Tôi định làm ngơ nhưng không ngờ cô ta lại có thẻ phòng.

Chỉ một tiếng “Bíp”, suýt đã vào được.

May mà tôi cảnh giác cao độ, vừa vào phòng đã cài then an toàn.

Suýt cô ta đã thành công!

Tôi lập tức gọi tiếp tân phàn nàn về vấn đề an ninh phòng ốc.

ai cũng có thẻ phòng này ? Từ không dám đặt phòng khách sạn các anh !”

Quản khách sạn sợ hãi xin lỗi liên tục.

Sau này tôi biết mẹ kế của cô gái đã cho cô uống thuốc, cô “lên cành làm phượng.”

Cố tình chuốc cô rồi lợi dụng chức vụ dọn phòng, đưa cho cô thẻ phòng để lên nghỉ.

Chỉ cần sơ sẩy một chút là mất đi sự trong trắng.

Lúc đó Phó tổng sẽ không thể chối cãi.

Kế hoạch thất bại, cô gái tỉnh rượu chạy đi với đôi mắt đỏ hoe.

Quản còn đang cách bồi thường cô gái thứ xuất hiện.

Tôi: “…”

Tùy chỉnh
Danh sách chương